Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 123. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 123

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tần Tiêu bình thản đáp: "Ôn Bất Đạo bị giam giữ ở Giáp Tự giám nửa năm, có vài lần y lén nói với ta rằng chuyện y phạm án phải vào ngục vô cùng kỳ lạ, nghi ngờ Kiều Nhạc Sơn giở trò quỷ sau lưng, chỉ không lấy ra được chứng cứ. Hôm qua Ôn Bất Đạo bị áp giải đi, ta lại tình cờ nhìn thấy Kiều Nhạc Sơn bám theo, liền cảm thấy sự việc không hề đơn giản."

"Vậy ngươi phóng hỏa ở Dịch trạm lại là có ý gì?"

"Ta bám theo đám người Kiều Nhạc Sơn tới tận Dịch trạm. Lúc trời tối, thấy bọn chúng xách đao xông vào trong, ta liền biết chuyện chẳng lành." Tần Tiêu trấn định thong dong: "Ta nấp trên đầu tường nhìn trộm, phát hiện Kiều Nhạc Sơn đang dẫn người bức cung Ôn Bất Đạo, hơn nữa Lỗ bộ đầu cũng có mặt trong phòng. Lúc ấy ta chưa biết Lỗ bộ đầu và Kiều Nhạc Sơn là cùng một giuộc, chỉ tưởng gã cũng bị Kiều Nhạc Sơn khống chế. Ta không đánh lại bọn chúng, không dám xông bừa, chỉ đành phóng hỏa đốt sài phòng, nhằm dụ đám Kiều Nhạc Sơn ra ngoài để Lỗ bộ đầu có cơ hội chạy trốn."

Không đợi người khác lên tiếng, Lỗ Hoành đã vội vàng thanh minh: "Sài phòng bốc cháy, tiếng vó ngựa dồn dập, tiểu nhân dĩ nhiên tưởng là đạo tặc chém giết tới nơi nên vội vã phá cửa sổ sau tháo chạy. Nhưng tiểu nhân lo đi cùng nhau sẽ bị bọn tặc khấu bắt trọn ổ, cho nên mới tách khỏi Kiều Nhạc Sơn, mạnh ai nấy chạy. Gần sáng, tiểu nhân lén lút quay lại Dịch trạm thì phát hiện toán tặc khấu kia đã không còn tung tích. Tìm kiếm quanh Dịch trạm, tiểu nhân phát hiện thi thể của bọn Kiều Nhạc Sơn, còn tù phạm Ôn Bất Đạo lại bặt vô âm tín. Lúc trở lại Dịch trạm thì tình cờ chạm mặt Tần Tiêu cũng ở đó."

Tần Tiêu kẻ xướng người họa tiếp lời: "Tối qua ta nhìn thấy đám mã tặc kia, trong lòng khiếp sợ nên cũng tránh đi thật xa. Phải đợi đến lúc trời gần sáng mới dám quay lại Dịch trạm xem xét tình hình." Nói đoạn, hắn moi từ trong ngực áo ra một tờ giấy, hai tay cung kính dâng lên cho Đỗ Hồng Thịnh.

Lang Thân Thủy lại xông tới, giật phắt lấy tờ giấy mở ra, đọc to: "Quan phủ chớ can thiệp, tự lấy tiền chuộc." Lão liếc thấy góc dưới bên phải tờ giấy thế mà lại có một đôi cánh đen đang dang rộng thì thoáng chút nghi hoặc. Lại nghe thấy Đỗ Hồng Thịnh ho khan một tiếng, lão mới sực tỉnh, lập tức dâng tờ giấy tới trước mặt Đỗ Hồng Thịnh.

Đỗ Hồng Thịnh thấy vết mực hãy còn mới, chắc là chỉ vừa viết trong một hai ngày nay. Ông ta lướt qua tám chữ trên đó, cau mày hỏi: "Quan phủ chớ can thiệp, tự lấy tiền chuộc, thế này là có ý gì?" Nhìn thấy đôi cánh đen kia, ông ta lại càng lấy làm kỳ lạ: "Đôi cánh này lại mang ý nghĩa gì?"

