Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 470. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 195

Phong Diệp lâu vốn là do Vũ Văn gia âm thầm bỏ vốn kinh doanh, Bạch Chưởng Quỹ lại chính là tâm phúc của Trường Nghĩa hầu.

Đường Dung là nghĩa nữ của Bạch Chưởng Quỹ, đương nhiên cũng có thể coi là người của Vũ Văn gia.

"Ngươi... làm sao ngươi biết được?" Đường Dung hơi giật mình: "Ngươi quen biết nghĩa phụ sao?" Nàng nhíu mày: "Nghĩa phụ ở bên Ngột Đà này dùng hóa danh, người khác chỉ gọi y là Đường chưởng quỹ. Họ thật của y vốn là họ Bạch, nhưng chẳng mấy ai biết được, sao ngươi lại biết y họ Bạch?"

Tần Tiêu lập tức hiểu tại sao Đường Dung lại kinh ngạc đến vậy.

Bạch Chưởng Quỹ là cách mà người của Vũ Văn gia gọi vị chưởng quỹ ở Phong Diệp lâu, còn ở Đường Nhân thị, y lại mang họ Đường.

"Dung tỷ tỷ, thực không giấu gì ngươi, ta là người của Bạch Hổ doanh." Tần Tiêu biết rõ thân phận của Đường Dung nên không còn che giấu nữa: "Đường Nhân thị bị hỏa hoạn, Bạch Chưởng Quỹ bị bắt, tin tức đã được truyền về Tây Lăng. Vũ Văn gia nhận thấy chuyện này hệ trọng nên đã phái Đại công tử đến Ngột Đà xử lý, ta cũng đi theo đoàn. Theo lệnh của Đại công tử, ta đã tới Tây Phong bảo để nghe ngóng tin tức."

Đường Dung kinh hãi hỏi: "Ngươi là người của Vũ Văn gia?"

"Chính xác." Tần Tiêu gật đầu: "Đại công tử cũng đã tới Ngột Đà rồi."

"Vũ Văn Thừa Triêu cũng tới sao?" Đường Dung nhíu mày.

Tần Tiêu nghe Đường Dung gọi thẳng tên húy của Đại công tử, lại không thấy nàng có phần kính sợ nào đối với Vũ Văn Thừa Triêu, trong lòng thầm thấy kỳ lạ. Hắn nghĩ thầm, nàng là nghĩa nữ của Bạch Chưởng Quỹ, đáng lẽ phải thuộc quyền quản lý của Vũ Văn gia, sao lại không có chút kiêng dè nào với Đại công tử của mình như thế.

Tần Tiêu gật đầu, Đường Dung thản nhiên nói: "Nghĩa phụ năm đó vì Vũ Văn gia mà đến Ngột Đà, thân nơi hiểm địa, phen này gặp nạn, họ quả thực nên ra sức giúp đỡ."

"Nhưng có vẻ như Bạch Chưởng Quỹ không hề báo cho Vũ Văn gia về việc Bạch Lang Vương bị tập kích." Tần Tiêu nói: "Đến nay Vũ Văn gia vẫn chưa biết rõ chuyện gì đã xảy ra ở bên này."

"Sự việc diễn ra quá đột ngột, người của Khất Phục Thiện đến quá nhanh." Đường Dung nói: "Nghĩa phụ lúc đó tìm người trị thương sơ qua cho Bạch Lang Vương, biết rằng không thể ở lại Đường Nhân thị lâu nên chỉ kịp nhanh chóng sắp xếp để ta đưa Bạch Lang Vương đi vốn dĩ không có dư thời gian để viết thư phái người về Tây Lăng bẩm báo. Ý định ban đầu của y muốn làm rõ tình hình rồi mới báo cáo thực hư với Vũ Văn gia. Y vốn nghĩ Khất Phục Thiện không bắt được Bạch Lang Vương, không có bằng chứng thì không dám khinh suất động đến Đường Nhân thị và các thương nhân Đường quốc, bởi vì nếu làm vậy sẽ ảnh hưởng lớn đến mậu dịch của Ngột Đà quốc, Khất Phục Thiện sẽ phải ném chuột sợ vỡ bình. Thế nhưng Khất Phục Thiện còn tàn bạo hơn cả dự liệu của y."

"Hóa ra là vậy." Tần Tiêu khẽ gật đầu: "Trách không được phía Vũ Văn gia hoàn toàn không hay biết gì."

"Thực ra ta biết chi tiết việc Bạch Lang Vương bị tập kích cũng là nhờ nghe tên hộ vệ bên cạnh ông ấy kể lại vắn tắt trên đường đưa ông ấy rời đi." Đường Dung nói: "Nghĩa phụ thực ra không biết quá nhiều."

Tần Tiêu hỏi: "Ngươi đã bảo vệ Bạch Lang Vương, sao lại bị lạc mất ông ấy?"

"Đó là do nghĩa phụ an bài." Đường Dung đáp: "Nghĩa phụ lo ngại bên cạnh có gian tế. Nếu ta mang theo Bạch Lang Vương mà luôn đi cùng nhau, chỉ cần có kẻ phản bội, hành tung của ông ấy sẽ dễ dàng bị Khất Phục Thiện phát hiện. Vì vậy, trên đường hộ tống, ta đã âm thầm sắp xếp hai thuộc hạ tuyệt đối tin cậy đưa Bạch Lang Vương rời đi. Lúc họ tách ra, những người khác đều không hay biết, bao gồm cả Cổ Tu Nho lúc đó đang đi cùng ta." Nàng tỏ vẻ may mắn: "Cũng may nghĩa phụ đã an bài như vậy, nếu không có kẻ tiểu nhân vô liêm sỉ Cổ Tu Nho bên cạnh, Bạch Lang Vương e rằng đã rơi vào tay Khất Phục Thiện từ lâu."

Tần Tiêu thầm nghĩ Bạch Chưởng Quỹ này quả thực là người có tâm cơ thâm trầm.

"Cổ Tu Nho không biết hành tung của Bạch Lang Vương, chỉ có thể từ miệng ngươi mới hỏi ra được tung tích." Tần Tiêu thở dài: "Cho nên hắn mới cố ý tiết lộ hành tung của các ngươi cho người của Khất Phục Thiện, mục đích muốn bắt được ngươi để tra hỏi vị trí của Bạch Lang Vương."

"Thực ra ta cũng từng nghi ngờ huynh ấy, nhưng không tin huynh ấy thực sự dám đi đến bước đường đó." Đường Dung cười khổ: "Trước đây những việc nghĩa phụ giao phó huynh ấy đều hoàn thành tốt, lại rất hiếu thuận với nghĩa phụ, đối xử với ta cũng rất ân cần. Ta... ta thực sự không muốn huynh ấy trở thành như hiện nay."

Tần Tiêu biết Đường Dung tuy căm ghét Cổ Tu Nho, nhưng hai người từng là nghĩa huynh muội, tất nhiên cũng đã có những ngày tháng gắn bó.

"Vậy còn Sơn trung lệnh...?"