Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hộ vệ Quận Thú phủ rõ ràng đã nhận được mệnh lệnh từ trước, vừa nghe đến cái tên Ngưu Chí liền lập tức nhường đường. Mạnh Tử Mặc đang định bước lên, một tên hộ vệ liền giơ tay cản lại: "Ngưu Chí vào, ngươi đợi ở ngoài."
Mạnh Tử Mặc không buồn tranh cãi, quay người gật đầu với Ngưu Chí.
Ngưu Chí trong lòng thấp thỏm, chẳng dám nhìn thẳng vào mấy tên hộ vệ kia. Bước vào trong phủ, có người dẫn gã băng qua tiền viện tiến thẳng đến chính đường.
Trong chính đường Quận Thú phủ đèn đuốc sáng trưng. Ngưu Chí vừa bước tới ngoài cửa chính đường, người dẫn đường đã bẩm báo: "Khởi bẩm đại nhân, đã đưa ngục tốt Ngưu Chí tới!"
"Cho hắn vào!" Một giọng nói từ trong sảnh vọng ra.
Ngưu Chí thấy kẻ dẫn đường ra hiệu cho mình, vội vàng khom người chắp tay, rụt rè bước vào trong. Nhìn từ xa thấy vị đại nhân trên ghế chính giữa mặc quan phục, gã biết người có thể ngồi ở vị trí đó chỉ có thể là Quận thú Đỗ Hồng Thịnh, bèn bước lên vài bước, quỳ rạp xuống đất: "Tiểu nhân Ngưu Chí, bái kiến Quận thú đại nhân."
"Ngưu Chí, ta hỏi ngươi, Tần Tiêu tự ý rời khỏi vị trí, rốt cuộc là vì cớ gì?" Giọng nói không phát ra từ phía trước mà vang lên từ phía bên trái gã. Ngưu Chí bất giác ngoái đầu nhìn, chỉ thấy một viên quan đang nhìn chằm chằm mình bằng vẻ mặt lạnh lùng. Gã nhận ra đó chính là tào quan Hình Tào, Lữ Tư Viễn.
Ngưu Chí chưa kịp trả lời, đã nghe giọng Hàn Vũ Nông từ phía bên phải vang lên: "Lữ đại nhân, Quận thú đại nhân đang chủ trì vụ án này ở đây, ngài cứ bình tĩnh đừng nóng."
Hàn Vũ Nông ở Đô Úy phủ có uy danh rất cao, một trong những nguyên nhân là do y đặc biệt bênh vực người của mình.
Ngưu Chí thấy y ở ngay bên cạnh, lập tức bình tĩnh lại. Thấy Lỗ Hoành và Tần Tiêu đang đứng phía dưới y, gã tự nhủ mỗi lời nói ra ở đây đều phải cẩn thận.
Quận thú Đỗ Hồng Thịnh ho khan một tiếng, lúc này mới hỏi: "Ngưu Chí, bản quan hỏi ngươi, có phải hôm qua Tần Tiêu đã rời khỏi Giáp Tự giám vào sáng sớm không?"
"Hồi bẩm đại nhân, quả thực là như vậy." Ngưu Chí cung kính đáp.
Đỗ Hồng Thịnh gật đầu hỏi: "Vậy hắn đã đi đâu?"
"Hắn ra khỏi thành để đuổi theo Lỗ bộ đầu."
"Vì sao lại đuổi theo Lỗ bộ đầu?"
Ngưu Chí đáp: "Hôm qua Lỗ bộ đầu áp giải phạm nhân Ôn Bất Đạo đang bị giam ở Giáp Tự giám đi. Tuy ngài ấy đã ký tên, nhưng lúc đi lại quên mang theo đề áp văn thư." Gã liếc Tần Tiêu một cái rồi tiếp tục nói: "Không có đề áp văn thư, dù Lỗ bộ đầu có áp giải phạm nhân đến Phụng Cam phủ không thể chứng minh người bị áp giải chính là Ôn Bất Đạo, không thể bàn giao được. Tần Tiêu sợ Lỗ bộ đầu mất công đi một chuyến vô ích nên mới cầm văn thư đuổi theo."
