Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 417. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 142
"Chắc chắn rồi." Đại Bằng nhẹ giọng cất lời: "Đệ ngủ trước đi, để ta canh chừng. Nửa đêm về sáng đệ lại thay ca."
Tần Tiêu gật đầu "ừm" một tiếng. Dù cảm thấy sẽ chẳng xảy ra chuyện gì to tát, nhưng hai người luân phiên gác đêm vẫn an toàn hơn cả.
Bôn ba mệt nhọc cả một ngày trời, hắn cũng có đôi chút bải hoải, mơ màng thiếp đi nhưng chung quy vẫn chẳng dám ngủ quá say. Chẳng biết bao lâu sau, hắn sực tỉnh, ngồi nhỏm dậy, Đại Bằng khẽ giọng: "Chắc vẫn còn sớm, chưa tới giờ Tý đâu, đệ chợp mắt thêm chút nữa đi."
"Đại Bằng ca, đệ ngủ không được, huynh ngủ đi." Tần Tiêu rỉ tai: "Đệ nghỉ ngơi đủ rồi."
Đại Bằng ngáp một cái thật dài, gật gù: "Cũng được, nửa đêm về sáng đành làm phiền đệ vậy."
Hắn ta hiển nhiên vô cùng mệt mỏi, dẫu sao mấy ngày qua chẳng được một giấc ngủ ngon đúng nghĩa. Chỉ một chốc sau, tiếng thở đều đều nhỏ nhẹ đã vang lên. Tần Tiêu mỉm cười nhẹ nhõm, đứng dậy bước ra khỏi trướng. Ánh trăng rải xuống cánh đồng hoang, bốn bề chìm trong tĩnh lặng bủa vây, xem chừng mọi người đều đã say giấc nồng.
Tần Tiêu lững thững bước tới cạnh Hắc Bá Vương. Hắc Bá Vương thấy Tần Tiêu tới liền sáp lại cọ cọ đầu. Bên cạnh có sẵn cỏ khô mục dân chuẩn bị sẵn, Tần Tiêu bốc cỏ đút cho Hắc Bá Vương ăn, xong xuôi liền vắt chân ngồi bệt xuống thảm cỏ.
Làn gió lộng trên bình nguyên thanh mát khoan khoái, Tần Tiêu hít sâu mấy hơi, toàn chân truyền đến một cảm giác thư thái không sao tả xiết. Chợt nghe Hắc Bá Vương hắt xì một tiếng, hắn ngoái đầu nhìn lại, bỗng nhác thấy từ túp lều cách đó không xa có một bóng người bước ra.
Kẻ nọ đội mũ da, khoác một chiếc Đại xưởng. Vừa bước ra khỏi trướng, kẻ đó liền xoay người sải bước. Tần Tiêu nhất thời chưa nhìn rõ diện mạo, thấy kẻ nọ vòng qua sau lều thì trong lòng dấy lên nỗi ngờ vực. Hắn miết nhẹ tay lên thanh Ngư tràng thứ dắt bên hông, khom người xuống, rón rén bước tới tiếp cận. Lờ mờ thấy bóng lưng ấy đang rảo bước về phía sau với tốc độ cực nhanh.
Trước đó có kẻ lén lút dòm ngó trướng của mình, Tần Tiêu đoan chắc kẻ đó thuộc nhóm khách nhân kia. Bóng lưng khoác Đại xưởng kia bước ra từ túp lều dựng tạm, hiển nhiên cũng là khách nhân nọ, thậm chí rất có thể chính là kẻ vừa rình mò lều của mình ban nãy.
Đêm hôm khuya khoắt thế này không an giấc, lại còn lẩn khuất ra khỏi lều, điều này khiến Tần Tiêu sinh lòng hồ nghi.
Vòng qua phía sau túp lều, thấy bóng lưng kia ngày càng khuất xa, Tần Tiêu chau mày, ngoái nhìn lại túp lều của mình một cái. Thầm nghĩ Đại Bằng đã ngủ say, mình lại đang gác đêm, nhỡ rời đi chẳng biết Đại Bằng có gặp phiền toái gì không.
Nhưng hành tung thậm thụt của kẻ khoác Đại xưởng kia thực sự rất khả nghi, hắn vô cùng tò mò muốn xem kẻ nọ rốt cuộc đang bày trò quỷ gì.
Hắn nhẩm tính, tính từ lúc bị rình mò tới giờ đã qua mấy canh giờ mà chẳng thấy ma nào bén mảng tới quấy nhiễu. Mình chỉ rời đi một loáng rồi về ngay, e rằng chẳng xảy ra cơ sự gì lớn.
Hơn nữa hắn cũng hiểu rõ Đại Bằng trời sinh tính cảnh giác cao độ, dẫu ngủ cũng mở hé nửa con mắt. Nhỡ có kẻ mò vào định mưu hại, chưa chắc đã động nổi tới một cọng lông của hắn ta.
Thấy bóng người kia sắp tan biến, hắn không chần chừ thêm, liền rón rén bám đuôi.
Đi được một quãng khá xa lại chẳng thấy tăm hơi kẻ nọ đâu, Tần Tiêu nhíu tít hàng chân mày. Hắn tiến lên thêm một chút, chợt phát hiện phía trước thình lình xuất hiện một cái ao nhỏ. Ao nước này không hề bé, cỏ cây mọc um tùm quanh bờ, thậm chí còn có vài thân cây cắm rễ ven ao. Chỉ là những gốc cây này chẳng hề mọc thẳng, không uốn lượn thì cũng nằm rạp, thoạt nhìn đã thấy đượm màu năm tháng. Dưới ánh trăng hùng hồn, cảnh sắc lại toát lên vẻ thanh tú khác thường.
Tần Tiêu chẳng ngờ chốn này lại ẩn chứa một cái ao. Hắn lập tức vỡ lẽ, mục dân cắm trại quanh đây dĩ nhiên cần nguồn nước, xem ra cái ao này chính là nơi cung cấp nước sinh hoạt cho họ.
Hắn đảo mắt quan sát bốn phía, không thấy tăm hơi kẻ nọ đâu. Đang nhíu mày thì chợt thấy cách đó không xa có ánh sáng trắng lấp ló, hắn ngẩng đầu nhìn sang, chỉ liếc mắt một cái đã chấn kinh cực độ.
Chỉ thấy từ sau một gốc đại thụ thình lình bước ra một ả đàn bà trần truồng không mảnh vải che thân.
Dưới ánh trăng sáng trong, vóc dáng nữ nhân kia vô cùng mềm mại uyển chuyển, đôi gò bồng đảo căng mọng tựa đôi ngọn núi nhỏ, vòng eo thon gọn, bờ mông căng mẩy nảy nở tạo nên một đường cong hoàn mỹ, làn da mịn màng hơn tuyết trắng. Tần Tiêu nấp sau thân cây cách đó không xa, nhìn rõ rành rành vóc dáng mỹ miều ẩn hiện dưới bóng râm, nhất thời ngẩn ngơ như phỗng, ánh mắt như dính chặt không sao dứt ra được.
Nữ nhân nọ vươn hai tay lên cao bới gọn mái tóc đen nhánh, dùng một chiếc trâm cài chặt lại rồi mới rón rén bước xuống nước.