Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 465. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 190
Ni Trát Mục buông tiếng "ồ" kéo dài.
Đường Dung khẽ gật gù thanh thúy: "Không sai. Bảo hãn, thủ hạ của ngài xuất quỷ nhập thần, bản lĩnh thần thông quảng đại. Chuyện lẻn vào Bạch Lang thành thám thính nhà lao e chừng chẳng làm khó được ngài." Nàng liếc qua Tần Tiêu một cái rồi mới bồi thêm: "Bọn ta thực tình không biết hành tung Bạch Lang Vương, dẫu có biết, Bạch Lang Vương cũng chưa chắc nắm được sơ đồ nhà giam."
Ni Trát Mục chìm vào trầm mặc một thoáng, rồi mới cất tiếng dứt khoát: "Các vị theo ta!" Y chẳng nói chẳng rằng, liền đứng dậy bước đi.
Tần Tiêu lờ mờ linh cảm chuyến đi của Đường Dung chưa chắc đã thuận buồm xuôi gió, bèn sáp tới rỉ tai hạ giọng: "Dung tỷ tỷ, tỷ nhớ cẩn thận đề phòng."
Đường Dung đáp một tiếng "ừm" khẽ, cũng hạ giọng: "Tùy cơ ứng biến."
Hai người đứng lên, bám gót Ni Trát Mục rời sảnh đường. Quẹo trái men theo hành lang dài hun hút, cuối cùng bước vào một gian phòng.
Suốt dọc đường, Tần Tiêu luôn giữ thái độ cảnh giác cao độ, kè kè bên cạnh hộ giá Đường Dung. Chỉ có điều hắn hiểu rõ, hiện thân ở Đoạn Không bảo, Ni Trát Mục không sinh dị tâm thì tốt, bằng không với thực lực hùng hậu của y, Tần Tiêu quả thật lực bất tòng tâm.
Trong phòng có một ô cửa sổ. Lúc này một người đang đứng cạnh khung cửa ngóng ra ngoài. Nghe thấy tiếng bước chân, gã mới ngoái đầu lại. Vừa nhìn thấy mặt kẻ nọ, Đường Dung đã thốt lên ngỡ ngàng: "Tu Nho ca?"
Kẻ kia nhác thấy Đường Dung liền biến sắc. Gã vội lao lên hai bước, mừng rỡ kêu: "Dung nhi!"
Tần Tiêu đánh mắt sang kẻ nọ, trạc chừng qua tuổi ba mươi, da mặt vàng vọt nhợt nhạt, dung mạo bình phàm, vóc dáng gầy nhom. Gã gọi Đường Dung một tiếng "Dung nhi" vô cùng thân mật sỗ sàng, lập tức khiến Tần Tiêu dấy lên cảm giác ngứa mắt.
"Sao huynh lại ở đây?" Đường Dung mừng tủi đan xen: "Muội... muội cứ ngỡ sẽ không bao giờ được gặp lại huynh...!" Vành mắt nàng hoe đỏ, tựa hồ đang nhỏ lệ mừng vui.
Tần Tiêu trong lòng càng thêm ngột ngạt, thầm bực dọc gã đàn ông này dáng dấp chẳng ra sao, diện mạo thì thường thường bậc trung, cớ gì Đường Dung gặp gã lại kích động đến nhường này?
"Hôm đó huynh dụ đám truy binh đi hướng khác, rồi ẩn trốn vài ngày." Tu Nho kể lể: "Sau đó huynh liền tới điểm hẹn với muội, thế nhưng bặt vô âm tín của hai người. Hơn nữa... lều trại của lão mục nhân Cáp Lý Mộc đã cháy rụi thành tro. Huynh kiếm muội chẳng thấy, đành ngậm ngùi tìm tới Đoạn Không bảo." Gã vươn tay ra toan nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Đường Dung. Tần Tiêu thấy vậy liền lách mình một cái, chắn ngay trước mặt gã, vòng tay chắp lễ: "Xin chào, sau này mong được chỉ giáo nhiều hơn!"
Đường Dung thông tuệ tinh ranh, đương nhiên nhìn thấu Tần Tiêu cố ý làm kỳ đà cản mũi, đành mỉm cười giới thiệu: "Tiêu đệ, vị này là nghĩa huynh của tỷ, Cổ Tu Nho. Tu Nho ca, vị này là... đây là nghĩa đệ muội vừa kết bái, tên gọi Vương Tiêu!"
Cổ Tu Nho soi mói dò xét Tần Tiêu hai mắt, rồi qua loa chắp tay đáp lễ. Gã chẳng thèm phí lời với Tần Tiêu, vẫn dán mắt vào Đường Dung, thủ thỉ: "Dung nhi, chúng ta có thể đoàn tụ ở đây, thực sự quá tốt rồi. Bảo hãn nghĩa bạc vân thiên, sau khi biết rõ thân phận của huynh liền sắp xếp cho huynh nương náu chốn này. Huynh biết nếu muội còn sống sờ sờ, nhất định sẽ tìm đường đến đây."
Đường Dung liếc nhìn Ni Trát Mục, dấy lên vẻ hoài nghi: "Bảo hãn sớm biết ta sẽ tới sao?"
Ni Trát Mục gật đầu tủm tỉm: "Ta rất hy vọng cô nương sẽ tới."
"Dung nhi, Bảo hãn đã hứa hẹn với huynh sẽ dốc toàn lực giải cứu nghĩa phụ." Cổ Tu Nho bồi thêm: "Chúng ta có Bảo hãn tương trợ, nhất định có thể đem nghĩa phụ bình an trở về. Phải rồi, Dung nhi, hiện tại Bạch Lang Vương đang lẩn khuất ở nơi nào, muội hãy cung cấp thông tin cho Bảo hãn để chúng ta gấp rút tính toán kế hoạch giải cứu."
Đường Dung đăm đăm nhìn Cổ Tu Nho. Nét hân hoan ban nãy dần lụi tắt, nàng găm chặt ánh mắt vào thẳng đôi mắt Cổ Tu Nho.
Cổ Tu Nho thấy đôi mắt diễm lệ của Đường Dung xoáy thẳng vào mình, bất giác chột dạ bứt rứt, gượng cười khỏa lấp: "Dung nhi, muội... muội sao thế? Sao lại nhìn huynh bằng ánh mắt đó?"
Thình lình Đường Dung lùi lại hai bước. Bàn tay nhỏ nhắn siết chặt thành quyền. Nàng khẽ cúi đầu tựa hồ đang suy tính điều gì. Cổ Tu Nho cau mày khó hiểu. Chỉ một lúc sau, Đường Dung ngẩng phắt đầu lên, ghim chặt ánh mắt vào Cổ Tu Nho sắc lẹm, chất vấn: "Tại sao huynh không hỏi thăm Thường Bình bọn họ vì sao không tới?"
"Thường Bình?" Cổ Tu Nho sững sờ, vội chữa cháy: "Đúng rồi, Dung nhi, hai người đó đang ở đâu? Không đi cùng muội sao?"
"Huynh thấy muội mà mảy may không đả động tới bọn họ, có phải huynh đã sớm biết bọn họ bị ám hại rồi đúng không?" Đường Dung nhếch mép cười gằn: "Cổ Tu Nho, hóa ra là huynh, chính huynh đã bán đứng bọn ta!"