Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 43. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 43

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người trong thôn hoàn toàn mù tịt chuyện Tần Tiêu biết mặt chữ. Thậm chí sau này khi Tần Tiêu lưu lạc đến Quy thành, xin vào làm chân chạy việc trong Đô Úy phủ, số người biết hắn biết chữ cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

...

"Chân nhân chi tức dĩ chủng, chúng nhân dĩ tức dĩ hầu." (Chân nhân hô hấp bằng gót chân, phàm nhân hô hấp bằng cổ họng).

Hai câu mở đầu cuốn 'Thái Cổ Ý Khí Quyết' như dội gáo nước lạnh vào mặt Tần Tiêu, khiến hắn gãi đầu gãi tai như lọt vào sương mù. Dò dẫm đọc tiếp, câu từ nào cũng thâm sâu khó dò, tối nghĩa như tụng kinh. Hắn chau mày nhăn trán lật sang trang thứ hai, lọt vào tầm mắt là một bức vẽ phác họa cơ thể người trong tư thế ngồi kiết già.

Dáng ngồi của nhân vật trong bức vẽ vô cùng quái dị, trên cơ thể lại chằng chịt những đường kinh mạch và huyệt đạo, được liên kết với nhau bằng những đường mực đen mỏng dày đan xen.

Tần Tiêu mày mò đối chiếu mớ lý thuyết tối nghĩa ở trang trước với hình vẽ phác đồ, dần dà cũng lờ mờ ngộ ra đôi chút.

Đánh vật ngót nghét nửa canh giờ, hắn mới vỡ lẽ phần mở đầu này chính là khẩu quyết dạy cách thổ nạp hô hấp.

Hắn mù tịt chẳng hiểu cớ làm sao lão thái bà bí ẩn kia lại dúi cuốn 'Thái Cổ Ý Khí Quyết' này cho mình tu luyện. Song, ân nhân đã năm lần bảy lượt ra tay cứu vớt mạng mọn, trong lòng hắn ngoài sự cảm kích ngút ngàn, còn xen lẫn muôn phần kính sợ. Hắn thầm nhủ, ân nhân đã ban tặng bí kíp cho mình tu luyện, mười mươi là có ý tốt chứ dứt khoát chẳng rắp tâm hãm hại làm gì.

Ngộ được phần nào yếu quyết trong sách, hắn bắt chước theo, xếp bằng ngồi kiết già, hai tay bắt quyết hình bán nguyệt, rù rì tập tành thổ nạp hô hấp.

Lão thái bà dặn dò mỗi ngày phải vắt ra nửa canh giờ để tu luyện, hắn chỉ nơm nớp lo thời gian không đủ dài nên cứ thế nhắm mắt tĩnh tọa, quên cả thời gian. Cho đến khi văng vẳng bên tai tiếng gà gáy sáng te te, hắn mới choàng mở mắt, thấy ngoài trời đã tờ mờ hửng sáng. Chẳng thể ngờ, mình đã chìm vào trạng thái tĩnh tọa suốt hơn hai canh giờ đồng hồ.

Lạ lùng thay, thức trắng cả một đêm, vậy mà khoảnh khắc mở mắt ra, hắn chẳng hề cảm thấy uể oải rã rời, trái lại tinh thần sảng khoái, đầu óc vô cùng minh mẫn. Kỳ diệu hơn nữa, hắn cảm nhận rõ rệt một luồng khí ấm áp đang cuộn trào luân chuyển ngay trước ngực.

Lúc mới bắt đầu tĩnh tọa chưa lâu, luồng khí ấm áp ấy đã bất thình lình nhen nhóm, nương theo nhịp hô hấp mà lan tỏa, thẩm thấu dọc theo các đường kinh mạch, râm ran khắp tứ chi bách hài. Toàn thân hắn tựa hồ đang đắm chìm trong vạt nắng ấm áp của ngày xuân. Chính cái cảm giác khoan khoái đê mê ấy đã níu chân hắn chìm đắm trong thiền định, chẳng muốn dứt ra, cho đến tận khi tiếng gà gáy đánh thức.

Vừa bừng tỉnh, luồng khí ấm áp lan tỏa khắp toàn thân cũng thoắt cái biến mất tăm, chỉ còn rơi rớt lại chút dư âm âm ấm vương vấn nơi lồng ngực.

Tần Tiêu ngước nhìn sắc trời, cẩn thận cất giấu cuốn 'Thái Cổ Ý Khí Quyết' vào một góc khuất kín đáo trong phòng. Đêm qua Quỷ Thủ Tam bỏ mạng tại đây, dẫu đã dọn dẹp sạch sẽ không tì vết, nhưng mùi tanh tưởi của máu tươi vẫn lẩn khuất trong không khí, mãi đến tận bây giờ mới phai nhạt đôi chút.

Chân Dục Giang hồ đồ đổ diệt cho Quỷ Thủ Tam tội bán đứng Hầu phủ nên mới xua người đoạt mạng gã, ai dè lại để gã sổng mất.

Chuyện Quỷ Thủ Tam lật lọng trốn thoát, Chân Dục Giang chắc chắn đã đánh hơi thấy, dứt khoát sẽ tung chó săn bới tung cả thành để lùng sục tung tích gã.

Chân Hầu phủ rải tai mắt khắp chốn Chân quận. Quỷ Thủ Tam lủi về thành, thậm chí còn vác mặt tới kiếm chuyện với hắn, chẳng biết có lọt vào tầm ngắm của kẻ nào không. Nếu có kẻ bắt gặp bóng dáng Quỷ Thủ Tam thập thò ở Mộc Đầu hạng thì chẳng có gì đảm bảo Chân Dục Giang không sai người lần mò tới tận đây.

Tần Tiêu thừa hiểu, một khi Chân Dục Giang oánh hơi được việc mình tá túc ở Mộc Đầu hạng, cộng thêm dấu tích của Quỷ Thủ Tam cũng xuất hiện tại đây, hắn dứt khoát sẽ bị lôi tuột vào vòng xoáy thị phi này.

Hắn chỉ thầm cầu mong Quỷ Thủ Tam đêm qua hành tung ma không biết quỷ không hay, lúc mò đến Mộc Đầu hạng không bị kẻ nào tóm được đuôi.

Cơ mà, Quỷ Thủ Tam giờ đã tan thành vũng máu loãng rồi, dẫu Chân Dục Giang có phép thần thông quảng đại vác thang lên tận trời, cũng đừng hòng moi ra được tung tích của gã.

Trời vừa hửng sáng, Tần Tiêu đã xách đít ra khỏi nhà. Liếc xéo sang sạp dầu của Ma bà đối diện, thấy bà ta vẫn giữ nếp mở hàng từ tinh mơ như mọi hôm. Lúc rảo bước ngang qua, thấy Ma bà đang lúi húi quét tước trước hiên, Tần Tiêu dẫu thừa biết bà ta dứt khoát sẽ ngó lơ mình như mọi bận, nhưng vẫn cất tiếng chào "Ma b?"