Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chủ quán tặc lưỡi liên hồi, nhìn Hắc Phu một lượt rồi vái chào: "Mấy ngày nay, trong ngoài huyện An Lục đều lưu truyền chuyện này, nói tráng sĩ cao tám thước, lưng hổ vai gấu, tay không khống chế đạo tặc như bắt đứa trẻ lên ba. Không ngờ hôm nay được diện kiến tráng sĩ, quả nhiên thể hình hùng tráng, tướng mạo bất phàm!"
"Hảo tráng sĩ!" Mấy thực khách trong quán cũng vỗ tay khen hay, nhao nhao nói:
Hắc Phu chỉ đành cười ngượng nghịu, hành lễ đáp tạ họ:" Ta chỉ làm việc nên làm, không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới."
"Lời không thể nói thế được." Chủ quán bỗng chốc trở nên nhiệt tình hẳn lên: "Người nước Tần chúng ta sùng bái nhất là tráng sĩ lập công. Hai vị đợi một lát, ta sẽ đích thân xuống bếp nấu thử hoắc, cho thêm thật nhiều thịt để chiêu đãi dũng sĩ!"
Thái độ trước khinh sau kính của chủ quán khiến Hắc Phu không kịp trở tay. Hơn nữa nhìn bộ dạng đó, tuyệt đối không phải vì cái danh hiệu công sĩ mới nhận, mà là sự kính trọng phát ra từ tận đáy lòng.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, người thời đại này cực kỳ kính trọng dũng sĩ. Khoan hãy nói đến những hiệp sĩ, thích khách lừng danh thiên hạ như Dự Nhượng, Nhiếp Chính, ngay tại huyện An Lục này, thanh niên sùng bái nhất là một vị "anh hùng đả hổ" ở hương Vân Mộng, vì bắn chết một con hổ trong rừng mà nổi tiếng khắp huyện.
Nghĩ như vậy, một mình y bắt ba tên cướp, tay không đoạt đao, cũng tính là một chuyện lạ, đủ để người trong huyện bàn tán thời gian dài.
Quý Anh nháy mắt với Hắc Phu cười hì hì, ý tứ không ngoài việc, thấy sao hả huynh đệ, ta giúp ngươi nổi danh rồi đấy...
Thực ra Hắc Phu cũng hiểu, người thời này bất kể địa vị cao thấp, theo đuổi cả đời không ngoài hai thứ, một là phú quý, hai là công danh. Trong mắt những người nông dân thôn quê như Quý Anh, có công danh là phải nói ra để tận hưởng cảm giác được người khác nể trọng, tán dương.
Nhưng Hắc Phu của hiện tại chỉ coi như lập công nhỏ, danh nhỏ. Ở cái huyện lẻ này thì có thể khoe khoang một chút, nhưng đặt vào bối cảnh đại thời đại "Sáu nước diệt vong, bốn biển về một mối", thì tính là cái rắm gì?
Tầm mắt y khác với Quý Anh, suy nghĩ đương nhiên cũng khác.
Trong lúc chờ đồ ăn, Hắc Phu cứ phân vân mãi không biết "thử hoắc" là gì. Y chẳng dám hỏi, sợ lại gây ra trò cười kiểu không biết mùng một tháng mười là Tết, chỉ đành hiểu theo mặt chữ.
"Thử" sau khi tách vỏ, người phương bắc gọi là hạt kê vàng. "Hoắc" là canh thịt. Thử hoắc chắc là cháo thịt nấu cùng hạt kê vàng.
Khi đồ ăn được bưng lên, quả nhiên đúng như vậy. Chủ quán không nuốt lời, trong bát cháo nóng hổi có thêm không ít miếng thịt béo ngậy, khiến Quý Anh thèm nhỏ dãi, nhưng Hắc Phu nếm một miếng đã lắc đầu.
Đã ăn quen đủ loại cao lương mỹ vị ở hậu thế, đồ ăn chế biến thô sơ của thời đại này khiến Hắc Phu thấy nhạt nhẽo vô vị. Hơn nữa trong bát cháo, những miếng thịt khả nghi không rõ là thịt lợn hay thịt chó kia còn ám mùi tanh nồng khiến y muốn nôn mửa. Chẳng qua vì lấp đầy cái bụng đói, cũng là vì không để chủ quán đang nhìn mình đầy mong đợi phải khó xử, y mới phải nhấm nháp từng chút một, lại còn phải khen ngon...
Trở về thời đại này, thứ Hắc Phu khó thích nghi nhất ngoài ngôn ngữ văn tự ra còn có ba điểm.
Thứ nhất là bên dưới không có quần sịp, gió vù vù mông lạnh buốt, lúc ngồi khoanh chân không cẩn thận là lộ ngay hung khí đen thui bên dưới, ngượng không để đâu cho hết. Nếu không ngươi nghĩ tại sao người thời này phải quỳ ngồi khép chặt hai chân hả? Che trym đấy!
