Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong nháy mắt Triệu Vân Tự đã quên luôn nỗi sợ hãi vừa rồi, trong mắt bùng lên ánh sáng si mê kinh diễm.

Nam nhân này... còn xuất sắc hơn Ngạn Hành ca ca gấp trăm lần! Bất luận là dung mạo, khí chất hay thứ uy nghi khó nói kia, đều khiến trái tim nàng ta rung động.

Còn Vệ Ngạn Hành thì chấn động dữ dội trong lòng, sống lưng bỗng lạnh toát.

Nam nhân kia chỉ đứng ở đó, liếc nhìn thoáng qua đã khiến hắn ta như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt hơi thở. Đầu gối mềm nhũn gần như khuỵu xuống.

Cảm giác này chính là uy thế tuyệt đối mà chỉ những kẻ nắm quyền lực ở địa vị tối cao mới có.

Người vừa đến chính là Tạ Diễn Chiêu.

Ánh mắt hắn lướt qua những người xung quanh rồi dừng lại trên người tiểu cô nương đang say mơ màng kia. Thấy nàng bình an, sự lạnh lẽo trong mắt hắn mới dịu đi đôi chút.

Nhưng khi nhìn thấy hai má nàng ửng đỏ và bước chân loạng choạng thì nét dịu dàng ấy lập tức bị sự u ám thay thế.

“Nguyên Nguyên.” Hắn lên tiếng. Giọng không lớn, nhưng truyền vào tai tất cả mọi người vô cùng rõ ràng.

Thẩm Đinh Hòa vốn còn mơ màng. Vừa nghe thấy giọng ấy, đôi mắt lập tức sáng lên như ánh sao.

Nàng thoát khỏi tay Thanh Đại, bước nhanh hai bước về phía hắn, mềm mại gọi một tiếng đầy dựa dẫm: “Phu quân…”

Phu quân?! Vệ Ngạn Hành như bị sét đánh, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Triệu Vân Tự cũng há to miệng kinh ngạc, nam nhân xuất sắc như vậy lại là phu quân của ả hồ ly tinh kia?!

Thẩm Đinh Hòa nhào vào vòng tay Tạ Diễn Chiêu đã mở sẵn, thỏa mãn cọ cọ vào lồng ngực rắn chắc của hắn, lẩm bẩm: “Chàng đến đón ta rồi...”

Sắc mặt Tạ Diễn Chiêu vẫn bình tĩnh, nhưng trong đáy mắt lại cuộn lên dòng chảy ngầm dữ dội.

Một tay hắn vững vàng ôm lấy vòng eo thon của thê tử, tay kia rút ra một chiếc khăn lụa trắng tinh từ trong tay áo. Hắn nắm lấy cổ tay nàng, chính là cổ tay suýt bị Vệ Ngạn Hành chạm vào tỉ mỉ lau từng chút một, chậm rãi như thể trên đó dính phải thứ gì bẩn thỉu.

Lau xong, hắn buông lỏng tay. Chiếc khăn lụa thượng hạng kia nhẹ nhàng rơi xuống đất, vừa vặn nằm cách chân Vệ Ngạn Hành không xa.

Hành động này, không lời nói nhưng lại chứa đựng sự khinh miệt và tuyên bố chủ quyền đến cực điểm.

Sau đó, Tạ Diễn Chiêu mới ngẩng mắt lên. Ánh nhìn như mũi tên băng giá, thẳng tắp bắn về phía Vệ Ngạn Hành.

Chỉ một cái liếc mà khiến Vệ Ngạn Hành cảm thấy linh hồn run rẩy, mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt lưng áo.

Tạ Diễn Chiêu không thèm nhìn họ thêm lần nào nữa, như thể đó chỉ là bụi đất ven đường.

Hắn bế ngang Thẩm Đinh Hòa, người đã bắt đầu lim dim buồn ngủ rồi quay người bước về phía xe ngựa.

Người trong lòng hắn khẽ động, tìm một tư thế thoải mái hơn. Hơi thở mang theo hương rượu sen nhè nhẹ.

Tạ Diễn Chiêu cúi đầu nhìn gương mặt say ngủ không chút phòng bị của nàng, gần như nghiến răng nghiến lợi, ghé sát tai nàng thì thầm một câu cảnh cáo. Giọng trầm thấp, mang theo chút nguy hiểm: “Lén uống rượu sau lưng ta, lại còn về trễ... Nguyên Nguyên, nàng cứ chờ đấy, trở về sẽ tính sổ với nàng sau.”

Rèm xe hạ xuống cắt đứt mọi ánh nhìn. Cỗ xe ngựa màu đen chậm rãi tiến vào màn đêm của Tịnh Châu, bỏ lại hai người phía sau.