Lỗ Hoành đáp: "Đây chắc là do mã tặc để lại, ngầm báo quan phủ đừng nhúng tay vào chuyện này. Bọn chúng cướp Ôn Bất Đạo đi muốn tống tiền Kim Câu đổ phường."

"Nói vậy, đám mã tặc chính là nhắm vào Ôn Bất Đạo mà tới sao?" Đỗ Hồng Thịnh ngạc nhiên hỏi.

Lỗ Hoành gật đầu bẩm: "Tiểu nhân cảm thấy chắc là như vậy. Bọn chúng biết Ôn Bất Đạo là đại lão bản của Kim Câu đổ phường. Mà Kim Câu đổ phường lại là sòng bạc đệ nhất Quy thành, hằng ngày thu vào đấu vàng, vô số kẻ nhìn mà đỏ mắt...!" Gã lén liếc nhìn Chân Dục Giang một cái rồi mới tiếp tục: "Toán mã tặc này phát hiện chúng tiểu nhân áp giải Ôn Bất Đạo ra khỏi thành nên mới nảy sinh ý đồ, chặn đường cướp Ôn Bất Đạo để tống tiền Kim Câu đổ phường."

Chân Dục Giang bật cười giễu cợt: "Lỗ bộ đầu bịa chuyện thật sự thuận miệng cứ như bắt được, ngươi đối với tâm tư của toán mã tặc kia quả thực nắm rõ như lòng bàn tay."

"Đâu phải tiểu nhân nắm rõ tâm tư bọn chúng như lòng bàn tay." Lỗ Hoành phân trần: "Mảnh giấy chúng để lại này chắc chắn muốn nhờ tiểu nhân mang về giao cho đại nhân, hàm ý chính là cảnh cáo quan phủ đừng nhúng tay vào."

"Thật là vô lý hết sức." Đỗ Hồng Thịnh cười gằn: "Toán mã tặc này vậy mà ngông cuồng đến mức độ này, thực sự coi Tây Lăng là chốn vô pháp vô thiên để bọn chúng hoành hành sao?"

Lang Thân Thủy sau khi dâng tờ giấy cho Đỗ Hồng Thịnh thì luôn cúi đầu trầm tư. Lão chợt nhớ ra điều gì, buột miệng hô lên: "Là... Hoang Tây Tử Dực!"

Lời này vừa thốt ra, hầu hết những người có mặt tại hiện trường đều khẽ biến sắc.

Danh tiếng của Hoang Tây Tử Dực, mọi người ở đây dĩ nhiên đều từng nghe qua. Suy cho cùng, khắp các vùng Tây Lăng vẫn đang truy nã toán mã tặc lai vô ảnh khứ vô tung này.

"Đôi cánh... Lẽ nào... đây là biểu tượng của Hoang Tây Tử Dực?" Đỗ Hồng Thịnh cũng có phần kinh hãi.

Dứt lời, lại nghe thấy Chân Dục Giang cất tiếng cười to. Chỉ thấy gã dựa lưng vào ghế, quét mắt nhìn mọi người, chậm rãi nói: "Hoang Tây Tử Dực những năm qua đã gây ra vô số vụ án, nhưng các ngươi có bao giờ nghe nói chúng để lại biểu tượng của riêng mình hay chưa? Hơn nữa, Hoang Tây Tử Dực cũng chưa từng làm ba cái trò bắt cóc con tin tống tiền bao giờ. Nếu muốn làm, bọn chúng đã sớm làm từ lâu rồi." Gã nhìn chằm chằm Lỗ Hoành, giọng nói trở nên lạnh lẽo: "Lỗ Hoành, thứ này nhất định là do ngươi ngụy tạo."