Tần Lại

Chương 22. Tháng 10 lại là năm mới. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Huyện An Lục là một cổ thành, nghe nói được xây dựng từ ba trăm năm trước vào thời Xuân Thu khi quân Ngô tiến vào Dĩnh Đô, Sở Chiêu Vương lánh nạn mà dựng lên. Chẳng biết thật giả ra sao, nhưng trong mấy trăm năm cai trị của nước Sở, nơi đây chính là một đầu mối giao thông quan trọng vùng Giang Hán. Sau khi bị nước Tần chiếm đóng, nơi này tiếp tục phát triển, nay chu vi thành dài năm sáu dặm, có ba nghìn hộ dân, dân số gần hai vạn, xứng đáng là một huyện lớn.

Huyện thành đại khái chia thành hai khu Đông và Tây. Khu Tây giáp sông Sạ, có một bến đò nhỏ, là nơi đặt các lữ lý (khu dân cư) và tập thị. Khu Đông giáp hồ Khúc Dương, nghe nói trước kia là hành cung của Sở vương, nay được cải tạo thành quan tự, huyện ngục nơi Hắc Phu bị giam giữ nhiều ngày chính là nằm ở đây.

Chiều nay các quan viên lớn nhỏ đều được hưu mộc, khu quan tự khá vắng vẻ. Đợi đến khi rời khỏi khu đông, bước vào khu lữ lý, bầu không khí Tết mới càng thêm nồng đậm.

Chỉ thấy những người có tước vị sống trong thành tấp nập đi trên đường, kẻ mặc trang phục mùa đông mới may, người tay xách gà vịt, tay bê đùi chó, cá tươi, đây chính là "hàng Tết" vừa sắm sửa.

Phía xa nơi những dãy lữ lý đan xen, có thể thấy người ta đang thay đào phù cho cổng lý, đó là những tấm gỗ đào hình chữ nhật, trên viết tên hai vị thần "Thần Đồ" và "Uất Lũy" dùng để xua đuổi ma quỷ, người nước Tần rất tin vào thứ này.

Ở Trung Quốc, bất kể triều đại nào, Tết vẫn là Tết...

Nhìn những cảnh sắc ngày Tết này, lòng Hắc Phu không hiểu sao lại dâng lên một nỗi cô đơn man mác.

Đúng vậy, ngày Tết thì nên về nhà đoàn viên mới phải, nhưng bất kể là nhà ở kiếp trước hay nhà ở nước Tần này, hiện y đều không thể về được.

Quý Anh ở bên cạnh nhìn phố xá náo nhiệt cũng tức tối giậm chân: "Thật là đen đủi, lại rơi đúng vào dịp Tết này mà đi trực canh! Ta có đắc tội gì với lý chính đâu chứ?"

Sau đó hắn hỏi Hắc Phu: "Hắc Phu huynh đệ, nhà ngươi lẽ nào cũng có thù với lý chính địa phương? Thế nên mới bị sai đi phục dịch vào lúc này."

Hóa ra ở nước Tần, tất cả nam giới trưởng thành đủ chiều cao, độ tuổi đều phải đăng ký tên tuổi, mỗi năm phải thực hiện một tháng canh dịch tại quận huyện. Còn ai đi vào tháng nào là do lý chính quyết định. lý chính sẽ sắp xếp thứ tự cho tất cả những người đủ tuổi trong lý, mọi người lần lượt đi lao dịch theo số thứ tự. Còn thứ tự thường dựa theo biên chế Thập, Ngũ của các nhà, nhưng cũng không loại trừ khả năng có sự nhúng tay của con người để chen hàng.

Quý Anh hỏi vậy khiến Hắc Phu mới sực nhớ ra chuyện này, đại ca y với lý chính địa phương dường như đúng là có chút hiềm khích, lúc y rời nhà mẫu thân cũng từng phàn nàn vài câu...

Nhà Hắc Phu kết oán với lý chính phải kể từ chuyện bảy năm trước, khi đại ca Trung cưới một nữ tử thôn bên vốn được nhi tử lý chính nhắm tới...

Thế nhưng hiện tại không phải lúc lo lắng chuyện nhà. Hai người sáng nay chưa ăn gì, rồi tham gia tấn ngục, lo lắng căng thẳng suốt nửa ngày trời, đâm đói lả, bụng dạ đã kêu lên sùng sục. Đi qua một ngã tư đường, mắt Quý Anh sáng lên, chỉ về phía trước nói: "Thực tứ kia rồi!"

