Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 431. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 156
Nhìn vết thương máu me nhầy nhụa trên làn da trắng ngần, Tần Tiêu trong lòng chấn động, đối với vị mỹ nhân tỷ tỷ này càng sinh lòng kính trọng. Đau đớn nhường ấy mà từ đầu chí cuối nàng không hề kêu rên nửa tiếng, đến mức ngất lịm đi, đủ thấy sự thống khổ mà nàng phải gánh chịu quả thực khó lòng tưởng tượng nổi.
Trong các bài huấn luyện của Giáp Tự giám, quả thực có nội dung tập luyện việc nhổ tên cho đồng đội.
Một tay Tần Tiêu giữ chặt hương vai của Đường Dung, chạm vào trơn nhẵn mềm mại, tay kia nắm lấy thân tên, cất giọng trầm thấp: "Dung tỷ tỷ, ráng chịu một chút. Bây giờ ta rút tên, sẽ rất đau, nhưng rút ra rồi sẽ không sao nữa."
Mang máng nghe thấy Đường Dung khẽ "ừm" một tiếng, Tần Tiêu không do dự thêm nữa. Dù trong lòng có phần xót xa, nhưng hắn vẫn dùng thủ pháp điêu luyện, dồn lực giật mạnh một cái, rút phăng mũi tên nhọn ra.
Thân thể Đường Dung run lên, Tần Tiêu thậm chí có thể cảm nhận được làn da của nàng ngay khoảnh khắc ấy căng cứng co rút lại.
Máu tươi từ miệng vết thương tuôn ra xối xả. Tần Tiêu lấy túi nước trên người xuống, đổ nước lên miệng vết thương để rửa sạch, sau đó nhanh chóng bôi loại kim sang dược mang theo bên mình lên. Chỉ e công hiệu không tốt, hắn dứt khoát rắc toàn bộ số thuốc trị thương còn lại lên đó.
Hiệu quả cầm máu của loại thuốc này quả thực không tồi. Bột thuốc rắc lên vết thương, máu tươi nhanh chóng ngừng chảy. Đường Dung tuy thân hình co giật vài cái, nhưng tuyệt nhiên không phát ra âm thanh nào.
Gió mưa bên ngoài vẫn chưa dứt. Dưới vai Đường Dung vừa được đắp thuốc, Tần Tiêu không dám để nàng nằm ngửa, đành phải đỡ nàng nằm sấp xuống đất. Chỉ có tư thế này mới không động tới miệng vết thương, giúp thuốc mau chóng phát huy tác dụng.
Ban nãy một lòng nhổ tên trị thương cho Đường Dung nên không nhìn kỹ, lúc này đỡ Đường Dung nằm sấp xuống đất, mới chợt thấy y phục của nàng đã rách rưới, phơi bày cả một mảng da thịt lớn trên lưng.
Điều chí mạng nhất là chỗ váy của nàng bị xé rách thê thảm nhất. Dù đang mặc hai lớp y phục, nhưng cặp mông tròn trịa đầy đặn lại lộ ra một mảng lớn, trắng đến lóa mắt, mềm như mỡ đông, trong trẻo hồng hào. Nương theo từng nhịp run rẩy khe khẽ của thân thể mỹ nhân tỷ tỷ, đùi ngọc cũng nhẹ nhàng rung lên.
Tần Tiêu vội vàng thu hồi tầm mắt, thầm biết ngay lúc này mà còn mưu đồ chiếm tiện nghi thì đúng là hạ lưu đê tiện. Hắn kéo tấm Đại xưởng đắp lên người Đường Dung, lại lấy chiếc áo lót của mình phủ lên trên bề mặt Đại xưởng.
Đường Dung chìm trong hôn mê, dường như đã không còn biết nhân sự.
Tần Tiêu bước tới thêm củi vào đống lửa, để ngọn lửa cháy càng thêm vượng.
Trên người hắn chỉ còn lại một chiếc bảo giáp dán sát vào da thịt. Tấm bảo giáp này là một chiếc áo lót cộc tay, che chắn ngực và lưng vô cùng kín kẽ, nhưng ngặt nỗi lại không có tay áo, không thể bảo vệ đầu vai, nếu không cũng chẳng đến mức bị dã lang cào rách.
Hắn bận rộn giúp Đường Dung xử lý mất một hồi lâu, vết thương của chính mình lại chảy ra không ít máu, có điều kim sang dược đều đã đắp hết lên người mỹ nhân tỷ tỷ rồi.
Thân thể Đường Dung trước sau vẫn run nhè nhẹ, tựa hồ nằm sấp khiến nàng cảm thấy cực kỳ khó chịu. Nàng giãy giụa chuyển sang nằm nghiêng, sau đó lại cuộn tròn người lại một lần nữa.
Tần Tiêu sáp tới, vươn tay đặt lên trán nàng. Tuy không còn nóng, nhưng lại lạnh lẽo dị thường. Hắn khẽ lật mép Đại xưởng lên kiểm tra vết thương, thấy nàng tuy nằm nghiêng nhưng vết thương không có gì đáng ngại, lúc này mới yên tâm.
Tần Tiêu đành phải nhóm thêm hai đống lửa nữa, để Đường Dung nằm giữa các đống lửa, hy vọng làm vậy có thể xoa dịu đi nỗi thống khổ của nàng.
Hắn chạy ra khỏi hang đá. Thế mưa tuy đã nhỏ hơn trước rất nhiều nhưng vẫn còn tí tách rơi, mà sắc trời thì cũng đã hửng sáng.
Hắn lại nhặt một đống củi khô ôm vào trong thạch động, liên tục giữ cho mấy đống lửa cháy rực.
Ngồi tựa lưng vào vách đá nhìn mỹ nhân tỷ tỷ, trong lòng Tần Tiêu nửa phần khâm phục, nửa phần lại dâng lên một tia thương xót.
Nhưng nhiều hơn cả vẫn là những mối hoài nghi dâng đầy trong dạ.
Lúc này đương nhiên hắn đã dám chắc, mỹ nhân tỷ tỷ tuyệt đối chính là mục tiêu của đám kỵ binh Ngột Đà kia. Thế nhưng vì cớ gì mà đám kỵ binh ấy lại bất chấp mọi giá để truy bắt Đường Dung cho bằng được?
Hơn chục tên kỵ binh đó rõ ràng là đội kỵ binh tinh nhuệ của người Ngột Đà. Bọn chúng không những đông đảo về số lượng, mà ngay cả thời điểm tập kích cũng được lựa chọn cực kỳ tỉ mỉ.
Tần Tiêu nhớ lại, lúc bản thân phát hiện kỵ binh Ngột Đà tiếp cận lều trướng của mục nhân, bọn chúng hoàn toàn không đi tới từ một hướng, mà là bủa vây lại từ tứ phía. Vài tên kỵ binh thậm chí còn bao vây từ khu vực lùm cỏ nơi hắn và Đường Dung đang ẩn nấp. Nói cách khác, ngay khi hành động, đám kỵ binh Ngột Đà này đã xác định được việc Đường Dung đang ở bên trong lều của mục nhân.