Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 418. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 143

Mãi đến khi nữ nhân đó hoàn toàn chìm vào làn nước, Tần Tiêu mới sực tỉnh cơn mê. Lúc này hắn mới nhận ra tim mình đang đập liên hồi, hai má nóng rực như lửa đốt.

Lần đầu tiên hắn chiêm ngưỡng ngọc thể đàn bà là lúc nhìn lén Cáp Ni Tư ở Lãm Nguyệt các, khi ấy hắn còn chẳng dám dán mắt quá lâu.

Khoảnh khắc từ lúc nữ nhân này xuất hiện cho tới khi hạ thủy, ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại không rời mắt nổi, nương theo ánh trăng soi tỏ từng ngóc ngách tỏ tường.

Nếu hình thể Cáp Ni Tư rực lửa hoang dại, tràn trề sinh khí thanh xuân thì vóc dáng nữ nhân trước mắt lại tựa như tuyệt tác của hóa công, đong đầy mị lực quyến rũ chết người của đàn bà chín muồi, tựa quả đào tiên chín mọng nước, tản ra sức hấp dẫn vô song với cánh đàn ông.

Tần Tiêu có thể thản nhiên dời mắt khỏi thân thể Cáp Ni Tư, nhưng đối mặt với nữ nhân này, hắn quả thực lực bất tòng tâm.

Định thần lại, Tần Tiêu lập tức nép mình tựa lưng vào thân cây ẩn nấp. Quả tim tưởng chừng chực nhảy xổ ra khỏi lồng ngực, nhất thời miệng đắng lưỡi khô.

Hắn thực tình chẳng ngờ nửa đêm canh ba lại có một nữ nhân bơi lội tắm rửa ở cái ao này.

Nghe tiếng nước khẽ lay động vang lên từ phía ao, Tần Tiêu hai tay siết chặt thành nắm đấm, trán lấm tấm mồ hôi hột. Hắn nhắm nghiền mắt lại, đợi nhịp tim lắng dịu đôi chút mới từ từ quay lưng, cẩn thận ló nửa cái đầu ra từ sau thân cây. Chỉ thấy nữ nhân nọ đang thỏa sức vẫy vùng giữa ao nước trong vắt, dưới ánh trăng tỏ tường, thân hình trắng nõn nà quyến rũ phơi bày hiển hiện rõ mồn một.

Tần Tiêu không dám trộm nhìn thêm. Dẫu thân thể đó có mị lực mê người khôn cùng, nhưng hắn thừa hiểu nấp trong góc tối rình trộm quả thực vô cùng hạ lưu đê tiện.

Trong đầu hắn lóe lên suy nghĩ: lẽ nào kẻ khoác Đại xưởng lẻn khỏi trướng ban nãy chính là nữ nhân này?

Hắn thừa biết nếu để ả phát giác, rắc rối ập tới chắc chắn không hề nhỏ. Hắn chẳng dám nán lại lâu, rón rén toan chuồn lẹ thì chợt nghe một tiếng kêu thảng thốt vang lên "Ái ch?" trong lòng giật thót, thầm nghĩ chẳng lẽ mình đã bị bại lộ tung tích. Còn chưa kịp suy diễn xa xôi, một tiếng sói tru rợn người đã xé toạc màn đêm. Lại thêm một trận kinh hãi, hắn lần theo hướng âm thanh phát ra, chỉ thấy ven bờ ao cách đó không xa, chẳng biết từ lúc nào đã lù lù xuất hiện một con sói hoang.

Mỹ nhân dầm mình dưới nước, ác lang đứng rình trên bờ, Tần Tiêu chẳng ngờ mình lại đụng trúng cảnh tượng oái oăm nhường này.

Nhưng hắn cũng rõ ngọn ngành, thảo nguyên xuất hiện sói hoang là chuyện cơm bữa. Mục dân chăn thả súc vật căm thù nhất đám sói hay lén lút cắn trộm bầy gia súc. Có điều mục dân sinh sống trên thảo nguyên vốn chẳng thiếu ngón nghề trừng trị dã lang.

Sói hoang thường săn mồi theo bầy đàn, lúc này chỉ thấy một con đơn độc xuất hiện, chẳng rõ nó bị lạc bầy hay đồng bọn vẫn lẩn khuất quanh đây.

Nhưng chỉ một con sói hoang đối với một nữ nhi yếu đuối cũng đã là mối họa tày đình.

Chỗ này cách khu lều trại một quãng khá xa, lúc này dẫu có gào thét kêu cứu, bên kia chắc gì đã lọt lỗ tai. Quan trọng hơn, nếu quanh đây còn bầy sói lẩn khuất, viện binh chưa gọi tới mà lại rước thêm mồi ngon cho bầy lang sói.

Nữ nhân kia dĩ nhiên cũng nhận thức được điều này nên chỉ đành thu mình lặn sâu dưới nước, nhất thời chẳng dám vọng động.

Con sói nọ kiên nhẫn cực kỳ, có vẻ đã nhắm trúng con mồi dưới nước nên lừ lừ ngồi chồm hổm ngay bờ ao, đôi mắt xanh lè nhìn trừng trừng đe dọa.

Tần Tiêu nhất thời sinh ảo giác, chẳng biết con sói hoang này muốn đoạt mạng nữ nhân hay bị mị lực nhục thể của ả thu hút. Nếu là vế sau, con sói này đích thị là một tên dâm tặc thứ thiệt rồi.

Nữ nhân ngâm mình dưới nước một hồi, đảo mắt quan sát tứ phía tựa hồ đang tính toán kế sách. Chốc lát sau, nàng chầm chậm di chuyển về phía bờ ao đối diện với con sói. Ai dè con sói hoang nọ lại thông minh tột đỉnh, nàng vừa rục rịch, nó liền chồm dậy chạy với tốc độ kinh hồn vọt tới bờ đối diện, điềm nhiên đứng mép bờ như thể đón lõng chờ nàng ngoi lên bờ.

Nữ nhân khóc không ra nước mắt, giơ cánh tay trắng muốt như tuyết lên khỏi mặt nước hòng xua đuổi con thú dữ: "Đi ngay, mau đi đi!"

Tần Tiêu thầm rủa trong bụng, nàng mà xua được con sói này đi thì nó lăn lộn trên thảo nguyên bao năm coi như uổng phí rồi. Nhưng hắn cũng hiểu lúc này nữ nhân nọ chắc chắn đã bị kinh hãi tột độ.

Con sói chực chờ một lát, chợt vươn vuốt trước dò dẫm xuống mặt nước, nữ nhân sợ hãi hoa dung thất sắc, mếu máo gào lên: "Đi đi, ngươi mau cút đi. Ngươi mà không đi, ta sẽ gọi người tới băm vằm ngươi, cút mau...!"

Tần Tiêu thầm đánh giá con sói này chỉ dám thăm dò chứ nãy giờ không xuống nước, e là con này không biết bơi.