Thực tứ là nơi dừng chân ăn uống của khách bộ hành. An Lục là yết hầu giao thông nam bắc, xe thuyền qua lại tấp nập, tuy ngoài thành có dịch trạm, khách xá, nhưng ở trong thành, thực tứ là thứ không thể thiếu.

Có điều quán ăn này hơi đơn sơ, mái tranh tường trắng, chỉ có một lá cờ vải viết chữ "Thực" buồn chán rũ xuống cột. Trong quán bày mấy chiếc án gỗ, thậm chí còn chưa sơn, cạnh án là những tấm chiếu cỏ thô. Bên trong cũng vắng vẻ, chỉ có năm sáu người đang ăn.

"Tết nhất đến nơi, mọi người đều về nhà đoàn tụ cả rồi, chỉ có những tên dịch tốt, hành thương thực sự không còn cách nào khác mới tới đây ăn tạm..." Quý Anh vẫn còn hậm hực, hắn đã đến huyện An Lục phục dịch hai lần nên khá thông thuộc nơi này, bèn kéo Hắc Phu vào trong quán, quỳ ngồi trên tấm chiếu cỏ cạnh bàn gỗ gần cửa, vỗ mạnh xuống mặt án gọi lớn: "Chủ quán, có thử hoắc (canh thịt nấu kê) không?"

Chủ quán là một người trung niên mặt vàng như gừng, nghe tiếng gọi mới chậm chạp bước tới.

Vì tình hình nước Tần đặc thù, bất kể là quán trọ hay quán ăn, hai ngành lưu trú và ăn uống này đều do quan phủ bao thầu. Do đó chủ quán chẳng mấy nhiệt tình chào đón khách. Nó giống như những cửa quán ăn quốc doanh thời bao cấp, ngươi đã thấy nhân viên phục vụ nào tươi cười hớn hở để kiếm tiền cho nhà nước chưa?

Thấy Quý Anh chỉ là một tên sĩ ngũ, Hắc Phu cũng chỉ là công sĩ bé xíu, chủ quán lập tức lộ vẻ khinh thường, lạnh lùng nói: "Thử hoắc thì có, chỉ là giá cả ..."

Ông ta nhìn hai người từ trên xuống dưới, ý tứ rõ ràng, nhìn đám mặc áo vải thô, đi giày cỏ này chẳng giống kẻ có tiền, đừng có mà đến đây ăn quỵt.

Quý Anh chỉ đợi ông ta ta hỏi câu đó! Hắn lập tức cười lớn rất vênh váo: "Sao nào, còn sợ bọn ta ăn xong không trả tiền à?"

Nói xong hắn mở ruột tượng ra, đập mạnh một nắm tiền bán lạng xỏ thành chuỗi xuống mặt án! Tiếng tiền kêu loảng xoảng!

Chủ quán thấy số tiền đó phải đến hơn nghìn văn, hơi kinh ngạc, nhưng vẻ nghi hoặc càng đậm hơn: "Số tiền này các người ở đâu mà có?"

Nhìn thái độ đó, nếu Quý Anh trả lời ấp úng, ông ta sẽ đi báo quan cáo gian!

"Chủ quán yên tâm, tiền này từ nguồn chính đáng!" Quý Anh đứng dậy, nói dõng dạc: "Bọn ta bắt được đạo tặc, vừa lĩnh thưởng ở quan tự về!"

Hắn cố ý làm ầm ĩ, như muốn để tất cả thực khách trong quán đều nghe thấy. Quả nhiên, mấy vị khách ít ỏi trong quán nghe vậy đều nhìn về phía này, bắt đầu chỉ trỏ bàn tán.

Chủ quán lộ vẻ kinh ngạc, nhìn kỹ Quý Anh gầy như khỉ: "Chẳng lẽ ngươi chính là Hắc Phu một chọi ba, bắt sống tên tặc nhân đó sao?"

Hắc Phu nghe thấy người ta nhắc tới tên mình thì còn kinh ngạc hơn, chuyện này đã đồn ra tận ngoài này rồi à? Hôm nay xét xử đâu thấy ai đứng xem chứ?

Quý Anh vội lắc đầu, chỉ vào Hắc Phu: "Ta làm gì có bản lĩnh đó, Hắc Phu là vị công sĩ này đây!"