Thứ hai là quần áo quanh năm chỉ có một hai bộ, không có cách nào thay giặt thường xuyên. Để lâu ngày, dù là bản thân hay người khác đều bốc mùi mồ hôi khó ngửi. Phải biết rằng thời này sức sản xuất thấp, quần áo không hề rẻ, khi người ta chết đi thậm chí còn ghi bộ quần áo tốt vào di chúc như một loại bất động sản...
Thứ ba chính là chuyện ăn uống này đây.
Lúc ở nhà Hắc Phu nghĩ, nhà mình nghèo, nên mới ăn uống kém như vậy. Giờ lên hẳn nhà hàng thành phố, thức ăn vẫn không khác gì cám lợn thế này, y chưa gì đã thấy tương lai tăm tối … không được, không được, chuyện này phải khắc phục, nếu không sống thêm vài chục năm nữa, khác gì đày đọa người ta.
Ôi, giá mà được ăn một bát mì sợi, hay sủi cảo thì tốt biết mấy. Hắc Phu nghĩ vậy, liếm liếm môi, lần nữa nhắm mắt đưa thìa, nuốt ực cái cho trôi cứ thứ thử hoắc kia.
Nhưng y biết đó chỉ là nằm mơ nói mộng. Tuy thời này cối xay đã xuất hiện ở phương bắc, nhưng dường như chưa truyền tới Nam Quận, thế thì khó rồi. Hiện tại cách tách vỏ ngũ cốc chủ yếu của nước Tần là giã. Có một loại cực hình dành riêng cho nữ phạm nhân cũng gọi là "giã", suốt ngày đêm phải giã gạo, đủ thấy việc này cực nhọc đến nhường nào.
Đợi lao dịch xong về nhà, mình vừa có tiền vừa có thời gian, nhất định phải bày trò làm ra thứ gì đó thỏa mãn cái miệng mới được. Hắc Phu không mong gì khác, chỉ suy tính cho cái dạ dày của mình.
Quý Anh thì rất thỏa mãn, bưng bát gốm ăn ngấu nghiến, húp cháo sùm sụp từng miếng lớn, nhai mẩu thịt mỡ béo ngậy. Ở thời đại này, cái nghèo đã hạn chế trí tưởng tượng của mọi người. Trong mắt dân thường, cuộc sống sung túc chính là được ăn thịt mỡ (cao) và gạo ngon (lương).
Nghĩ thôi là hiểu, Hắc Phu nhìn lại hơn hai mươi năm cuộc đời ở kiếp trước, tuy là dân lao động nhưng đặt vào thời Chiến Quốc nhà Tần, y đã là bậc "cao lương tử đệ" rồi.
Dĩ nhiên, đã có thịt thì sao thiếu được rượu?
Quý Anh vừa ăn vừa thở dài: "Giá mà có rượu kê thì tốt. Ngày thường không cho tụ tập uống rượu, mọi năm chỉ mong đến Tết Nguyên Đán, tế Lạp mới được uống chút ít với thôn dân, thế mà giờ..."
Thứ rượu người Tần uống ngày Tết cũng được nấu từ hạt kê, gọi là rượu kê. Nhưng theo Hắc Phu biết, ngày thường bách tính căn bản không có cơ hội uống, bởi vì nước Tần cấm rượu nghiêm ngặt đến mức trước sau gì cũng chưa từng có.
Từ thời Thương Ưởng, vì cho rằng nấu rượu lãng phí lương thực, dân chúng uống rượu xong cũng dễ sinh gan lớn làm càn, nên nước Tần cố ý nâng giá rượu lên gấp mười lần! Tương đương với việc hậu thế đánh thuế nặng vào thuốc lá và rượu. Như vậy ở huyện An Lục này người uống nổi rượu chỉ có quan lại hoặc các gia đình giàu có.
Thậm chí trong quán ăn cũng không cho bán rượu. Nếu không ngươi tưởng tại sao ở các nước khác quán ăn người ta gọi là tửu tứ, tửu gia, tửu quán mà đến nước Tần lại biến thành "thực tứ"? Rất đơn giản, chỗ này không bán rượu!
Có lẽ ngươi sẽ nói, chẳng phải chỉ là rượu gạo thôi sao? Nhà nông tự nấu có gì khó?
Tuy nhiên, Thương Ưởng đã tính đến điều này từ lâu. Nước Tần trong (điền luật) quy định rõ ràng: Bách tính cư ngụ tại điền xá không được nấu rượu bán, điền sắc phu, bộ tá phải cẩn thận cấm đoán, kẻ nào không tuân lệnh sẽ bị khép tội!
Thế nên bách tính muốn uống ngụm rượu cũng phải lén lút như ăn trộm vì sợ bị tố giác. Còn về việc tụ tập uống rượu giữa thanh thiên bạch nhật, chỉ có ngày mùng Một tháng Mười và ngày tế Lạp mới được phép. Ngày Tết mà, cũng phải để người ta vui vẻ một chút.
Hắc Phu thì chẳng mấy hứng thú với loại rượu kê nhạt nhẽo như nước giải khát, chỉ cười cười không để tâm.