Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 22. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 22

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tần Tiêu đặt bọc tải xuống, ngả người lên ghế. Ngưu Chí lập tức rót một chén trà bưng tới. Tần Tiêu nhận lấy rồi đặt lên chiếc bàn nhỏ, trầm mặc một lát, lại đứng dậy đi đến giá hồ sơ ở góc phòng rút ra một cuốn sổ dày, mang về bàn ngồi lật xem.

Ngưu Chí ghé sát qua liếc mắt nhìn một cái, cất tiếng: "Đầu lĩnh, Ôn Bất Đạo chỉ còn vài ngày nữa là bị đưa đi rồi. Mấy tháng nay, y đúng là nhờ cậy ngài, bằng không thì làm gì có ngày tháng sung sướng như bây giờ."

"Công hàm từ bên Hình Tào gửi tới, mồng tám tháng Ba sẽ áp giải y đi, đưa đến Phụng Cam phủ. Tính ngày tháng thì chỉ còn ba bốn ngày nữa." Tần Tiêu đăm chiêu suy nghĩ: "Vụ án này phúc thẩm lại, phỏng chừng cũng phải mất thêm mấy tháng trời."

Ngưu Chí nói: "Đầu lĩnh, ngài cảm thấy y còn bị đưa về đây sao?"

"Lẽ nào không?"

"Vụ án của Ôn Bất Đạo nửa năm trước là do bên Hình Tào này xét xử, đã định án, phán một năm tù giam." Ngưu Chí phân tích: "Nay đột nhiên lại đưa đến Phụng Cam phủ, tất nhiên là nảy sinh biến cố."

Tần Tiêu hỏi: "Nếu đã định án, còn có thể nảy sinh biến cố gì?"

Ngưu Chí hạ hạ giọng: "Đầu lĩnh, chúng ta chỉ coi ngục, canh giữ phạm nhân là được cũng chẳng cần đi nghe ngóng xem rốt cuộc phạm nhân gây ra án gì. Hình Tào đã định án, nay lại sinh thêm thị phi thì chỉ có thể là nha môn lợi hại hơn cả Hình Tào nhúng tay vào. Chúng ta không nên xen vào để tránh rước họa vào thân."

Tần Tiêu thở dài: "Ta hiểu ý ngươi. Chẳng qua Ôn Bất Đạo đến giờ vẫn chưa biết vụ án có thay đổi. Y còn tưởng rằng chỉ cần ở Giáp Tự giám thêm nửa năm nữa là có thể lấy lại tự do."

"Đầu lĩnh, ngài vẫn còn giấu y sao?" Ngưu Chí khẽ nhíu mày: "Thêm mấy ngày nữa là y phải đi rồi, nhiều chuyện không tiện giấu giếm mãi." Thấy sắc mặt Tần Tiêu có vẻ nghiêm nghị, hắn nhỏ giọng tiếp: "Y cứ tưởng chi tiêu mấy tháng nay đều do bên Kiều Nhạc Sơn gửi tới, lại không biết từ khi y bước chân vào Giáp Tự giám, Kim Câu đổ phường chẳng hề đưa tới một lạng bạc nào, ngược lại là ngài phải tự bỏ tiền túi bù vào."

Tần Tiêu nói: "Chuyện bạc tiền không phải là đại sự, nhưng y luôn coi Kiều Nhạc Sơn là huynh đệ sinh tử. Nếu biết Kiều Nhạc Sơn đối với y bỏ mặc không hỏi han, chắc chắn y sẽ rất đau lòng."

Ngưu Chí thở dài: "Đầu lĩnh, ta biết ngài trọng tình trọng nghĩa. Trận mưa lớn năm đó, ngài đi ngang qua sòng bạc của y, y tặng ngài một chiếc ô che mưa, ngài vẫn luôn ghi tạc trong lòng. Y phạm án tống vào ngục, là ngài nghĩ cách chuyển y đến Giáp Tự giám, lại luôn chiếu cố. Ơn một chiếc ô, được ngài chăm sóc đến mức này, cũng coi như tận tình tận nghĩa rồi."

Tần Tiêu nhìn chằm chằm vào mắt Ngưu Chí, dò hỏi: "Ngươi có cảm thấy chuyến đi Phụng Cam phủ lần này của Ôn Bất Đạo, sự tình đứng đằng sau không hề nhỏ?"

Ngưu Chí liếc nhìn ra ngoài cửa, kề sát tai Tần Tiêu, trầm giọng: "Đầu lĩnh, Kiều Nhạc Sơn và Ôn Bất Đạo vốn là huynh đệ sinh tử. Ôn Bất Đạo vào ngục, theo lý mà nói, Kiều Nhạc Sơn đương nhiên phải không tiếc mọi giá vung tiền chạy chọt trên dưới. Thế nhưng đến tận bây giờ, chúng ta chưa từng nhận được của Kiều Nhạc Sơn một lạng bạc nào. Điều này chứng tỏ, Kiều Nhạc Sơn hoàn toàn không quan tâm Ôn Bất Đạo sống chết trong ngục ra sao. Kim Câu đổ phường ở Quy thành cũng là một sòng bạc lớn có máu mặt. Ôn Bất Đạo vào tù, Kiều Nhạc Sơn lập tức nắm quyền kiểm soát Kim Câu đổ phường, sinh ý làm ăn phát đạt, bao nhiêu thu nhập đều chui tọt vào túi Kiều Nhạc Sơn. Nếu Ôn Bất Đạo được thả ra, ngài nghĩ ngày tháng của Kiều Nhạc Sơn có thể yên ổn được sao?"

Tần Tiêu lại tỏ vẻ vô cùng điềm tĩnh, lên tiếng hỏi: "Ý của ngươi là, Kiều Nhạc Sơn không muốn để Ôn Bất Đạo ra ngoài?"

"Từ ngày Ôn Bất Đạo vào ngục, Kiều Nhạc Sơn đã chẳng hề muốn để y ra ngoài, nếu không cũng sẽ không bỏ mặc y trong này chẳng thèm ngó ngàng tới." Ngưu Chí cười lạnh: "Đầu lĩnh, ngài thử nghĩ xem, nếu Ôn Bất Đạo biết rõ chân tướng, sau khi ra ngoài, y có thể buông tha cho Kiều Nhạc Sơn sao? Kiều Nhạc Sơn đã dám làm như vậy, nghĩa là hắn nắm chắc Ôn Bất Đạo vĩnh viễn không thể bước chân ra khỏi đại lao."

"Nói như vậy thì việc Ôn Bất Đạo lần này bị áp giải đi Phụng Cam phủ, cũng có liên quan đến Kiều Nhạc Sơn?"

Ngưu Chí cười đầy ẩn ý sâu xa, đáp: "Ta tuy không dám khẳng định, nhưng chuyện này chắc chắn không thoát khỏi can hệ với Kiều Nhạc Sơn."

Cách Tần Tiêu làm người rất đơn giản, có ân tất báo, bất luận ân huệ ấy lớn hay nhỏ.

Ôn Bất Đạo dựa vào tuyệt kỹ đánh bạc tinh trạm, lăn lộn ở Quy thành cá rồng lẫn lộn tự tạo cho mình một mảnh địa bàn, đã từng phong quang vô hạn. Lần đó trao cho Tần Tiêu đang ướt sũng dưới mưa một chiếc ô, có lẽ chỉ là nhất thời tâm trạng vui vẻ, hoặc cũng có thể y thực sự thấy đứa trẻ này đáng thương.