Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 16. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 16

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tần Tiêu thừa hiểu những lời này của ngục tốt trung niên xuất phát từ tâm ý thiện lương chẳng chút ác ý, nhưng Mạnh bộ đầu đã lâm nạn, hắn dứt khoát không thể khoanh tay đứng nhìn. Khẽ mỉm cười cho qua chuyện, chẳng buồn nhiều lời, hắn toan rảo bước vào ngục thất, chợt nghe đằng sau vang lên tiếng gọi: "Tần Tiêu, nán lại đã."

Tần Tiêu ngoảnh lại, chỉ thấy hai tên nha sai đang lôi xềnh xệch một gã hán tử bận áo tù đi tới.

Vừa thấy có phạm nhân được giải tới, Tần Tiêu quăng phịch cái bao tải xuống đất, nét mặt rạng rỡ hẳn lên, vội vã sải bước đón chào.

"Đậu Bá, ba mươi sáu tuổi, là tiêu sư của Tứ Hải tiêu cục, tội ngộ sát, bị phán sáu năm bóc lịch, hồ sơ đã khép lại rồi." Nha sai dặn dò Tần Tiêu: "Chỗ ngươi tạm thời giam giữ hắn."

Tần Tiêu đưa mắt dò xét tù nhân từ đầu đến chân, chậm rãi lượn quanh một vòng, bộ dạng hệt như đang thẩm định hàng hóa, thậm chí còn chun mũi hít hà.

Đậu Bá không nhịn được bèn hỏi: "Ngươi tính làm cái gì?"

Tần Tiêu chắp tay mỉm cười: "Hóa ra là Đậu tiêu sư, đã nghe danh từ lâu. Xin tự giới thiệu đôi chút, bỉ nhân họ Tần, tên độc một chữ Tiêu, Tiêu trong Tiêu Diêu. Phụ trách lo liệu cho các vị ba bữa cơm nước mỗi ngày, tiện tay cáng đáng dăm ba việc vặt vãnh như chạy sai vặt này nọ. Sau này Đậu tiêu sư có cần gì, cứ tự nhiên mở miệng, việc gì làm được ta nhất định dốc sức vì ngài, việc không làm được ta cũng dốc toàn lực, tóm lại nhất định sẽ đảm bảo ngài ở chốn này được phục vụ chu đáo, có cảm giác như ở nhà." Nói đoạn hắn giơ tay mời: "Lại đây, lại đây, xin mời, xin mời!"

Đậu Bá có phần lùng bùng lỗ tai.

Cảm giác như ở nhà sao?

Cái chốn quỷ tha ma bắt này mà cũng đòi lão tử có cảm giác như ở nhà sao?

Tần Tiêu lúc này đã lạch bạch chạy tới tháo tung sợi xích khóa cửa sắt Giáp Tự giám, sau đó đẩy cánh cửa cái rầm, xách bao tải lùi sang một bên, trên môi vẫn thường trực nụ cười tươi như hoa đào nở rộ xuân phong: "Đậu tiêu sư, mau vào trong, phòng số tám đã bỏ trống cả đoạn thời gian rồi, ta ngày nào cũng cất công dọn dẹp không dính hạt bụi, chỉ chực chờ ngài đại giá quang lâm. Khách khứa ở đây rặt là nhân tài, ăn nói lại dễ lọt tai, có kẻ vào rồi còn chẳng buồn về."

Lúc này hai tên ngục tốt mới áp giải Đậu Bá đi vào. Khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, Đậu Bá không kìm được tò mò liếc Tần Tiêu một cái, thấy hắn vẫn đon đả tươi cười nhìn mình, trong bụng trộm nghĩ dịch vụ trong ngục thất bây giờ đã chu đáo, ân cần đến mức độ này rồi sao?

Băng qua cánh cửa sắt là một dãy bậc đá đi xuống, trước mắt mở ra một lối đi khá rộng rãi. Bước tiếp độ hai mươi bước, đập thẳng vào mắt là một gian sương phòng cửa đóng then cài, hai bên tả hữu lại chia thành hai lối đi chẻ ngang, song cũng bị bịt kín bởi lớp cửa sắt, xuyên qua song sắt có thể lờ mờ thấy phía trong tăm tối mịt mù.

"Đây là ban phòng, chỗ ta thường trực ngày đêm, cốt để các vị có nhu cầu gì là réo được ngay tắp lự." Tần Tiêu tay xách nách mang, cười híp mắt giới thiệu: "Giáp Tự giám vỏn vẹn mười sáu gian, hai bên trái phải mỗi bên tám phòng. Ngài được phân vào phòng số Tám, tức là phòng trong cùng bên trái. Lối này, mời ngài!" Đoạn quay sang hai tên nha sai: "Hai vị ca ca cực nhọc rồi, ta tự tay đưa Đậu tiêu sư vào trong là được, hai ngài cứ việc hồi phủ trước."

Hai tên nha sai đưa mắt nhìn nhau, một kẻ nhe răng cười với Tần Tiêu, chẳng thèm nói năng, Tần Tiêu lại làm ra vẻ hiểu ý đến cực độ. Đậu tiêu sư thu hết vào tầm mắt, trong lòng thầm kinh hãi, ngẫm nghĩ hai gã này liếc mắt đưa tình với nhau, lẽ nào ẩn giấu âm mưu tày trời gì chăng? Chẳng nhẽ rắp tâm hãm hại mình?

Đợi đến khi hai tên ngục tốt khuất bóng, Tần Tiêu mới lạch bạch chạy tới mở khóa cửa song sắt bên trái, lại bày ra điệu bộ cung kính mời khách. Đậu Bá ngập ngừng giây lát, rốt cuộc cũng cắn răng bước vào.

Tần Tiêu lẽo đẽo theo sau Đậu Bá. Vừa bước chân vào, Đậu Bá mới vỡ lẽ phía tay phải là một dãy phòng giam xếp hàng ngang. Băng qua phòng thứ nhất, qua khe hở của cọc gỗ, thấy mờ mờ bóng dáng một ông lão trạc ngoài năm mươi đang thụ án bên trong. Điều khiến Đậu Bá sửng sốt cực độ là cảnh tượng hiện ra trước mắt khác xa một trời một vực với tưởng tượng của gã.

Gã vốn đinh ninh chốn lao tù ắt hẳn phải dơ dáy bẩn thỉu, mùi hôi thối nồng nặc bốc lên.

Nào ngờ gian phòng giam đầu tiên này lại sạch sẽ tinh tươm. Ngoài chiếc giường kê ở góc phòng, vậy mà lại chễm chệ một chiếc án thư, trên mặt bàn bày la liệt đủ loại sách vở. Tên tù lão tiều tụy an tọa trên chiếc ghế tựa to tướng bên án thư, tay nâng một quyển sách, nương theo ánh đèn dầu hiu hắt trên bàn mà ngâm nga nghiền ngẫm, phong thái thong dong nhàn tản, chẳng hề giống một kẻ đang nếm mật nằm gai chốn đại ngục, mà tựa hồ đang thanh tịnh trong thư phòng nhà mình.