Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 12. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 12

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chân Dục Giang gật gù: "Mạnh bộ đầu quả thực trong sạch. Mọi sự phát sinh hôm nay, chỉ là hiểu lầm mà thôi." Gã liếc xéo Lang tiên sinh một cái, lúc này mới quay sang Hàn Vũ Nông cười giả lả: "Hàn đô úy, chuyện này ta sẽ tự mình gạn hỏi Lang tiên sinh cho rõ ngọn ngành, không phiền Đô Úy phủ phải bận tâm nữa. Các ngươi nếu vẫn chưa dùng bữa, hay là ở lại trong phủ dùng bữa rồi hẵng về."

"Nào dám làm phiền." Hàn Vũ Nông chắp tay đáp: "Mạnh bộ đầu đã được rửa sạch hàm oan, ta cũng hy vọng mọi chuyện có thể dừng lại tại đây."

Chân Dục Giang gật đầu ưng thuận: "Dừng lại ở đây." Rồi cất tiếng phân phó: "Người đâu, thả Mạnh bộ đầu ra, tiễn đám người Hàn đô úy ra khỏi phủ."

Hàn Vũ Nông cũng chẳng buồn lắm lời, dẫn theo Tần Tiêu ra khỏi cửa. Chân Dục Giang chậm rãi dời bước đến trước ngưỡng cửa, đôi mắt đăm đăm dán chặt vào bóng lưng Tần Tiêu.

"Thiếu công tử, miếng Ngọc bội kia...!" Lang tiên sinh sáp lại gần sát Chân Dục Giang, hạ giọng thì thầm.

Chân Dục Giang nhìn chằm chằm về hướng Tần Tiêu khuất bóng với vẻ mặt trầm ngâm suy tính. Hồi lâu sau, gã mới lạnh lùng buông một tiếng: "Điều tra hắn!"

...

Sau khi dẫn Tần Tiêu và Mạnh Tử Mặc rời khỏi Chân Hầu phủ, Hàn Vũ Nông chẳng hề cảm thấy trút được gánh nặng, trái lại, trong lòng y tựa hồ đang bị bủa vây bởi một tầng mây mù âm u.

Y hiểu rất rõ, dẫu cho đã đưa được Mạnh Tử Mặc toàn mạng bước ra khỏi Chân Hầu phủ, nhưng hết thảy những chuyện này không phải là kết thúc, mà chỉ mới là điểm khởi đầu.

Mâu thuẫn giữa Chân Hầu phủ và Đô Úy phủ vốn đã nhen nhóm từ lâu. Thế nhưng trước nay Chân Hầu phủ vẫn chưa thực sự giáng đòn nào xuống Đô Úy phủ. Đôi bên bề ngoài dẫu bằng mặt nhưng chẳng bằng lòng, ngấm ngầm cuộn sóng, song chung quy vẫn chưa cạn tàu ráo máng. Thế nhưng lần này, Chân Dục Giang nhọc công bày mưu lập kế hãm hại Mạnh Tử Mặc, lại bị Tần Tiêu vạch trần chân tướng. Chuyện này e rằng chỉ khiến Chân Hầu phủ thẹn quá hóa giận, mâu thuẫn giữa đôi bên ngày sau tất sẽ càng thêm gay gắt.

Mạnh Tử Mặc hiển nhiên đã biết chuyện lục soát được Phật tượng từ sương phòng của Lang Thân Thủy. Dẫu trong lòng phẫn nộ cùng cực, y cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Có thể toàn mạng bước ra khỏi Chân Hầu phủ đã là vạn hạnh, lẽ nào lại còn đòi tiếp tục đôi co lý lẽ với bọn chúng sao?

Hàn Vũ Nông rảo bước phía trước, Tần Tiêu dắt ngựa lẽo đẽo theo sau. Vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ, Hàn Vũ Nông mới ngoảnh đầu lại, nhíu mày gặng hỏi: "Làm sao ngươi biết bức Phật tượng được giấu ở đó?"

Tần Tiêu thừa biết Hàn Vũ Nông ắt sẽ tra hỏi, thế nên đã sớm chuẩn bị sẵn lời giải đáp: "Ta cũng chỉ liều mạng đánh cược một phen thôi. Nếu bức Phật tượng đó đã trân quý đến vậy, Chân Dục Giang tuyệt đối không thể để nó lọt ra ngoài Hầu phủ, lại càng không đời nào phá hủy nó, vậy thì chỉ có thể giấu kín ở bên trong Hầu phủ mà thôi."

"Chân Hầu phủ rộng lớn là thế, cớ sao ngươi lại biết nó nằm trong phòng Lang Thân Thủy?"

"Đã là bảo vật ngự ban, dẫu có đem giấu cũng chẳng thể tùy tiện quăng vào một xó xỉnh nào đó được." Tần Tiêu giơ tay xoa xoa chóp mũi, bày ra nụ cười vô hại, đáp: "Ta thầm đoán, bức Phật tượng đó nếu không phải do đích thân Chân Dục Giang cất giữ thì cũng giao cho Lang Thân Thủy tạm thời bảo quản. Chẳng qua nó rốt cuộc đang nằm trong tay kẻ nào, ta cũng chẳng dám chắc chắn. Lúc ta buông lời đòi lục soát Chân Hầu phủ, liếc thấy sắc mặt Lang Thân Thủy chợt biến sắc, bèn mường tượng rất có khả năng Phật tượng đang nằm trong tay lão."

"Ồ?" Ánh mắt Hàn Vũ Nông ghim chặt vào đôi mắt Tần Tiêu: "Cho dù ngươi có suy đoán được Lang Thân Thủy giấu Phật tượng thì làm sao ngươi thấu tỏ nơi ở của lão nằm tại đâu?"

"Thì ta cứ vừa đi vừa quan sát nét mặt lão thôi." Tần Tiêu vừa cất bước vừa thong thả giải thích: "Càng bước tới gần chỗ ở của lão, nét mặt lão càng trở nên hoảng hốt. Đến lúc mò tới tận cửa sương phòng, sắc mặt lão quả thực chẳng còn lấy mảy may huyết sắc. Vậy nên ta mới mạnh dạn đoán đó chính là chỗ ở của lão."

"Quả thực là như vậy sao?"

Tần Tiêu gật đầu lia lịa: "Là như vậy, chính là như vậy."

Mạnh Tử Mặc lúc này đã vươn tay vỗ bộp lên vai Tần Tiêu, nói: "Chẳng ngờ tiểu tử nhà ngươi cũng lanh lẹ ra trò. Lần này nếu chẳng có ngươi, e rằng đã vướng phải đại họa rồi." Đoạn y cau mày, về phía phía Hàn Vũ Nông thưa: "Đại nhân, Chân Hầu phủ cố tình giăng bẫy chúng ta, thủ đoạn lại tàn độc như vậy, nếu không nhờ Tần Tiêu, chuyện lần này e là khó lòng êm đẹp. Chân Dục Giang vốn bản tính thù dai, lần này mưu kế không thành, ngày sau ắt hẳn sẽ còn tìm cơ hội gây khó dễ cho chúng ta."

Hàn Vũ Nông khẽ gật gù: "Dặn dò người của chúng ta cố gắng hạn chế chạm trán với người của Chân Hầu phủ."