Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 474. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 199

"Không sai, ta đã quy thuận Khất Phục Thiện. Mấy năm trước ông ta đã phái người tiếp cận ta, thu nạp ta làm nhãn tuyến để ngày đêm giám thị Phong Diệp lâu." Cổ Tu Nho thừa nhận: "Thế nhưng ta trước nay chưa hề đứng ra bán đứng ông ta. Chỉ vì quá quan tâm nàng nên mọi động thái của ông ta ta thảy đều nhắm mắt bưng bít."

"Quan tâm ta?"

"Dung nhi, lẽ nào nàng không thấu hiểu tâm can ta." Cổ Tu Nho vội vã giãi bày: "Những năm qua ta nuốt nhục ngậm đắng, thảy đều là vì nàng. Chỉ cần có thể thành đôi với nàng, dẫu chịu đựng uất ức ngút trời ta cũng cam tâm tình nguyện. Ta vẫn luôn tính toán, nhỡ Phong Diệp lâu rước họa diệt môn ắt sẽ kéo theo cả nàng chịu vạ, bởi thế ta mới âm thầm bảo vệ Phong Diệp lâu, suy cho cùng cũng là vì nàng mà thôi. Ta cứ ngỡ một mảnh chân tình si tâm này sớm muộn gì cũng khiến nàng động lòng tiếp nhận. Ngờ đâu... ngần ấy năm trời nàng đối đãi với ta bề ngoài thì khách khí, nhưng trong sâu thẳm chưa từng một lần để ta lọt vào mắt xanh. Nàng càng ra vẻ sáo rỗng, càng chứng tỏ nàng một mực xem ta là ngoại nhân."

Đường Dung dửng dưng đáp: "May mà ta không để ma đưa lối quỷ dẫn đường, để rồi chung bước với hạng người như ngươi."

"Tất cả là tại nàng!" Cổ Tu Nho đột ngột gào thét mất kiểm soát: "Nếu nàng sớm chịu ngoan ngoãn chung chăn gối với ta, sự thể cớ sao lại thê thảm đến nông nỗi này? Mọi tội lỗi đều do nàng mà ra! Chính vì nàng, vì cái thói bỉ bôi xem thường, vì bản tính thanh cao ngạo mạn của nàng, mới đẩy cơ sự đến bước đường cùng ngày hôm nay!"

Đường Dung hờ hững buông lời: "Nếu ngươi đã nhận định đó là lỗi của ta thì cứ coi như lỗi do ta vậy. Cái lỗi chí mạng nhất của ta, chính là đã từng nuôi ảo tưởng xem ngươi là một trang nam tử."

"Trang nam tử?" Cổ Tu Nho cười ré lên man dại: "Đường Dung, nàng bớt làm bộ làm tịch thanh cao đi. Ta thèm khát nàng vốn dĩ là ban cho nàng một ân huệ, bằng không cái kiếp này của nàng cũng chỉ có nước cô độc đến lúc xuống lỗ mà thôi. Lẽ nào tự nàng đã quên béng mất, hai gã đàn ông từng đính ước với nàng trước kia đã bỏ mạng thảm khốc ra sao rồi? Mệnh nàng trời sinh mang số khắc phu sát trượng, bất kỳ nam nhân nào cả gan tới gần nàng đều phải chịu cảnh chết bất đắc kỳ tử...!"

Tần Tiêu giật thót trong lòng, ánh mắt vội lia sang Đường Dung, chỉ thấy kiều khu của nàng đang khẽ run lên bần bật, gương mặt kiều diễm thoắt cái trắng bệch như tờ giấy.

"Thiên cổ cô độc, đó là số mệnh đã an bài cho nàng!" Cổ Tu Nho điên cuồng gầm rống: "Ta rủ lòng thương ban cơ hội để nàng làm nữ nhân của ta, nàng lại rượu mời không muốn muốn uống rượu phạt. Lẽ nào nàng còn ảo mộng có nam nhân khác dám để mắt đến nàng sao? Cho dù có kẻ mù lòa nào dám rước nàng về, bọn chúng sớm muộn gì cũng phải bỏ mạng, bị chính cái bản mệnh nghiệt ngã của nàng khắc chết thê thảm!"

...

Cổ Tu Nho giận dữ mắng nhiếc, lời lẽ thô thiển khó nghe, sắc mặt Tần Tiêu lạnh lùng, tuyệt nhiên không lên tiếng.

Thân hình Đường Dung khẽ run rẩy, gương mặt nhợt nhạt. Nàng nhắm nghiền đôi mắt, thế nhưng nơi khóe mi đã rưng rưng ngấn lệ.

Không thấy bên trong động tĩnh gì, tiếng quát tháo của Cổ Tu Nho bỗng im bặt. Giây lát sau, chợt nghe giọng gã vọng vào đầy vẻ áo não: "Dung nhi, ta... ta mất trí rồi, ăn nói hàm hồ, ta đáng chết, ta đáng chết!" Liền đó là những tiếng "bốp bốp" vang lên, chẳng rõ có phải gã đang tự vả miệng mình hay không.

Tần Tiêu thầm cười khẩy trong bụng.

Cổ Tu Nho hiển nhiên đã theo đuổi Đường Dung nhiều năm, một lòng muốn chiếm đoạt nàng. Thế nhưng Đường Dung chẳng rõ vì có điều kiêng dè, hay thực sự chướng mắt kẻ này, trước nay vẫn luôn giữ thái độ lạnh nhạt, cự tuyệt ra mặt.

Đời người có bảy nỗi thống khổ. "cầu mà không được" chính là một trong số đó.

Tần Tiêu hiểu rõ, Cổ Tu Nho buông lời nhục mạ Đường Dung, chung quy cũng chỉ để trút bỏ ngọn lửa uất ức kìm nén trong lòng bấy lâu nay.

Ngặt nỗi, sâu thẳm thâm tâm gã vẫn gào thét dã tâm chiếm đoạt nàng.

Vừa không có được, lại vừa khao khát có được, nội tâm giằng xé vô cùng.

Việc gã đột ngột hạ mình nói lời mềm mỏng, thậm chí tự vả mặt rốt cuộc cũng chỉ để vớt vát chút cơ hội tiếp cận Đường Dung.

Tần Tiêu lại thầm cười khẩy. Hắn thừa hiểu kẻ này vì thèm khát Đường Dung đến mức tâm lý đã sinh ra méo mó.

"Dung nhi, nàng tha thứ cho ta, tha thứ cho ta đi! Về sau ta tuyệt đối không ăn nói hàm hồ như thế nữa." Giọng Cổ Tu Nho dịu hẳn đi, mang theo tiếng cầu xin khép nép: "Chỉ cần nàng ưng thuận ở bên ta, nàng bảo ta làm gì ta cũng cam lòng, ta tuyệt đối không dối gạt nàng đâu."

Đường Dung từ từ hé mắt, chợt thấy Tần Tiêu đang liên tục nháy mắt ra hiệu. Hắn hất hất cằm hướng ra phía cửa, rồi lại hất cằm chỉ xuống mặt đất.