Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 45. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 45

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tần Tiêu nhanh nhảu đáp: "Ta đã nắm được rồi."

"Vài hôm nữa ta sẽ đích thân qua trích xuất phạm nhân." Lỗ Hoành thông báo: "Kế hoạch ban đầu là cử vài huynh đệ áp giải đi, nhưng tình cờ ta cũng có việc phải lên Phụng Cam phủ một chuyến nên tiện tay gánh luôn vụ này. Vừa nghe Ngưu Chí báo lại, hình như Ôn Bất Đạo vẫn còn đang trên mây, chưa vỡ lẽ vụ án của mình sắp sửa bị bới lên xử lại. Chốc nữa ngươi ghé qua đánh tiếng cho y một câu, để y còn liệu bề mà chuẩn bị tâm lý."

Tần Tiêu vâng dạ: "Ta sẽ báo tin ngay." Rồi sán lại gần, hạ giọng tò mò: "Lỗ bộ đầu, vụ án này ván đã đóng thuyền rồi, cớ sao nay lại đòi phúc thẩm?"

"Phận nha sai tụi mình chỉ lo tóm cổ và canh chừng phạm nhân, tọc mạch đào bới mấy chuyện râu ria làm gì?" Lỗ Hoành cau mày gắt gỏng, chợt như sực nhớ ra điều gì, gã dáo dác nhìn quanh, ép giọng xuống thấp thì thầm: "Hôm kia ngươi bám càng Đô úy đại nhân vào Chân Hầu phủ, rốt cục xảy ra cơ sự gì? Cớ làm sao bọn chúng lại dễ dãi thả Mạnh bộ đầu ra như thế?"

"Bọn chúng ngậm máu phun người vu oan cho Mạnh bộ đầu, sau khi chân tướng phơi bày, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thì dĩ nhiên phải thả người thôi." Tần Tiêu giả lảng: "Đô úy đại nhân chưa kể ngọn ngành cho ngài sao?"

Lỗ Hoành hơi sượng mặt, nhưng vẫn cố gặng hỏi: "Hiểu lầm vụ gì?"

"Kỳ thực cũng chẳng có gì to tát, bọn chúng cứ đinh ninh Mạnh bộ đầu cuỗm đồ của chúng, cơ mà sau đó tìm lại được đồ, cây ngay không sợ chết đứng." Tần Tiêu đáp: "Đô úy đại nhân đã hạ lệnh cấm khẩu, bảo chuyện này đã giải quyết êm đẹp, nghiêm cấm bàn tán lung tung bên ngoài."

Lỗ Hoành gật gù, trầm ngâm suy nghĩ một lúc, bỗng chuyển hướng hỏi: "À đúng rồi, năm nay ngươi bao nhiêu xuân xanh? Sinh nhằm tháng nào?"

Tần Tiêu sững người, chẳng hiểu mô tê gì mà Lỗ Hoành lại đột nhiên đào bới tuổi tác của mình, nhưng vẫn thành thật đáp: "Mùng năm tháng Tám, loanh quanh năm tháng nữa là tròn mười sáu nồi bánh chưng."

"Mùng năm tháng Tám? Mười sáu tuổi?" Lỗ Hoành lắc đầu tặc lưỡi: "Thế thì trật lất rồi."

"Bộ đầu, xảy ra chuyện gì vậy?" Tần Tiêu càng thêm hoang mang tột độ.

Lỗ Hoành lấp lửng: "Chẳng có gì, ngươi cứ đi lo việc của ngươi đi." Nói đoạn gã lách qua người Tần Tiêu, lẳng lặng bỏ đi.

Tần Tiêu ngẩn tò te nhìn theo bóng lưng Lỗ Hoành, vò đầu bứt tai, mớ bòng bong trong đầu càng lúc càng rối rắm.

Vào đến Giáp Tự giám, Ngưu Chí đã lăng xăng dọn dẹp trong ban phòng. Thấy Tần Tiêu bước vào, gã lanh lẹ rót ngay một ly nước lọc, cung kính bưng hai tay đặt lên bàn, miệng tâu: "Sếp à, lúc nãy Lỗ bộ đầu tạt qua đây, gặng hỏi xem tụi mình đã nhận được công văn điều chuyển Ôn Bất Đạo chưa, ta bẩm là đã nhận được rồi."

"Ta vừa chạm mặt gã xong." Tần Tiêu ngả người ra ghế, duỗi hai chân dài sòng sọc đầy khoan khoái.

"Gã có đào xới ngày tháng năm sinh của sếp không?" Ngưu Chí sáp lại gần thì thầm hỏi nhỏ.

Tần Tiêu lập tức chồm dậy, nhìn xoáy vào mắt Ngưu Chí: "Gã cũng hỏi ngươi vụ này à?"

"Hỏi chứ." Ngưu Chí làm bộ mặt ỉu xìu thất vọng: "Tiếc là ngày sinh tháng đẻ của ta chệch nhịp, phúc phần chẳng đến lượt."

"Phúc phần gì?" Tần Tiêu càng thêm mờ mịt: "Rốt cục là chuyện ma quỷ gì đây? Mắc mớ gì Lỗ bộ đầu lại rảnh rỗi đi điều tra sinh thần của tụi mình?"

Ngưu Chí nở nụ cười bí hiểm, ghé sát tai Tần Tiêu hạ giọng thì thầm: "Ông chú họ ta đang làm chân chạy việc ở Hộ Tào, hôm qua vừa tiết lộ cho ta một thông tin động trời. Mấy hôm rày Hộ Tào đang rục rịch lật tung mớ sổ hộ tịch, mười mấy con người đang phải còng lưng bới bèo ra bọ trong núi hồ sơ cao ngất ngưởng để truy lùng tung tích một người."

"Truy lùng tung tích người? Bớt vòng vo tam quốc đi, nói toạc móng heo ra xem nào, rốt cục là chuyện gì?" Tần Tiêu sốt ruột tóm chặt lấy cổ tay Ngưu Chí: "Cớ làm sao Hộ Tào lại phải xới tung sổ hộ tịch, bọn chúng đang lùng sục kẻ nào?"

"Lùng sục nam đinh sinh vào tháng Mười, năm nay vừa tròn mười bảy xuân xanh." Giọng Ngưu Chí có phần kích động: "Nếu tóm đúng kẻ mà Quận thú đại nhân chỉ mặt gọi tên, và xác thực 100% đó là nhân vật mà Triều đình đang ráo riết truy lùng thì kẻ đó chuẩn bị một bước lên tiên. Ngay cả kẻ có công moi ra hắn cũng sẽ được ẵm một vố ân thưởng hậu hĩnh."

...

Đi qua hai con phố về hướng đông từ Đô Úy phủ, hiện ra một tòa phủ đệ dẫu chẳng bề thế nguy nga bằng Chân Hầu phủ, nhưng ở đất Quy thành này cũng thuộc hàng máu mặt.

Nhà cửa ở Quy thành phần lớn đắp bằng đất nện, những cơ ngơi xây cất bằng gạch ngói xếp chồng lên nhau vô cùng hiếm hoi. Kẻ nào sở hữu được một dinh cơ như vậy, ắt hẳn phải là nhân vật có sừng có mỏ, tai to mặt lớn ở Quy thành.