Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 479. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 204
Tần Tiêu khẽ lắc vòng sắt trong tay, hạ giọng nói: "Ta đã lấy được chìa khóa của chúng, ngục tốt đã chết rồi, chúng ta cùng giết ra ngoài."
"Chìa khóa?" Người đó nhíu mày, nghi hoặc hỏi: "Ngươi là ai?"
"Ta tên Vương Tiêu. Ít nhất là trước khi rời khỏi Đoạn Không Bảo, chúng ta là bạn, cũng là chiến hữu." Tần Tiêu nói: "Nếu ngươi tin tưởng thì giờ đi cùng ta, nếu cảm thấy ta không đáng tin thì có thể ở lại đây." Y không nói nhảm với người đó, ra khỏi phòng giam lại liên tiếp mở thêm mấy căn phòng khác.
Người đeo xiềng xích tuy còn nghi ngại nhưng thạch lao đã mở, nghĩ rằng thay vì ngồi đây chờ chết, ít nhất vẫn còn một cơ hội liều mạng. Tuy nhiên, trong hầm đá này không phải phòng giam nào cũng có người. Mở bốn năm căn phòng nhưng chỉ có hai căn có người bên trong. Một người trong đó nghe giọng nói hẳn chính là vị Thiên Phong đạo trưởng kia, trên người y quả thực cũng đang mặc đạo bào.
Mấy người hạ giọng trao đổi, cũng tin rằng Tần Tiêu không phải người của Ni Trát Mục. Nhưng những người này đều đang đeo xiềng xích, không có chìa khóa không thể mở ra, khi di chuyển chỉ sợ kinh động ngục tốt nên đều rất cẩn thận, không để xiềng xích phát ra tiếng động. Thiên Phong đạo nhân bảo một người qua trông chừng, tránh việc ngục tốt đột ngột đi tới.
Tần Tiêu lại mở thêm một căn thạch lao, bên trong chính là Thiên Kiếm Các chủ Điền Hồng Ảnh. Vị Điền các chủ này không chỉ tay đeo xiềng mà chân cũng bị xích, vừa nhìn đã biết là đối tượng bị canh giữ trọng điểm. Tần Tiêu thầm nghĩ, xem ra Ni Trát Mục thật sự không coi mình ra gì, các bạn tù đều đeo xiềng xích, duy chỉ có mình chỉ bị trói bằng dây thừng, sự phân biệt đối xử này khiến Tần Tiêu có phần không vui, thầm nghĩ chẳng lẽ mình lại không lọt nổi vào pháp nhãn của Ni Trát Mục đến thế.
Tần Tiêu mở hết mười mấy căn thạch lao dọc theo hai bên hành lang này, trừ mình ra thì cũng có tới bảy người. Mọi người đều hết sức ngạc nhiên, cảm thấy chuyện này thật không thể tin nổi. Trong nhóm người này, tự nhiên Thiên Kiếm Các chủ Điền Hồng Ảnh là người có địa vị cao nhất, mọi người đều lặng lẽ tiến vào phòng giam của y. Bấy giờ Tần Tiêu mới khẽ nói: "Thời gian của chúng ta không nhiều, ta đã giết một tên ngục tốt, nếu hắn mãi không ra ngoài, những ngục tốt khác nhất định sẽ phát hiện tình hình bất thường. Nếu Ni Trát Mục biết nơi này xảy ra biến cố, tất yếu sẽ tập trung toàn bộ lực lượng để đối phó chúng ta."
"Thế thì đã sao?" Thang Kinh Nghĩa trầm giọng nói: "Chúng ta liên thủ, còn sợ bọn chúng chắc?"
Tần Tiêu nói: "Không cần liên thủ, bất kỳ ai trong số các vị ở đây có lẽ đều có thể san bằng Đoạn Không Bảo, chỉ có điều ta nói thời gian không nhiều muốn chỉ trước khi họ phát hiện tình hình ở đây, trước tiên phải giúp mọi người tháo bỏ xiềng xích. Mọi người hiện giờ thế này thì đánh đấm thế nào?"
"Tiểu huynh đệ nói có lý." Thiên Phong đạo trưởng gật đầu: "Hai tay chúng ta bị cùm, lại không có binh khí, đám người Ni Trát Mục không phải hạng tầm thường, không thể coi thường, trước hết phải tìm cách tháo xiềng xích đã."
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Thang Kinh Nghĩa nhìn Tần Tiêu với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Tần Tiêu liếc lão một cái, nói: "Thực ra lúc này chúng ta hoàn toàn không cần biết đối phương là ai. Chúng ta đều trúng phải quỷ kế của đám người Ni Trát Mục mới bị giam cầm tại đây, cho nên hiện tại kẻ thù chung của chúng ta chính là Ni Trát Mục." Y dừng lại một chút rồi thản nhiên mỉm cười: "Sau khi chúng ta bình an rời khỏi Đoạn Không Bảo, lúc đó ai có ân oán gì có thể tự mình giải quyết, người khác cũng sẽ không quản, nhưng hiện tại chúng ta phải đồng tâm hiệp lực. Vị đạo trưởng này nói không sai, đám người Ni Trát Mục không phải hạng vừa, chúng ta không thể khinh địch."
Mọi người thấy Tần Tiêu tuy tuổi còn trẻ nhưng có thể bày mưu lấy được chìa khóa, thả mọi người ra khỏi phòng giam, lại thêm thái độ trầm tĩnh lạnh lùng, mang theo vẻ trưởng thành không tương xứng với lứa tuổi nên không ai dám xem thường thiếu niên này.
"Y nói đúng, tháo bỏ xiềng xích trước, sau đó tìm binh khí." Thiên Phong đạo trưởng nói: "Thời gian gấp rút, mọi người cùng nghĩ cách đi."
Thang Kinh Nghĩa nhíu mày: "Xiềng xích này làm bằng tinh thiết vốn dĩ không thể dùng sức mà thoát ra được, chỉ có thể tìm chìa khóa thôi."
"Chìa khóa chắc hẳn đang ở chỗ ngục tốt." Một người nói: "Tiếc là Bích Ngọc Đao của ta không ở đây, Bích Ngọc Đao chém sắt như chém bùn, có thể dễ dàng chặt đứt xiềng xích."
"Không có ở đây thì đừng nói những lời vô ích đó nữa." Tính khí Thang Kinh Nghĩa rõ ràng có phần nôn nóng: "Tiểu huynh đệ, địa lao có mấy tên ngục tốt, ngươi có biết rõ không?"
"Lúc đi vào ta thấy có ba tên, chết một còn hai." Tần Tiêu nói: "Vừa rồi ta đã thám thính qua, bọn chúng đang ở cửa địa lao. Giải quyết hai tên ngục tốt đó không phải chuyện gì khó khăn, nhưng mọi người phải lên kế hoạch trước, ra khỏi địa lao rồi chúng ta phải làm thế nào? Đây dù sao cũng là địa bàn của Ni Trát Mục, các vị chắc chắn không quen thuộc địa hình trong thạch bảo, có phải nên hỏi ra sơ đồ thạch bảo từ miệng ngục tốt không?"