Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 453. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 178
Tần Tiêu biết trên người Đường Dung hẳn không mang theo ngân phiếu, đang định lấy bạc của mình ra thì nàng đã lắc đầu nói: "Không cần." Trong tay nàng chợt hiện ra một vật, đó là một tấm thiết bài nhỏ nhắn màu đen, trên mặt đúc nổi hoa văn tựa như hình một ngọn núi.
Tần Tiêu có phần ngạc nhiên. Đường Dung đã bước lên, khẽ thi lễ với Bạch y nhân rồi đưa tấm thiết bài đen nhánh kia qua. Hai gã Bạch y nhân vốn mang vẻ mặt dửng dưng, nay nhìn thấy tấm bài tử lại đồng loạt lộ nét kinh ngạc.
"Đây là... Sơn trung lệnh?" Một kẻ thốt lên thành tiếng.
Những người khác cũng bộc lộ vẻ sững sờ, ánh mắt nhìn Đường Dung đã khác xa lúc trước.
Tần Tiêu cũng vô cùng sửng sốt.
Nghe gã kia gọi ra ba chữ "Sơn trung lện?" Tần Tiêu rất đỗi kinh ngạc, chẳng rõ tấm lệnh bài này có công dụng gì, nhưng nhìn biểu tình của đám đông là đủ biết nó tuyệt đối phi phàm.
Mặc dù hắn và nàng đã khá thân thuộc, song đôi bên thực chất vẫn còn giữ khoảng cách, chưa từng bộc bạch gốc gác với đối phương.
Hai gã Bạch y nhân đồng loạt khom người trước Đường Dung, vắt tay ngang ngực, thái độ vô cùng cung kính.
Sau đó, một tên Bạch y nhân moi từ trong ngực ra vài tờ giấy da cừu. Những kẻ vừa nộp lệ phí qua cầu lúc nãy mỗi người được phát một tấm. Nhận được giấy da cừu, ai nấy đều như bắt được vàng, cẩn thận nâng niu trong lòng bàn tay, duy chỉ có Đường Dung là không được phát.
Bạch y nhân chẳng nói chẳng rằng, quay lưng bước đi. Đám người kia không vội nối gót mà đồng loạt đưa mắt nhìn nàng.
Đường Dung gật đầu với Tần Tiêu rồi bước lên cầu đá. Tần Tiêu bám sát phía sau, lúc này những kẻ còn lại mới chịu đi theo nàng. Bạch y nhân tựa như đầu rắn dẫn đường, đám đông theo đuôi nối bước trên cầu.
Tất cả mọi người đều nín lặng, chẳng ai dám ho he nửa lời.
Qua khỏi cầu đá là con đường mòn uốn lượn dẫn lên núi. Sơn đạo quanh co như con cự long quấn quanh đỉnh non cao. Vừa lên tới lưng chừng đã thấy một bãi đất trống hiện ra trước mắt. Trên bãi có hai pho tượng đá, y phục vô cùng giống với hai gã Bạch y nhân kia, đều khoác trường bào, đầu quấn khăn vải. Chỉ khác là hai cánh tay tượng đá chắp trước ngực, nắm chặt một thanh trọng kiếm bằng đá chỉ mũi nhọn lên trời.
Hai bức tượng đứng sừng sững tả hữu. Xuyên qua khoảng giữa chúng, đi tới phía trước không quá mười bước chân liền bắt gặp một tòa thạch bảo. Cổng bảo đẽo từ khối thanh thạch khổng lồ, hai cánh cửa hai bên đều khắc phù điêu. Phía trái là một ngọn lửa hừng hực bốc cháy, còn bên phải lại tạc hình một vũ cơ Phi Thiên đang uyển chuyển nhảy múa giữa tầng mây lững lờ.
Tần Tiêu thu cảnh này vào tầm mắt, cõi lòng càng thêm kinh ngạc.
Ở Tây Lăng, hắn tuy từng nghe ngóng không ít chuyện về Ngột Đà hãn quốc, song chưa từng nghe nói vương quốc này lại tồn tại một tòa thạch bảo như vậy.
Nhưng ngẫm lại cặn kẽ, việc này cũng chẳng có gì lạ.
Đường Dung từng bảo Đoạn Không bảo thần thông quảng đại, chỉ cần bắt tay giao dịch, họ sẽ thỏa mãn mọi nguyện vọng của ngươi. Một nơi kỳ dị như thế đúng ra phải có kẻ đến người đi nườm nượp, thế nhưng chuyến này đếm đi đếm lại cũng chỉ có lác đác vài mạng người. Chừng ấy đủ chứng minh những kẻ tỏ tường chốn này vốn không nhiều nhặn gì.
"Chư vị lặn lội tới đây, hẳn cũng biết quy củ ba ngày thạch kiều mới mở cửa đón khách một lần." Bạch y nhân đứng giữa hai pho tượng đá, cất lời với đám đông đang tiến đến: "Hôm nay vừa vặn là ngày nhập môn, giấy da cừu vừa nãy đã phát cho chư vị, bây giờ các vị có thể qua bên kia...!" Gã chỉ tay về phía vách đá bên trái. Đám người nương theo hướng tay gã nhìn sang, chỉ thấy vách đá nhẵn thín như gương, có điều cách một đoạn ngắn lại xuất hiện những chấm tròn màu trắng.
Tần Tiêu nhận thấy số chấm trắng tăng dần, vạch đầu tiên chỉ có một chấm, xếp xen kẽ lần lượt, vạch cuối cùng họa tới tám chấm. Số lượng chấm càng nhiều thì kích thước càng nhỏ.
Trong lòng thấy làm lạ, hắn không nhịn được bèn liếc nhìn vách đá đối diện, phát hiện bên đó cũng y hệt, lần lượt vẽ những dấu chấm trắng.
"Bên này là Đoạn nguyện bích." Bạch y nhân giải thích: "Hãy viết tâm nguyện của các vị lên giấy da cừu, sau đó nhét vào khe hở trên Đoạn nguyện bích." Gã chỉ sang vách đá đối diện: "Còn bên kia là Giai không bích. Sáng mai, các vị có thể nhận được mức giá từ Giai không bích. Nếu thuận tình, chúng ta đạt thành giao nghị. Còn nếu không thể chấp nhận, Đoạn Không bảo đành cung tiễn khách về."
Một người bước tới hỏi: "Giả như mức giá các vị đưa ra trên trời, chúng ta không gánh vác nổi thì sao?"
Bạch y nhân mặt không cảm xúc đáp: "Cái giá chúng ta đưa ra, chỉ có chuyện các vị có bằng lòng trả hay không, chứ không tồn tại rào cản năng lực chi trả."