Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lỗ Hoành không nhịn được nói: "Chúng ta cũng vừa mới về đến thành, chỉ mới bẩm báo sơ qua tình hình đêm qua cho Quận thú đại nhân. Sao Hầu phủ lại biết nhanh thế, rằng Kiều Nhạc Sơn có dính líu vào?"
"Chân Hầu phủ được Thánh nhân gửi gắm, trấn giữ một cõi Chân quận, bảo vệ bách tính." Lang Thân Thủy cười khẩy: "Sáng sớm hôm nay, có người phát hiện không ít thi thể gần dịch trạm, lại có kẻ nhận ra một trong số đó chính là Kiều Nhạc Sơn của sòng bạc Kim Câu. Vụ án mạng kinh hoàng như vậy, tự có người lập tức bẩm báo với Hầu phủ."
Tần Tiêu thầm cười khẩy trong lòng, biết rõ lý do thoái thác của Lang Thân Thủy toàn là lời dối trá. Sòng bạc Kim Câu tuy cũng khá có tiếng ở thành Quy, nhưng người thực sự biết mặt Kiều Nhạc Sơn lại chẳng có bao nhiêu. Chuyện nhìn thấy mấy thi thể gần dịch trạm thì cũng chẳng có gì lạ, nhưng có người nhận ra Kiều Nhạc Sơn thì quả thực là chuyện vô lý.
Y thừa hiểu hành động đêm qua của Kiều Nhạc Sơn chắc chắn Chân Hầu phủ đã biết rõ mười mươi từ trước. Nhưng vì phía Kiều Nhạc Sơn mãi không về báo cáo kết quả, Hầu phủ dĩ nhiên phải cử người đi dò la xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tuy từ thành Quy đến dịch trạm đi bộ phải mất một ngày, nhưng nếu cưỡi ngựa thì nhanh hơn rất nhiều. Lúc từ dịch trạm trở về, y và Lỗ Hoành đều đi bộ. Nếu đối phương phái người cưỡi ngựa đi lại, đương nhiên sẽ giúp Chân Dục Giang nhận được tin báo sớm hơn.
"Người đâu, dọn chỗ cho Thiếu công tử!" Đỗ Hồng Thịnh ra lệnh cho nha sai khiêng tới một chiếc ghế lớn, mời Chân Dục Giang ngồi xuống, sau đó mới nói: "Thiếu công tử, hôm qua Đô Úy phủ phái người áp giải phạm nhân Ôn Bất Đạo đến Phụng Cam phủ, trên đường đi lại gặp giặc cướp hung ác, cướp đi phạm nhân."
"Cướp phạm nhân?" Chân Dục Giang hờ hững hỏi: "Đỗ đại nhân, chuyện này ta nghe không hiểu lắm."
Đỗ Hồng Thịnh về phía phía Lỗ Hoành nói: "Lỗ Hoành, rốt cuộc tình hình thế nào, ngươi đích thân kể rõ cho Thiếu công tử nghe."
Lỗ Hoành chắp tay nói: "Thiếu công tử, đêm qua chúng ta đến dịch trạm, vì đi đường mệt mỏi nên có uống chút rượu. Sau khi mọi người ngủ thiếp đi, ta một mình canh giữ phạm nhân. Đến nửa đêm, Kiều Nhạc Sơn bỗng dẫn người xông vào dịch trạm."
"Bọn chúng xông vào dịch trạm làm gì?"
"Kiều Nhạc Sơn muốn tra khảo Ôn Bất Đạo về tung tích một khoản bạc." Lỗ Hoành mặt không đổi sắc: "Ôn Bất Đạo cứng miệng, nhất quyết không chịu khuất phục."
"Ngươi là quan sai áp giải phạm nhân, sao lại để mặc cho Kiều Nhạc Sơn làm càn?" Lang Thân Thủy trầm giọng hỏi: "Ngươi lấy gì chứng minh Kiều Nhạc Sơn muốn tra khảo Ôn Bất Đạo?"
"Vì ta cũng là người tham gia." Lỗ Hoành bình tĩnh đáp: "Ngay từ vài ngày trước, Kiều Nhạc Sơn đã lén tìm ta, bảo ta cùng hắn tra khảo Ôn Bất Đạo về số bạc kia. Nếu thành công, hắn sẽ cho ta một khoản tiền. Ta nhất thời hồ đồ, đã đồng ý với hắn."
Rõ ràng Hàn Vũ Nông cũng vừa mới biết tình hình này, sắc mặt y hơi đổi.
Đỗ Hồng Thịnh cũng khá bất ngờ, trầm giọng hỏi: "Ngươi và Kiều Nhạc Sơn đã có thỏa thuận ngầm sao?"
"Đúng vậy." Lỗ Hoành đáp: "Bổng lộc của Đô Úy phủ ít ỏi, cả nhà ta sống rất thanh bần. Nên khi Kiều Nhạc Sơn hứa hẹn sẽ trả nhiều tiền, ta đã mờ mắt vì lòng tham mà đồng ý cùng gã tra khảo Ôn Bất Đạo. Theo kế hoạch, bất luận Ôn Bất Đạo có khai ra tung tích số bạc hay không, bọn ta cũng sẽ giết người diệt khẩu. Đến lúc đó ta chỉ cần bịa ra một lý do, bảo là bị sơn tặc tấn công nên Ôn Bất Đạo mới chết, như vậy chuyện này sẽ bị che đậy."
Khóe miệng Chân Dục Giang nhếch lên một nụ cười: "Vậy giờ ngươi nói Ôn Bất Đạo bị sơn tặc cướp đi, tất nhiên cũng là bịa đặt rồi."
"Đó chính là điều chúng ta không ngờ tới." Lỗ Hoành thở dài: "Chúng ta tra khảo hồi lâu, Ôn Bất Đạo vẫn nhất quyết không khai. Thế là Kiều Nhạc Sơn nảy sinh ý định giết người. Đúng lúc đó, bọn ta nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Đoán ngay là bọn cướp xuất hiện, Kiều Nhạc Sơn và ta cùng nhau khống chế Ôn Bất Đạo trốn khỏi dịch trạm."
"Không đúng." Lang Thân Thủy lập tức phản bác: "Theo ta được biết, nhà củi của dịch trạm đã bị thiêu rụi, đó là vì sao?"
Tần Tiêu bước lên một bước, giơ tay nói: "Là ta đốt."
...
Ánh mắt của mọi người lập tức đều đổ dồn vào Tần Tiêu.
"Hôm qua lúc Lỗ bộ đầu rời đi đã quên mang theo Đề áp văn thư, ta lo gã chạy uổng công một chuyến nên mới cầm Đề áp văn thư đuổi theo." Tần Tiêu nói: "Sau khi ra khỏi thành, đáng lẽ nhanh chóng có thể đuổi kịp gã, nhưng ta lại phát hiện Kiều Nhạc Sơn dẫn theo mấy kẻ lén lút bám sát phía sau. Vì vậy ta mới âm thầm theo đuôi Kiều Nhạc Sơn, muốn xem xem rốt cuộc bọn chúng định làm cái gì."
"Làm sao ngươi biết Kiều Nhạc Sơn đang theo dõi Lỗ Hoành?" Đỗ Hồng Thịnh dò hỏi.