Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 432. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 157

Nếu không phải nửa đêm Đường Dung lặng lẽ rời đi, tìm đến ao nước nọ để tắm rửa thì đã bị đám kỵ binh Ngột Đà này tóm gọn không trượt phát nào, có mọc cánh cũng khó lòng thoát khỏi.

Hắn tuy mới quen biết Đường Dung chưa đầy nửa ngày, nhưng lại có cảm giác mỹ nhân tỷ tỷ này là một người hành sự vô cùng cẩn thận, ngay cả việc tá túc trong lều của mục nhân cũng cảnh giác vạn phần.

Tần Tiêu hoàn toàn không quên chuyện ban nãy có kẻ lén lút dòm ngó túp lều của hắn và Đại Bằng, kẻ đó hiển nhiên là người của Đường Dung. Bọn họ làm vậy tất nhiên cũng là để dò xét hư thực, e ngại hắn và Đại Bằng là những kẻ đang bám đuôi theo dõi họ.

Với tính cách cẩn thận tới mức ấy, trong lúc trốn chạy chắc chắn nàng lại càng phải chú ý đề phòng, vạn lần không thể để lộ dấu vết.

Hơn nữa, rõ ràng Lão Mục Nhân cũng chưa từng đi báo tin.

Nếu đã như vậy, đám kỵ binh Ngột Đà làm thế nào có thể nắm rõ hành tung của Đường Dung, thậm chí còn bày ra một kế hoạch vây bắt chu toàn đến vậy? Điều này quả thực khiến người ta phải thấy khó tin.

Phải biết rằng trên thảo nguyên, những lều trướng rải rác như của Lão Mục Nhân nhiều tựa lông trâu, không có một ngàn thì cũng được tám trăm, bất kỳ chỗ nào cũng có thể xin ở trọ. Kỵ binh Ngột Đà muốn xác định được vị trí của Đường Dung, chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Rốt cuộc Đường Dung mang thân phận gì?

Nàng tuy chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, thế nhưng làn da được bảo dưỡng lại mềm mịn kiều nộn hệt như thiếu nữ mười lăm mười sáu. Việc này vốn đòi hỏi một lượng bạc tiền không nhỏ, bách tính bình thường dứt khoát không thể có được tài lực như vậy, lại càng chẳng có tâm trí đâu mà đầu tư chăm sóc.

Đường Dung đương nhiên là người Đường, mà những người Đường rời khỏi Côn Luân quan tiến vào Ngột Đà hãn quốc hầu hết đều là thương nhân.

Lẽ nào Đường Dung cũng là thương khách xuất quan để buôn bán?

Hắn chợt nghĩ tới chuyện phường Đường Nhân bị thiêu rụi. Lẽ nào Đường Dung đã trốn chạy từ phường Đường Nhân qua đây?

Nhưng hắn cũng biết rõ, những thương khách rời khỏi phường Đường Nhân, một phần đã thuận lợi trở về trong quan, không hề gặp phải sự làm khó của người Ngột Đà, một phần khác thì chuyển về phía bảo Tây Phong để tạm thời tá túc. Nếu Đường Dung cũng là thương nhân thì hoặc là đến bảo Tây Phong an bài chỗ ở, hoặc là trực tiếp quay trở lại quan nội, cớ sao lại bị kỵ binh Ngột Đà truy sát?

Trong lòng hắn dâng lên trùng trùng điệp điệp những mối hoài nghi.

Giữa lúc trầm ngâm, bỗng nghe thấy Đường Dung khẽ rên một tiếng, hắn vội vàng bước lên trước, ngồi xổm xuống khẽ giọng hỏi han: "Dung tỷ tỷ, có phải trong người thấy khó chịu không?"

"Lạnh..." Đường Dung gượng gạo mở mắt, thanh âm cất lên yếu ớt rã rời: "Lạnh... Lạnh quá...!"

"Ta thêm củi vào lửa ngay đây." Tần Tiêu vội vàng đáp: "Y phục sắp được hong khô rồi, khô xong ngươi sẽ thấy dễ chịu hơn một chút."

Đường Dung khẽ "ừ" một tiếng, ánh mắt về phía Tần Tiêu một thoáng, thân thể rục rịch, thều thào nói: "Ngươi... Đầu vai ngươi...!"

Tần Tiêu rủ mắt nhìn, phát hiện bởi vì vết thương trên đầu vai rỉ máu nên có một vệt máu tươi đã chảy dọc xuống tận cánh tay. Mỹ nhân tỷ tỷ yếu ớt tới bộ dạng này rồi mà vẫn còn bận lòng quan tâm tới thương thế của hắn, trong lòng Tần Tiêu trào dâng xúc động, bèn cất giọng dịu dàng: "Ta không sao đâu, chỉ là vết thương ngoài da, rất nhanh sẽ khỏi. Dung tỷ tỷ, ta đã giúp ngươi nhổ mũi tên ra, cũng đắp thuốc rồi. Ngươi hãy cố nghỉ ngơi cho khỏe, ta sẽ ở ngay bên cạnh canh gác cho ngươi. Chờ một lát nữa khi mưa ngớt hơn chút, ta sẽ ra ngoài tìm xem có thảo dược nào hữu dụng hay không. Bây giờ mưa vẫn chưa dứt, rất khó kiếm."

"Ừm." Khóe môi Đường Dung gượng gạo nặn ra một tia cười nhạt: "Phiền... Phiền ngươi rồi...!"

"Chỉ là cái nhấc tay mà thôi, không có gì phiền cả." Tần Tiêu xoa dịu: "Ngươi cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, ta sẽ một mực túc trực bảo vệ ngươi, không cần lo lắng."

Thân mình Đường Dung lại co rúm lại, vẫn không ngừng run rẩy khe khẽ, gương mặt bợt bạt trắng bệch. Đôi môi vốn dĩ hồng hào tươi tắn, giờ phút này lại tím tái, chẳng còn chút huyết sắc nào. Tần Tiêu thu gọn hết thảy vào trong tầm mắt, nỗi xót xa thương cảm lại càng thêm sâu đậm.

Hắn nhặt mấy cành khô ném thêm vào các đống củi lửa, nhưng bản thân lửa đã bốc cháy rất vượng, có thêm vào dăm ba nhành cây khô cũng chẳng phát huy được tác dụng gì to tát.

"Tựa vào ta... Lại gần ta thêm chút nữa...!" Đường Dung nhắm nghiền hai mắt, thanh âm yếu ớt mong manh.

Tần Tiêu ngẩn người. Hắn vốn dĩ cứ ngỡ cô nam quả nữ chung chạ một thất, với tính cách của Đường Dung, e rằng bản thân hắn cách xa nàng chừng nào thì hay chừng ấy, vạn lần chẳng thể ngờ Đường Dung lại chủ động lên tiếng muốn hắn tiến lại gần. Tuy trong lòng có đôi chút ngỡ ngàng, hắn vẫn sáp lại gần sát bên nàng, nhẹ giọng bảo: "Dung tỷ tỷ, ta thử sờ trán ngươi xem còn lạnh hay không."