Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 416. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 141

Chợt nhớ tới bóng đen thụt vào lều khi nãy, hắn không kìm được mà liếc mắt nhìn lại một lần nữa. Hắn tinh ý nhận ra bên ấy có hai túp lều rõ ràng cũng vừa mới được dựng lên, hình dáng và kích cỡ tương tự như túp lều hai người sắp ở. Cái bóng đen khi nãy chính là thụt vào một trong hai túp lều ấy. Phân tích như vậy, hắn và Đại Bằng e rằng không phải là những lữ khách duy nhất tại chốn này, chắc là trước khi họ đến đã có những vị khách khác đến trọ.

Trời nhá nhem tối, Tần Tiêu và Đại Bằng đã thả mình nằm ườn trong lều.

Tuy túp lều không quá lớn, nhưng không gian bên trong cũng được coi là thoáng đãng. Khoảng đất dựng lều đương nhiên đã được dọn sạch cỏ dại từ trước, lại được lót thêm da bò làm đệm giường, dù sao so với phòng ốc của quán trọ chốn Trung Nguyên quả thực còn thua xa vạn dặm.

Cơm canh do một bà lão mang tới, tuy chẳng bầy biện tinh tế như các món ăn chốn Trung Nguyên, nhưng món thịt nướng tẩm ướp gia vị tỏa hương thơm nức mũi, kích thích cơn thèm ăn đến cùng cực.

Hai người ăn uống ngấu nghiến no nê, Tần Tiêu cười nói: "Ở chốn quan nội cũng có bán thịt nướng, nhưng muốn nếm được hương vị thịt nướng đích thực thì phải đến tận nơi này, ngoài cháy sém trong mềm ngọt, quả đúng là tuyệt phẩm nhân gian."

"Vậy nên sáng mai lúc tính tiền rời đi, chúng ta nhất định không được keo kiệt." Đại Bằng vừa tu rượu sữa vừa ngoạm thịt miếng lớn: "Ta tính toán chừng họ kiếm sống bằng nghề cho thuê chỗ trọ, đám trâu bò cừu nuôi thả kia cốt là để làm thịt thết đãi khách thập phương."

Tần Tiêu cười vang khoái trá, lập tức hạ hạ giọng: "Đại Bằng ca, nơi này hình như còn có những vị khách khác nữa thì phải?"

"Ta nhìn thấy rồi." Đại Bằng gật đầu xác nhận: "Việc đó chẳng can dự gì tới chúng ta, không cần bận tâm làm gì." Y nhoài người thổi phụt ngọn đèn, khẽ nói: "Ngủ sớm đi thôi, đường phía trước còn dài lắm, đôi ta phải dưỡng sức cho thật tốt."

Trong lều tức khắc chìm vào bóng tối mịt mùng, Tần Tiêu nằm yên trên tấm da bò, bốn bề tĩnh mịch vây kín bủa vây.

Mục dân thường đi ngủ rất sớm, chỉ thỉnh thoảng mới vẳng lại tiếng bò rống trầm đục.

Tần Tiêu thầm tính toán đoạn đường hôm nay hắn và Đại Bằng ruổi ngựa, thương đội dẫu có đi nhanh đến mấy, bét nhất cũng phải hai ba ngày đường mới đuổi kịp, coi như đã bị bỏ xa tít mù tắp ở phía sau.

Đêm đã khuya thanh vắng, ngay khi hắn toan nhắm mắt đánh giấc, chợt nghe thấy tiếng bước chân cực kỳ khẽ khàng lén lút vang lên. Lòng hắn phút chốc cảnh giác cao độ, đưa mắt liếc nhìn sang phía Đại Bằng, chỉ thấy Đại Bằng đã lẳng lặng ngồi bật dậy từ lúc nào, về phía phía hắn làm động tác ra hiệu, ý muốn bảo hắn hãy án binh bất động.

Tuy Đại Bằng đã ngồi dậy nhưng vẫn cố tình phát ra tiếng ngáy đều đều giả vờ đang ngủ say. Trong khi đó, Tần Tiêu đã nhanh tay rút cây Ngư tràng thứ giấu kín trong người ra, siết chặt lấy trong tay.

Mặc dù bên trong lều tối đen như mực, nhưng đêm nay ngoài trời lại có ánh trăng tỏ, thế nên bên ngoài hắt vào vẫn có vài phần sáng rỡ. Chẳng mấy chốc, một khe hở nhỏ xíu xuất hiện ngay cửa lều, có kẻ nào đó đang lén lút vạch cửa lều ra. Đúng lúc này, Đại Bằng lại ngã lưng xuống, tiếng ngáy ngủ vẫn đều đặn cất lên.

Tần Tiêu cũng nằm im bất động, tay siết chặt Ngư tràng thứ, chỉ chực chờ kẻ kia thò mặt vào trong lều là hai người sẽ tức khắc ra tay tóm gọn.

...

Tần Tiêu hô hấp đều đặn, Đại Bằng ngáy o o không dứt, trông cả hai như thể đã thực sự chìm vào giấc ngủ say.

Hai người đều chung một tâm tư, chỉ chờ kẻ nọ mò vào sẽ lập tức động thủ tóm gọn.

Nhất thời chưa nhìn rõ kẻ bên ngoài rốt cục là ai, Tần Tiêu thầm nghĩ chẳng lẽ bọn mục dân chốn này lại sinh dã tâm, toan tính chuyện giết người cướp của trong đêm.

Hắn từng nghe người ta kể chuyện chốn giang hồ, có những kẻ thủ ác chuyên dùng quán trọ làm cái bẫy, mở hắc điếm chuyên nghề giết người cướp của.

Có điều mục dân ở đây đã cắm sào từ lâu, lượng khách đón tiếp chẳng hề nhỏ, Tần Tiêu khó lòng tin được bọn chúng lại nảy sinh tà niệm. Hơn nữa, nhìn hắn và Đại Bằng thế nào cũng chẳng ra dáng kẻ có tiền.

Hắn chợt nghĩ tới những vị khách khác cũng đang tá túc tại đây.

Lẽ nào bọn chúng rắp tâm làm bậy?

Vốn định chờ kẻ nọ chui vào, nhưng một lát sau, kẻ nọ lại rón rén rút lui chứ chẳng thèm bước vào trướng. Cách một hồi lâu, bên ngoài cũng im lìm chẳng còn động tĩnh gì.

Tần Tiêu thở phào nhẹ nhõm, ngoảnh sang nhìn Đại Bằng, hạ giọng: "Đại Bằng ca, hắn có vẻ sẽ không tới nữa."

"Chắc là không tới đâu." Đại Bằng thì thào đáp: "Có lẽ chỉ tới dò xét thực hư, thấy chúng ta không có gì khả nghi nên thôi."

"Là đám khách qua đường tá túc ở đây sao?"