Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 24. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 24

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Muốn rượu tất nhiên là được." Tần Tiêu cười híp mắt nói: "Có điều từ hôm kìa, trên sổ của ngươi đã nhẵn túi. Tiền rượu hai ngày nay đều do ta ứng trước, khả năng của ta cũng có hạn, không thể tiếp tục ứng thêm được nữa."

Lão ma men vươn vai một cái, đáp: "Không có bạc thì ngươi phải nói sớm, ta còn nợ tiền rượu của ngươi được chắc."

"Vậy thì tốt." Tần Tiêu nói: "Ý của bề trên là, Thẩm đại gia hôm nay nếu có thể trả tiền rượu, mọi chuyện tự nhiên dễ bàn, còn nếu như không bỏ ra được, vậy đành chuyển tới Bính Tự giám thôi."

"Ý bề trên nỗi gì, ngươi tưởng lão già này không biết, Giáp Tự giám này đều do một tay ngươi định đoạt sao." Lão ma men gắt gỏng: "Tuổi còn trẻ mà đã rành rẽ toan tính, coi trọng bạc tiền đến thế là cùng."

Tần Tiêu nhăn mặt nhíu mày, than vãn: "Ngươi cũng biết, muốn mang rượu vào Giáp Tự giám đâu phải chuyện dễ dàng gì, anh em trên dưới đều phải đút lót cho chu toàn. Ta không lấy bạc thì chẳng sao, nhưng bọn họ thì khó mà qua mặt được."

Lão ma men bước xuống giường, để trần đôi bàn chân bám đầy một lớp bùn đất bước tới trước song sắt. Nhìn bộ dạng có phần bỉ ổi, lão toét miệng cười nói: "Ngươi cứ đi lấy một vò rượu tới đây trước đã, ta tuyệt đối không thiếu tiền rượu của ngươi đâu."

Tần Tiêu lắc đầu, không nói tiếng nào.

Lão ma men khẽ bực dọc: "Ta đã vào đây hai tháng rồi, ngươi và ta ít nhiều cũng coi như có chút giao tình, lại cạn tàu ráo máng đến mức ấy sao?"

"Thẩm đại gia, nếu không nể tình giao hảo của chúng ta, hai hôm trước ngươi đã bị tống cổ khỏi Giáp Tự giám rồi." Tần Tiêu thở dài: "Chẳng phải ta không muốn giúp, thực sự là lực bất tòng tâm."

"Thôi bỏ đi." Lão ma men bất đắc dĩ cất lời: "Thời buổi này không có bạc thì cũng chẳng có giao tình, ta nhìn thấu cả rồi." Lão ghé sát Tần Tiêu, hạ giọng: "Có một nơi có thể lấy được một trăm lạng bạc, tối mai ngươi qua đó lấy là xong."

"Một trăm lạng?" Tần Tiêu có phần kinh ngạc. Nếu đợt trước không phải quả thực lấy được mười mấy lạng bạc nọ, Tần Tiêu sẽ tuyệt đối không tin lão già này còn có thể lôi ra được một trăm lạng, hắn nhíu mày nói: "Thẩm đại gia, ngươi không nói đùa đó chứ?"

Lão ma men nở nụ cười cao thâm khó lường, đáp: "Không đùa, không đùa. Ngươi có biết miếu Thổ Địa ở Tây Thành không?"

Tần Tiêu sống ở thành Quy mấy năm, hang cùng ngõ hẻm nào cũng rành rẽ. Khắp cả thành Quy, phía Đông và phía Tây đều có một ngôi miếu Thổ Địa, nhưng hương hỏa chẳng mấy hưng vượng. Miếu Thổ Địa ở Tây Thành lại nằm chốn hẻo lánh, từ lâu đã bỏ hoang, hắn bèn gật đầu: "Biết, bạc để ở miếu Thổ Địa ư?"

Lão ma men cười khùng khục, nói: "Giờ Tý tối mai, ngươi đến miếu Thổ Địa tự khắc có thể lấy được một trăm lạng bạc. Hai mươi lạng coi như tiền công chạy vặt của ngươi, số còn lại ghi vào sổ nợ, đủ cho ta tiêu xài những ngày sau."

"Khoan đã." Tần Tiêu lập tức cản lời: "Ngươi bảo ta giờ Tý tối mai qua đó? Vậy chẳng phải là nửa đêm sao?" Hắn cười khổ: "Thẩm đại gia, ngươi cũng biết miếu Thổ Địa quanh đó hoang vu thế nào, nửa đêm nửa hôm chạy tới, ngộ nhỡ bên trong có quỷ, chẳng phải sẽ dọa ta sợ chết khiếp ư?"

"Bậc quân tử không bàn chuyện quái thần." Lão ma men trợn ngược đôi mắt quái đản, dang hai tay: "Trên người ta hiện tại chẳng còn lấy một đồng điếu, ngươi muốn có bạc thì đành phải tới miếu Thổ Địa lấy thôi."

Tần Tiêu lại bật cười: "Thẩm đại gia đừng nổi giận, ý của ta là, nếu bạc đã ở miếu Thổ Địa, ngươi nói cho ta chỗ giấu bạc, ta đến lấy vào ban ngày chẳng phải tốt hơn sao?"

"Ngươi tưởng một trăm lạng bạc kia cũng như lần trước, giấu ở xó xỉnh nào đó chắc?" Lão ma men đảo mắt trắng dã nói: "Ta nói thật cho ngươi biết, một trăm lạng bạc kia là tiền người khác nợ ta, ta là chủ nợ. Tối mai, kẻ đó sẽ đến miếu Thổ Địa để trả nợ."

"Có người nợ ngươi?" Tần Tiêu càng thêm nghi hoặc: "Thẩm đại gia, ngươi chớ có nói đùa."

"Ánh mắt này của ngươi cũng hệt như đám phàm phu tục tử kia, vô cùng thực dụng." Lão ma men tỏ vẻ như nhìn đứa trẻ hết thuốc chữa, thở dài đáp: "Nếu tối mai không lấy được bạc, ngươi cứ việc đuổi ta ra khỏi Giáp Tự giám, ta tuyệt không oán than nửa lời."

Tần Tiêu cười nói: "Thẩm đại gia, sự tình quả thực trùng hợp đến vậy sao, bạc trên sổ của ngươi vừa cạn thì lập tức có kẻ mang bạc dâng tới cho ngươi?"

"Không phải trùng hợp, là do ta tính toán cả rồi." Lão ma men đáp: "Hôm nay là mồng bốn tháng Ba, ta và người nọ đã ước định trước, cho dù có xảy ra chuyện tày đình, đến giờ Tý đêm mồng năm tháng Ba, hắn bắt buộc phải mang tiền nợ đưa tới miếu Thổ Địa ở Tây Thành. Người kia luôn giữ đúng lời hứa, tuyệt đối không nuốt lời. Ngươi cứ việc đi, khi gặp hắn, chỉ cần nói là Thẩm Dược Sư bảo ngươi đến lấy bạc, hắn khắc sẽ giao tiền cho ngươi."