Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 25. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 25

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tần Tiêu vẫn còn chút đắn đo. Lão ma men lại vươn vai một cái, thủng thẳng đáp: "Ta biết làm sai nha ở nha môn, một tháng nhiều nhất cũng chỉ được hai lạng bạc. Tối mai ngươi cầm được bạc, chia lấy hai mươi lạng, gần như bằng cả bổng lộc một năm trời của ngươi. Nếu ngươi không muốn, bây giờ có thể trực tiếp tống cổ ta đi, một trăm lạng bạc kia cứ coi như ném trôi theo dòng nước."

Sống chừng ấy năm trên đời, Tần Tiêu cũng thấu hiểu một đạo lý, bạc quả thực là thứ diệu kỳ, dẫu là anh hùng hảo hán thì cũng chẳng thể thiếu được vàng bạc ngoài thân này.

Tuy nói khoản thu ở Giáp Tự giám khá hậu hĩnh, nhưng anh em trong ngục đều có phần, rơi vào tay Tần Tiêu cũng chẳng thấm tháp vào đâu. Hai mươi lạng bạc quả thực mang sức cám dỗ vô cùng lớn đối với hắn.

Mạnh bộ đầu trước kia cũng từng căn dặn Tần Tiêu, nếu có kiếm được chút bạc, nhất định phải cất giữ cẩn thận, qua vài năm nữa còn phải lấy vợ sinh con, chỗ cần dùng tới tiền tốn kém không ít. Nơi ở tại ngõ Mộc Đầu hiện tại vô cùng tồi tàn, gom đủ bạc rồi cũng tiện bề đổi một căn nhà tử tế hơn.

Tối mai cất công chạy một chuyến, đút túi hai mươi lạng bạc, đây đúng là một món hoạch tài từ trên trời rơi xuống.

"Thẩm đại gia, chẳng nhẽ không có nguy hiểm gì sao?" Tần Tiêu ngẫm nghĩ một chốc mới hạ giọng hỏi: "Nơi đó liệu có cạm bẫy gì chăng?"

Lão ma men nhìn chằm chằm vào mắt Tần Tiêu, chợt cười đáp: "Cạm bẫy? Ngươi tưởng ngươi là ai mà người ta phải giăng bẫy ngươi? Ta vẫn đang nằm trong nhà lao, nếu ngươi thực sự gặp chuyện gì, ta còn có những ngày tháng tốt đẹp để sống yên ổn sao?" Lão ngáp dài một cái, khóe mắt liếc xéo hồ lô rượu giắt bên hông Tần Tiêu, thèm thuồng liếm môi: "Ta ngủ trước đây, lát nữa nhớ mang vò rượu tới." Dứt lời, lão lảo đảo bước tới mép giường, ngả đầu nằm phịch xuống, chẳng buồn dong dài thêm lời nào nữa.

Thành Quy là vùng trọng địa của Tây Lăng, vốn là con đường độc đạo mà thương nhân lữ khách qua lại hai bờ Đông Tây bắt buộc phải đặt chân tới.

Nơi ngàn trùng núi biếc vây quanh, khói chiều bảng lảng cùng bóng tà dương buông rủ ôm trọn lấy một tòa cô thành khép kín.

Tây Lăng đất rộng người thưa, cát bụi hoành hành, hoàn cảnh khắc nghiệt, song vẫn chẳng cản nổi bước chân của những đoàn thương lữ ngược xuôi.

Người Ngột Đà đến từ phương Tây, người Đồ Tôn tới từ phương Bắc, lại có cả người Đường lội ngược về hướng Tây từ bên trong Gia Dục quan, hết thảy đều có thể dễ dàng bắt gặp bóng dáng tại thành Quy. Hơn nữa, những hung đồ gây ra thảm án tày đình cũng thường tìm đến Tây Lăng để tị nạn, một vài lãng khách giang hồ cũng chọn nơi này làm điểm dừng chân. Thế cục cá rồng lẫn lộn, trần thế nhiễu nhương. Dẫu thành Quy chẳng thể sánh ngang với vẻ tráng lệ của phủ Phụng Cam xứ Tây Lăng, song dân số cũng tụ tập lên tới hơn mười vạn người.

Đèn hoa vừa rực sáng, trong thành dòng người qua lại tấp nập, y phục rực rỡ muôn màu muôn vẻ, cảnh tượng náo nhiệt phi phàm.

Nếu nhắc đến chốn huyên náo nhất trong thành, ngoại trừ kỹ viện thì chỉ có thể là những sòng bạc mọc lên rải rác khắp các góc phố phường.

Sòng bạc cũng chính là chốn giang hồ. Một khi đã ngồi lên chiếu bạc, mặc kệ ngươi là thương gia cự giả hay du hiệp giang hồ, mặc kệ ngươi là công tử hào môn hay chân đất phường thị thì ở nơi này cũng chỉ có duy nhất một danh phận, ấy chính là con bạc. Chẳng một ai bận tâm sau khi bước ra khỏi cửa ngươi sẽ mang thân phận gì. Kẻ nào ở đây cũng chỉ ôm đúng một chấp niệm, đó là làm sao dốc sạch bạc trong túi ngươi chuyển sang túi của mình.

Sòng bạc Kim Câu là một chốn cờ bạc có tiếng tăm tại thành Quy. Bầu trời vừa sập tối, bên trong đã chật ních bóng người.

Tần Tiêu lúc này vận một bộ thường phục, đứng lặng trước quán trà đối diện sòng bạc Kim Câu, dán mắt vào chốn đỏ đen kẻ vào người ra tấp nập, ánh mắt lộ vẻ đăm chiêu suy nghĩ.

Vài ngày nữa, thần bài Ôn Bất Đạo sẽ bị áp giải tới phủ Phụng Cam. Sự việc vốn dĩ đã đầy rẫy khuất tất, kẻ đứng sau giở trò quỷ rất có khả năng chính là Kiều Nhạc Sơn - người đang nắm quyền điều hành sòng bạc Kim Câu lúc này. Chẳng hiểu sao Tần Tiêu luôn có dự cảm Ôn Bất Đạo đã sa chân vào một vũng lầy vô cùng hiểm ác, nhưng hiểm ác nhường nào, bản thân hắn cũng chẳng diễn tả thành lời.

Đừng nói hắn chỉ là một tên ngục tốt canh giữ nhà lao, ngay đến cả Hàn đô úy cũng chẳng có quyền can thiệp vào tình hình chi tiết của vụ án.

Quận thú quận Chân tọa trấn tại thành Quy, dưới trướng phủ Quận Thú có thiết lập Lục Tào. Ngoại trừ Hình Tào ít nhiều nắm trong tay đôi chút thực quyền, các Tào khác gần như chỉ tồn tại trên danh nghĩa. Mọi sự vụ lớn nhỏ ở địa phương, thực chất đều bị phủ Chân Hầu thao túng gọn trong lòng bàn tay.