Một người mặt xám như tro, thẫn thờ như đánh mất linh hồn. Một người nghiến răng giậm chân, ghen hận khó nguôi.

Khi trở về trạch viện, đêm đã về khuya.

Tạ Diễn Chiêu bế Thẩm Đinh Hòa đang choáng váng suốt dọc đường, bước chân nhanh như gió đi thẳng vào phòng ngủ.

Đèn lồng dưới mái hiên hắt bóng nghiêng của hắn lên hành lang. Rõ ràng không tiếng động nhưng dường như mỗi bước chân đều dẫm lên cơn giận đang bị kìm nén.

Nguyên Xích lặng lẽ kéo tay áo Thanh Đại, hạ giọng hỏi: “Điện hạ làm sao vậy? Sao ta thấy quanh người ngài như có một tầng khí lạnh thế kia?”

Thanh Đại liếc nhìn cánh cửa phòng vừa khép lại mà khẽ thở dài: “Nào chỉ khí lạnh.”

Về trễ, lại uống say ở bên ngoài, còn dính líu với nam nhân khác.

Chuyện nào cũng giẫm đúng giới hạn của điện hạ.

Cũng chỉ có Thái tử phi nhà nàng ấy, ngày thường được cưng chiều quá mức nên mới nghĩ điện hạ không biết giận thôi.

...

Trong phòng.

Tạ Diễn Chiêu nhẹ nhàng đặt Thẩm Đinh Hòa xuống giường. Động tác vẫn ổn định nhưng đáy mắt đã tối sầm lại.

Hắn lên tiếng dặn người bên ngoài, giọng bình tĩnh không gợn sóng: “Nấu một bát canh giải rượu mang tới.”

“Vâng.” Thanh Đại đáp rồi lui ra. Không lâu sau nàng ấy mang bát canh vào đặt lên bàn, sau đó lặng lẽ đóng cửa rời đi.

Tạ Diễn Chiêu ngồi bên giường, múc một thìa canh đưa tới môi nàng: “Nguyên Nguyên, mở miệng ra.”

Thẩm Đinh Hòa mơ màng ghé lại ngửi thử, lập tức nhăn mặt, quay đầu né tránh: “Không thơm... không muốn uống.”

Tạ Diễn Chiêu nhìn nàng một lúc. Bỗng nhiên hắn cười lạnh, nâng bát canh uống một ngụm, rồi cúi xuống bóp nhẹ cằm nàng, trực tiếp hôn lên môi nàng.

Vị thuốc hơi đắng theo nụ hôn nóng bỏng truyền sang. Thẩm Đinh Hòa khẽ hừ một tiếng, giãy nhẹ vài cái, cuối cùng vẫn nuốt xuống. Nuốt xong còn vô thức chép miệng.

Sau khi say rượu, nàng đặc biệt dính người. Cảm nhận được hơi thở quen thuộc, nàng liền cọ lại gần, tay chân cùng lúc bám lấy hắn, mềm giọng lẩm bẩm: “Ca ca... ôm...”

Ánh mắt Tạ Diễn Chiêu càng tối tăm. Hắn giơ tay tháo áo ngoài của cả hai, chỉ còn lại lớp trung y lụa mỏng.

Hắn dựa lưng vào đầu giường, mặc cho nàng như con mèo nhỏ cọ loạn trước ngực mình. Gương mặt vẫn bình tĩnh, không lộ cảm xúc.

Như thể đang lặng lẽ nhìn nàng tự chui vào lưới.

Cho đến khi Thẩm Đinh Hòa treo gần như cả người lên người hắn thì hắn mới đột ngột giữ chặt eo nàng, giam nàng trong lòng.

Môi mỏng ghé sát bên tai nàng, giọng khàn thấp như vọng lên từ vực sâu: “Nguyên Nguyên, nàng nghĩ rằng say rồi... là có thể trốn được sao?”

Lời còn chưa dứt, bàn tay hắn đã hạ xuống.

“Bốp” một tiếng giòn vang, qua lớp y phục mỏng, cái tát rơi xuống mông nàng để lại cảm giác nóng rát tê dại.

Thẩm Đinh Hòa kêu khẽ, nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt.

Ngay sau đó lại thêm mấy cái vỗ không nặng không nhẹ. Nàng vừa đau vừa mơ hồ, nước mắt lăn xuống, ngược lại càng co rúc vào lòng hắn.

Bởi trong tiềm thức của nàng, chỉ có trong lòng Tạ Diễn Chiêu mới là nơi an toàn.

Tạ Diễn Chiêu nhìn dáng vẻ hoàn toàn dựa dẫm ấy của nàng, lòng chợt mềm đi.