Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tần Tiêu nhấc tay lên, Sư chung mở toang.
Năm viên xúc xắc nằm ngổn ngang. Ba viên ba điểm, một viên bốn điểm, một viên sáu điểm. Tổng cộng chỉ vỏn vẹn mười chín điểm.
"Đổ Thần thúc, cái này...?" Tần Tiêu vốn đinh ninh Đổ thần sẽ lắc ra quả ba mươi điểm hoành tráng, ai dè chỉ lèo tèo mười chín điểm, vẻ mặt hụt hẫng hiện rõ mồn một.
Đổ thần cũng đưa mắt nhìn xuống. Gương mặt vốn đang đắc ý bỗng chốc đỏ lựng như gấc. Thế nhưng gã vẫn giữ rịt tư thế oai phong lẫm liệt, tằng hắng một cái, chống chế: "Đây là ta cố ý thị phạm cho ngươi xem. Bọn bất tài vô dụng lắc xúc xắc cũng chỉ tàng tàng cỡ này thôi. Dùng ba cái ngón nghề rách này vào sòng bạc, bảo đảm có ngày khuynh gia bại sản." Trong lòng gã lại lẩm bẩm chửi thề: "Gần đây mải mê nghiền ngẫm tình ái văn chương quá, tay nghề lục nghề mất rồi, thế này thì hỏng bét."
...
Tần Tiêu học hỏi rất nhanh, không mất quá nhiều thời gian đại khái đã hiểu rõ mánh khóe của cái gọi là thiên thần hạ phàm.
"Tần Tiêu, nói thật thì, ngươi ở trên sới bạc cũng rất có thiên phú đấy." Đổ thần vẫn giữ tư thế khoanh tay trước ngực, mỉm cười nói: "Ngươi cả đời này đâu thể cứ làm một tên ngục tốt nhỏ nhoi, ròng rã một năm thì kiếm được mấy đồng bạc? Ở trên chiếu bạc, đôi khi chỉ một ngày thôi đã bằng ngươi làm lụng mấy năm trời."
Tần Tiêu cười nói: "Đổ thần đại thúc, không lẽ ngươi muốn giới thiệu ta đến sòng bạc làm việc sao?"
Đổ thần cười ha hả: "Ta đã bảo tiểu tử ngươi thông minh mà. Ngươi biết đấy, ta ở Quy thành có ba sòng bạc, những nơi khác cũng có mấy cái. Nếu không phải vì năm ngoái xảy ra chuyện kia khiến ta phải ngồi đây mấy năm thì ta đã sớm lên Kinh đô kiếm bộn tiền rồi." Y vươn tay vỗ nhẹ lên vai Tần Tiêu: "Nửa năm nay, ngươi đối xử với ta không tệ, hai chú cháu ta có duyên, tự nhiên ta phải dẫn ngươi cùng đi phát tài."
"Đổ thần đại thúc, ngươi có ý tốt ta biết, nhưng con người ngươi đang ở đây, ta đến sòng bạc cũng vô dụng."
"Nói bậy." Đổ thần lập tức nhíu mày: "Ta tuy ở đây, nhưng sòng bạc vẫn là của ta. Ta nói với Nhạc Sơn một tiếng, ngươi đến sòng bạc rèn luyện dăm bữa nửa tháng, đợi ta ra ngoài, chúng ta sẽ cùng lên Kinh đô. Dạo này ngươi cứ đi theo Nhạc Sơn trước, bạc hắn đưa cho ngươi, đảm bảo nhiều gấp mười lần ở chốn này."
Trong mắt Tần Tiêu lóe lên một tia dị sắc, gượng cười nói: "Nhạc Sơn chính là huynh đệ kết bái của đại thúc sao? Đại đông gia của Kim Câu đổ phường?"
"Hắn là huynh đệ kết bái của ta, nhưng không phải là đại đông gia của Kim Câu đổ phường." Đổ thần giơ tay chỉ vào ngực mình: "Đại đông gia của Kim Câu đổ phường chỉ có một, đó chính là ta."
Tần Tiêu mỉm cười, không tỏ rõ ý kiến.
Đổ thần không vui nói: "Ngươi không thích? Thật là không biết trời cao đất dày, chuyện này kẻ khác có quỳ lạy van xin, ta cũng chẳng ừ. Hảo tâm đề bạt ngươi, ngươi lại không biết tốt xấu. Bỏ đi bỏ đi, đợi sau khi ta ra ngoài, ngươi nhìn bộ dạng phong quang của ta, đến lúc đó hẵng quyết định."
Tần Tiêu ngẫm nghĩ một chút rồi mới nói: "Đổ thần đại thúc, hình như ngươi đã có gia thất."
"Đó là đương nhiên." Đổ thần không giấu nổi vẻ đắc ý: "Ngươi đã gặp nàng ấy chưa? Đó chính là tuyệt sắc giai nhân, hiền lương thục đức, khắp cả Tây Lăng này chẳng tìm đâu ra nữ nhân nào tốt hơn nàng." Giữa lông mày y chợt hiện lên nét giận dữ: "Tần Tiêu, ta đã mấy lần bảo ngươi nói với nha môn một tiếng, xin cho phép lão bà của ta đến thăm, ngươi có chịu giúp không đấy? Ta vào đây đã gần nửa năm rồi, người nhà mãi vẫn không tới thăm hỏi. Giáp Tự giám này mọi thứ đều tốt, chỉ có cái quy củ không cho phép gia quyến đến thăm thật quá mức tuyệt tình. Tần Tiêu, quy củ này nên sửa lại đi."
"Đổ Thần thúc rất thích phu nhân của ngươi sao?"
"Nói thừa." Đổ thần cười nói: "Ngươi còn nhỏ, đợi ngươi rước thê tử về rồi sẽ tự biết cái thú của nó."
Tần Tiêu gật đầu, không nói nhiều lời, đứng dậy dặn: "Đổ Thần thúc, ngươi cứ bận việc của mình đi, ta còn chút chuyện, lát nữa quay lại hầu chuyện cùng ngươi."
"Đi lo việc của ngươi đi." Đổ thần xua xua tay, chợt nhớ ra điều gì, lại nói: "Ngươi cứ suy nghĩ cho kỹ, nếu thật sự muốn đến sòng bạc thì chỉ cần nói với ta một tiếng là được."
Tần Tiêu ra khỏi phòng giam, quay về ban phòng. Một tên ngục tốt chừng mười bảy mười tám tuổi đang dọn dẹp trong phòng trực, thấy Tần Tiêu bước vào vội vàng tươi cười tiến lên chào: "Đầu lĩnh."
Hắn lớn hơn Tần Tiêu hai tuổi, nhưng đối với Tần Tiêu lại vô cùng cung kính.
Tần Tiêu cai quản Giáp Tự giám, tất nhiên không thể việc gì cũng tự tay làm. Những việc như đưa cơm rót nước đôi khi sẽ giao cho trợ thủ. Tên ngục tốt này do đích thân Tần Tiêu chọn tới, tên gọi Ngưu Chí. Ngày thường chân tay lanh lẹ, lại biết chữ nghĩa, cũng xem như một phụ tá đắc lực của Tần Tiêu.