Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 433. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 158
"Ôm... Ôm ta một lát...!" Đôi mắt Đường Dung vẫn nhắm tịt, khẽ khàng thều thào: "Ta... Ta lạnh quá...!"
Tần Tiêu chỉ ngỡ tai mình nghe nhầm, hạ giọng hỏi dò: "Dung tỷ tỷ, ngươi... ngươi muốn ta ôm lấy ngươi sao?"
Đường Dung "ừm" một tiếng, không hề nói thêm gì.
Tần Tiêu tức khắc hiểu ra, Đường Dung khoảnh khắc này nhất định là đã lạnh tới mức không chèo chống nổi nữa, bằng không sẽ tuyệt đối chẳng bao giờ mở lời yêu cầu chuyện như thế. Việc nàng muốn hắn ôm ấp, dĩ nhiên là hy vọng mượn hơi ấm từ thân thể hắn để giúp nàng cự tuyệt cái rét thấu xương kia.
Thực ra lúc trước trong đầu hắn quả thực từng lóe lên ý niệm này, nhưng chỉ là thoáng qua rồi vụt tắt.
Suy cho cùng, vừa rồi bản thân chỉ vô ý nhìn nàng nhiều hơn hai cái mà đã khiến nàng sinh lòng không vui, nếu như bây giờ hắn chủ động nhào tới ôm nàng, cho dù là vì mục đích sưởi ấm, chỉ e cũng sẽ khiến nàng nổi cơn thịnh nộ không thôi.
Hiện tại nàng đã chủ động đưa ra đề nghị, Tần Tiêu đâu còn chút gì do dự.
Cứu người là trên hết, Tần Tiêu trước sau vẫn luôn mang trong mình một tấm lòng hiệp nghĩa.
Hắn cũng hiểu rõ, nếu ôm mặt đối mặt với Đường Dung, cả hai người đều sẽ rơi vào tình cảnh lúng túng tột độ. Thế nên hắn vô cùng tự giác vòng ra phía sau lưng Đường Dung rồi nằm nghiêng xuống. Bỗng nhiên sực nhớ ra trên người mình còn đang mặc Ô sắc bảo giáp, cái thứ đồ chơi này dùng để phòng thân thì tốt, nhưng hiện tại nếu cứ khăng khăng mặc trên người, nhiệt lượng tỏa ra từ thân thể hắn sẽ bị ngăn cách, không cách nào truyền đạt sang cho Đường Dung được. Hắn dứt khoát cởi phăng tấm Ô sắc nhuyễn giáp ra, ở trần nửa người thân trên, một lần nữa ngả người nằm xuống. Ngập ngừng một thoáng, hắn rốt cuộc cũng vươn cánh tay, từ đằng sau vòng lên ôm trọn lấy vòng eo thon gọn của Dung tỷ tỷ, thân hình cũng ép sát vào người nàng.
...
Khoảnh khắc Tần Tiêu ôm trọn Dung tỷ tỷ vào lòng, y lập tức cảm nhận được một luồng hàn khí buốt giá thấu xương từ cơ thể nàng tỏa ra.
Ban nãy chỉ mơn trớn chạm nhẹ lên trán, y đã dư sức biết cơ thể nàng đang lạnh ngắt. Tới tận giờ phút này, khi hai thân thể kề cận, y mới thấu tỏ rành rẽ hơn bao giờ hết nỗi thống khổ đọa đày mà nàng đang phải gánh chịu. Bất giác, y lại càng ôm siết nàng chặt hơn, khao khát dùng chính hơi ấm từ cơ thể mình để xua tan đi sự lạnh lẽo đang xâm chiếm lấy nàng.
Y từng trải qua những tháng năm ròng rã bị hàn chứng hành hạ tơi tả, thấu hiểu tường tận cái cảm giác buốt giá thấu xương ấy tuyệt nhiên chẳng phải thứ mà người bình thường có thể cắn răng chịu đựng nổi.
Thân hình Dung tỷ tỷ mềm mại tựa nước, giả dụ đổi lại là ngày thường, ôm ấp một tuyệt thế giai nhân mạn diệu thế này trong lòng, bất cứ gã đàn ông nào cũng chẳng thể nào giữ nổi tâm thanh tịnh như nước giếng khơi.
Thế nhưng Tần Tiêu thấu hiểu tường tận cõi lòng đang rỉ máu vì đau đớn của Dung tỷ tỷ lúc này, tận sâu trong thâm tâm y quả thực chẳng hề nảy sinh chút tà niệm nào.
Vốn đinh ninh có đống lửa sưởi ấm bên cạnh, lại thêm cái ôm ấp từ chính cơ thể mình, hàn khí trên người nàng sẽ dần dà thuyên giảm. Nào ngờ sự tình lại hoàn toàn trái ngược với mong đợi, cơ thể Đường Dung chẳng những không chút ấm lên, mà ngược lại càng lúc càng lạnh lẽo đến rợn người. Nếu như ban nãy chỉ mới là cái lạnh buốt ngoài da thịt thì hiện tại toàn thân nàng đã đông cứng tựa một tảng băng trôi.
Tần Tiêu có cảm giác như mình đang ôm trọn một khối băng tảng.
Đường Dung run rẩy bần bật dữ dội hơn, thỉnh thoảng từ sâu trong cuống họng lại bật ra vài tiếng rên rỉ thống khổ.
Tần Tiêu hoảng hốt tột độ.
Nếu chỉ đơn thuần là dầm mưa nhiễm lạnh, dẫn tới sốt cao rồi chuyển sang rét run, mọi chuyện đối với Tần Tiêu vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Thế nhưng tình hình lại chuyển biến tồi tệ đến mức này, rõ ràng đã có uẩn khúc.
Sau khi trúng tên lại dầm thêm trận mưa lớn, cộng thêm sự mệt mỏi cùng cực rã rời, việc đổ bệnh là chuyện đương nhiên. Ngặt nỗi, trầm trọng tới mức thân thể Đường Dung hóa thành tảng băng sống như hiện tại thì tuyệt đối không phải là chứng cảm lạnh cỏn con thông thường.
Y buông tay ra, xoay người lại đối mặt với Đường Dung. Chỉ thấy toàn thân nàng cuộn tròn như con tôm luộc, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi môi tái nhợt chuyển màu thâm tím. Những giọt mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán, cả thân người cứ thế run lên lẩy bẩy không ngừng.
"Dung tỷ tỷ, tỷ còn thấy khó chịu ở đâu nữa không?" Thấy tình hình có vẻ bất ổn, lòng Tần Tiêu nóng như lửa đốt.
Đường Dung lúc này đã chìm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, dường như chẳng còn nghe lọt tai bất cứ lời nào Tần Tiêu nói.
Thình lình, sắc mặt Tần Tiêu biến đổi.