"Quả thực như vậy sao?" Đỗ Hồng Thịnh trầm giọng hỏi.
Ngưu Chí dập đầu cồm cộp: "Tiểu nhân không dám nói dối."
Lữ Tư Viễn cười gằn: "Đại nhân, lời của kẻ này không đủ để tin. Chắc chắn là người của Đô Úy phủ lén lút thông đồng khẩu cung với nhau nên mới bịa ra lời nói dối này."
"Lữ đại nhân, ngài là tào quan Hình Tào, hẳn phải hiểu rõ, không có chứng cứ thì không thể ngậm máu phun người." Hàn Vũ Nông thản nhiên đáp: "Nếu ngài cảm thấy lời Ngưu Chí nói không đúng sự thật, vậy ngài hãy đưa ra chứng cứ đi."
Lữ Tư Viễn đang định mở miệng, chợt nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến. Mọi người nhìn ra, kinh ngạc phát hiện thiếu công tử Chân gia Chân Dục Giang trong bộ y phục gấm vóc lộng lẫy, đang sải bước vào trong chính đường, theo sau là vài tên người hầu.
Tất cả những người có mặt đều giật mình.
Khuôn mặt Lữ Tư Viễn lập tức lộ rõ vẻ mừng rỡ, gã là người đầu tiên xông lên chắp tay vái chào: "Thiếu công tử!"
Đỗ Hồng Thịnh cũng đứng bật dậy, bước xuống bậc thềm chắp tay hành lễ. Chân Dục Giang không làm quan, nhưng cha gã là Trường Tín hầu, người nắm quyền sinh sát ở Chân quận. Theo lý mà nói, Đỗ Hồng Thịnh thân là Quận thú Chân quận, không cần hành lễ với gã. Nhưng rõ ràng ông ta vô cùng e sợ Chân gia, tuyệt nhiên không dám thất lễ với gã.
"Đỗ đại nhân cứ tiếp tục thăng đường đi." Chân Dục Giang mỉm cười nói: "Ta có nghe qua về vụ án này nên đặc biệt ghé xem rốt cuộc là chuyện gì."
Hàn Vũ Nông lại chẳng nể nang gì Chân Dục Giang, chắp tay nói: "Thiếu công tử, vụ án này liên quan đến Đô Úy phủ và Hình Tào, không có liên can gì đến Chân Hầu phủ nên...!"
"Hàn đô úy nhầm rồi." Mạc liêu Lang Thân Thủy từ phía sau Chân Dục Giang bước ra, rút từ trong ngực một tờ khế ước, giơ lên quơ quơ: "Đây là khế đất của sòng bạc Kim Câu. Thực ra từ hai tháng trước, Kiều Nhạc Sơn đã gán sòng bạc Kim Câu cho Hầu phủ rồi."
Mọi người đều kinh ngạc.
"Các vị đừng hiểu lầm, không phải Hầu phủ muốn sòng bạc." Lang Thân Thủy cười nói: "Nhiều năm trước, Hầu phủ để tạo điều kiện cho bách tính lưu thông tiền bạc, đã mở một tiền trang trong thành. Khi đó Kiều Nhạc Sơn đang cần gấp một khoản bạc nên đã dùng sòng bạc Kim Câu làm vật thế chấp. Vì vậy, hiện nay sòng bạc Kim Câu thực chất thuộc về Hầu phủ." Lão liếc nhìn Hàn Vũ Nông một cái rồi tiếp tục nói: "Nghe nói vụ án này có dính líu đến Kiều Nhạc Sơn. Hầu gia lo ngại số bạc Kiều Nhạc Sơn vay không thể trả nổi nên bảo chúng ta đến tìm hiểu xem rốt cuộc chuyện này là thế nào."