Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 27. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 27

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kẻ bị đánh lồm cồm bò dậy từ dưới đất, mặt mũi bầm dập sưng vù, loạng choạng bỏ chạy được mười mấy bước, ngoái đầu lại mắng chửi Kim Câu đổ phường hai câu. Vừa thấy mấy tên bảo kê của sòng bạc định đuổi theo, gã vội vàng quay đầu cắm cổ chạy mải miết, chỉ trong chớp mắt đã mất hút.

Gã hán tử thô kệch cười ha hả hai tiếng, căn dặn mấy tên thuộc hạ: "Các ngươi canh chừng cho kỹ, ta đi kiếm chút gì bỏ bụng." Không nói thêm lời nào, gã quay người sải bước về phía phố đông.

Tần Tiêu chẳng chút do dự, lặng lẽ bám theo gã. Rẽ qua một con phố, gã hán tử bước vào một tiệm mì, chọn chiếc bàn sát tường ngồi xuống, cất tiếng gọi: "Cho một bát canh dê, thêm mấy chiếc bánh mô."

Tiểu nhị lên tiếng đáp lời. Tần Tiêu cũng bước vào quán. Người bên trong tiệm khá đông, chẳng còn bàn trống, hắn liền tiến thẳng tới bàn của gã hán tử thô kệch kia, thản nhiên ngồi xuống đối diện.

Tiệm mì thiếu chỗ, chuyện ngồi chung bàn cũng là lẽ thường.

Gã hán tử thấy có người ngồi xuống, thoạt tiên sửng sốt. Nhận ra Tần Tiêu chỉ là một thiếu niên, sắc mặt gã liền có phần khó coi. Gã vừa há miệng, chưa kịp phát ra âm thanh, Tần Tiêu đã cười cợt lên tiếng: "Ây da, đây chẳng phải là... vị đại ca ở Kim Câu đổ phường sao... ừm, phấn khích quá, nhất thời quên mất danh xưng...!"

Gã hán tử sững người, không nhịn được hỏi: "Ngươi biết ta?"

"Biết chứ, biết chứ, không ít bằng hữu của ta còn khen ngài làm người trượng nghĩa. Du côn lưu manh ở Quy thành này hễ trông thấy ngài đều phải cung kính khúm núm, chẳng dám trêu chọc." Tần Tiêu tỏ vẻ vắt óc suy nghĩ: "Danh xưng của đại thúc là gì nhỉ, ta kích động quá nên..."

Sắc mặt gã hán tử hơi dịu lại, đáp: "Chẳng hiểu ngươi đang nói linh tinh gì, ta thích ngồi một mình, ngươi sang bàn khác đi."

Tần Tiêu không thèm bận tâm, ngoái đầu gọi: "Cho một bát thịt bò, hai bát phá lấu dê, phải rồi, thêm một vò rượu nữa." Lúc này hắn mới quay sang gã hán tử: "Đại thúc, ta đã từng nghe danh ngài, trong lòng luôn ôm vạn phần ngưỡng mộ. Hôm nay may mắn gặp được, muốn mời đại thúc một ly rượu, mong ngài ngàn vạn lần đừng chối từ."

Khóe môi gã hán tử nhếch lên một nụ cười, hỏi: "Ngươi thực sự biết ta? Ngươi đã nghe câu chuyện gì về ta rồi?"

"Rất nhiều." Tần Tiêu ra vẻ trang nghiêm nói: "Khoan bàn chuyện khác, chỉ nói riêng trong sòng bạc, bất kể là kẻ nào, hễ dám sinh sự ở trỏng, vừa nhìn thấy ngài là sợ đến vỡ mật, chậc chậc, quả thực oai phong lẫm liệt."

Gã hán tử lộ ra nét đắc ý, hắng giọng một tiếng, bảo: "Ngươi tuổi đời còn trẻ, vậy mà cũng có phần hiểu biết đấy."

Lúc này tiểu nhị đã bưng vò rượu tới, bày bát tửu ngay ngắn. Tần Tiêu lập tức lanh lẹ rót đầy bát cho gã hán tử. Thấy Tần Tiêu ân cần như vậy, gã đâm ra ngờ vực: "Tiểu tử thối, ngươi bày biện rượu thịt thế này là có ý đồ gì? Đừng nói muốn xin vào sòng bạc làm chân chạy vặt nhé?"

Tần Tiêu cười ha hả đáp: "Không có, không có. Kim Câu đổ phường đâu phải nơi ai muốn vào là vào. Nghe đồn vị Ôn đông gia của sòng bạc cờ bạc cao siêu, phóng mắt khắp Quy thành, chẳng mấy ai sánh kịp. Ta làm gì có tư cách vào Kim Câu đổ phường làm việc cơ chứ."

"Ôn đông gia?" Gã hán tử cười khẩy một tiếng: "Kim Câu đổ phường thời nay, đã sớm không còn mang họ Ôn nữa rồi."

"Ta biết." Tần Tiêu nói: "Ôn đông gia phạm luật nên bị tống giam, nhưng ta nghe đồn chỉ non nửa năm nữa là ông ấy sẽ được thả ra."

"Được thả ra?" Gã hán tử hừ lạnh một tiếng: "Nếu thật sự ra được thì đúng là gặp quỷ rồi." Gã bưng bát rượu lên, ngửa cổ nốc một ngụm lớn. Vừa đặt bát xuống, Tần Tiêu đã lập tức rót đầy, ngậm cười nói: "Đại thúc, tin tức của ta nhạy bén lắm, qua non nửa năm nữa, Ôn đông gia chắc chắn sẽ ra tù."

Gã hán tử khinh khỉnh đáp: "Ra được thì làm sao? Từ trên xuống dưới của Kim Câu đổ phường đều đã thay máu cả rồi. Đám tay chân đi theo lão ta thuở trước đã sớm bị quét sạch sành sanh. Đông gia của sòng bạc hiện tại mang họ Kiều... Ta nói này tiểu tử, ngươi đúng là chỉ giỏi khoác lác, còn mạnh mồm bảo tin tức nhạy bén. Chút chuyện vặt vãnh của Kim Câu đổ phường này ngươi còn chưa thấu tỏ, lại dám ở đây ăn nói hàm hồ."

"Thay máu toàn bộ?" Trong lòng Tần Tiêu khẽ kinh hãi.

Đúng lúc này, chợt nghe tiếng tiểu nhị vẳng lại từ phía sau: "Cô nương, xin đợi một lát, cô vẫn chưa thanh toán tiền cơm, không thể cứ thế mà đi được."

Tần Tiêu ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy một gã tiểu nhị đuổi ra đến tận cửa quán, cản đường một cô nương đang khoác chiếc áo khoác lông cừu.

Áo khoác lông cừu là trang phục thường thấy nhất ở Tây Lăng. Vừa qua tháng Hai, khí hậu Tây Lăng vẫn còn khá giá rét, trên đường phố tấp nập người mặc áo lông cừu qua lại. Cô nương kia đội một chiếc mũ da, ngang eo thắt một dải đai đen. Tuy ăn vận theo phong cách người Tây Lăng, nhưng gương mặt lại vô cùng trắng trẻo mịn màng, thanh tú thoát tục, dung mạo cực kỳ diễm lệ.