Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Lần này Tần Tiêu đã phá hỏng gian kế của bọn chúng, ắt hẳn bọn chúng hận Tần Tiêu thấu xương tủy." Mạnh Tử Mặc chau mày nói: "Tần Tiêu, sau này phải luôn luôn nâng cao cảnh giác, tuyệt đối đừng để lọt vào bẫy rập của Chân Hầu phủ."
Hàn Vũ Nông dặn dò: "Sau này cứ ngoan ngoãn chôn chân ở Giáp Tự giám, chuyện bên ngoài đừng nhúng mũi vào, càng không được rước họa vào thân. Ngươi đã nghe rõ chưa?"
Ngữ khí của y tuy lạnh lùng sắc bén, nhưng sự quan tâm lại lộ rõ rành rành trên từng câu chữ. Trong lòng Tần Tiêu chợt dâng lên một luồng hơi ấm, hắn gật đầu thưa: "Đại nhân cứ yên tâm, ta sẽ ngoan ngoãn ở lỳ trong Giáp Tự giám, dứt khoát không gây thù chuốc oán với ai."
"Trời đã khuya lắm rồi, mau về nhà sớm đi." Hàn Vũ Nông xua xua tay với Tần Tiêu. "Sau này bớt chuốc phiền phức cho lão tử."
"Sẽ không, sẽ không đâu, ta xưa nay vẫn luôn rất ngoan ngoãn mà." Tần Tiêu cười khà khà, toan xoay người rời đi, lại bị Mạnh Tử Mặc cất tiếng gọi giật lại. Y đầy lo âu lên tiếng: "Đại nhân, Tần Tiêu thân cô thế cô, liệu Chân Hầu phủ có...?"
"Bọn chúng còn chưa to gan đến nhường ấy đâu." Hàn Vũ Nông cười nhạt một tiếng.
Chân Hầu phủ quả thực là thổ hoàng đế của vùng Chân quận, nhưng chung quy vẫn còn kiêng dè Triều đình. Nếu chẳng nắm trong tay chứng cứ xác tạc, bọn chúng cũng chẳng dại gì đụng chạm đến người của Đô Úy phủ.
Đô Úy phủ lỡ bất cẩn để Chân Hầu phủ nắm được thóp, cố nhiên sẽ rước họa vào thân. Trái lại, nếu Chân Hầu phủ để Triều đình vin được cớ thì cũng đồng nghĩa với việc rước lấy tai ương khôn lường.
Tần Tiêu cúi gập người vái chào Hàn Vũ Nông, xoay gót phóng vụt đi như bay.
Nhìn theo bóng lưng Tần Tiêu, ánh mắt Hàn Vũ Nông vô cùng sâu thẳm, nét mặt đăm chiêu nghĩ ngợi điều gì.
...
Quy thành ngoài những rường cột chạm trổ hoa văn ở Chân Hầu phủ thì còn có một ngõ Mộc Đầu xập xệ hoang tàn.
Mộc Đầu hạng vốn là một trong số vô vàn những con hẻm nhỏ của Quy thành. So với đại đạo rộng thênh thang trước cửa Chân Hầu phủ, Mộc Đầu hạng quả thực quá mức chật hẹp. Mặt đường lồi lõm gập ghềnh, hễ gặp ngày mưa dầm là y như rằng bùn lầy nhão nhoét, vũng nước ứ đọng khắp nơi.
Dẫu cảnh sống muôn phần cơ cực, bá tánh ngụ cư trong con ngõ này cũng đã quen với cảnh bần hàn ấy.
Lúc Tần Tiêu mò về đến ngõ Mộc Đầu, màn đêm đã buông xuống dày đặc, cả con ngõ chìm trong tịch liêu chết chóc. Đang độ cuối xuân, tiết trời đêm ở Tây Lăng vẫn mang theo chút khí lạnh se sắt.
Nhờ những khoản lợi lộc béo bở thu được từ Giáp Tự giám, Tần Tiêu chỉ mất vỏn vẹn nửa năm đã dồn đủ bạc sắm được khoảng sân nhỏ bé này trong Mộc Đầu hạng. Phần vì vị trí hẻo lánh khuất nẻo, phần vì cơ ngơi quá đỗi tàn tạ, giá cả vô cùng rẻ mạt, Tần Tiêu mới có được chốn dung thân, chẳng phải nằm bẹp dưới đất trong nha môn.
Hắn với tay đóng sập cánh cửa viện, đảo mắt nhìn về góc sân. Nơi đó, con chó đen già cỗi đang co ro nằm khoanh tròn dưới gốc mai.
Tựa hồ nghe thấy động tĩnh, con chó đen ngoảnh đầu lại, gâu gâu khẽ sủa vài tiếng với Tần Tiêu, rồi lại cuộn mình nằm xuống.
Tần Tiêu rảo bước thật nhanh tiến đến trước cửa nhà. Hắn ngước mắt nhìn lên trên lanh tô cửa với một tia hy vọng mỏng manh, lại bắt gặp nhánh cây khô gác trên đó lúc trước khi ra khỏi nhà vẫn nằm yên bất động. Khóe môi hắn chợt nở một nụ cười chua xót, khẽ buông tiếng thở dài lẩm bẩm: "Đã một trăm chín mươi bảy ngày rồi, xem ra người ấy thực sự sẽ không quay lại nữa."
Đây là một bí mật.
Nếu chẳng phải nhờ "người ấ?" Tần Tiêu tin chắc mình đã chầu Diêm Vương từ nửa năm trước rồi.
Ba năm về trước, tuân theo lời trăng trối của lão nhân gia, Tần Tiêu rời khỏi ngôi làng nơi mình đã gắn bó mười mấy năm trời. Trên chặng đường rong ruổi, hắn bất hạnh nhiễm phải ôn dịch, may mắn thay lại được Mạnh bộ đầu dang tay cứu vớt, nhờ thế mới giữ lại được cái mạng nhỏ này.
Thế nhưng ngay sau khi cơn ôn dịch qua đi, chứng hàn tật vốn đày đọa hắn từ thuở ấu thơ lại bắt đầu tái phát.
Kể từ khi biết nhận thức, căn bệnh hàn tật này đã như hình với bóng bám riết lấy hắn. Cứ dăm bữa nửa tháng, vào lúc nửa đêm, toàn thân hắn lại lạnh buốt như băng. Nếu chẳng nhờ lão nhân gia dùng thuật châm cứu điều trị, e rằng Tần Tiêu đã chết cóng từ lúc mới vài tuổi đầu. Dưới bàn tay tẩm bổ của lão nhân gia, đến lúc bảy tám tuổi, Tần Tiêu chỉ cần kiên trì uống rượu mỗi ngày, chứng hàn tật sẽ chẳng bao giờ tái phát nữa.
Cũng bắt đầu từ dạo ấy, Tửu hồ lô chưa từng rời khỏi người hắn lấy nửa bước. Song Tần Tiêu lại hoàn toàn mù tịt nguyên do cớ sao bản thân lại mắc phải chứng bệnh kỳ quái nhường ấy. Lão nhân gia dẫu dốc cạn tâm huyết chữa trị cho Tần Tiêu, nhưng lại tuyệt nhiên chưa một lần đả động đến ngọn nguồn của căn bệnh này.