Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lại nhìn hai tỳ nữ đứng hầu bên cạnh nàng, Triệu Vân Tự lập tức nhận ra đó chính là cô nương đội mũ rèm lúc nãy.
Lòng ghen ghét khiến nàng ta gần như mất hết lý trí. Nhất thời quên cả che giấu, lời chua ngoa buột miệng: “Ta còn tưởng là ai, hóa ra chính là kẻ không hiểu quy củ dưới lầu. Tháo mũ ra quả nhiên đúng là bộ dạng hồ ly tinh, chuyên đi quyến rũ nam nhân! Ngươi bám theo chúng ta suốt đường, rốt cuộc là có ý đồ gì?”
Thẩm Đinh Hòa nghe vậy, chậm rãi xoay đầu lại.
Vì men rượu mà ánh mắt nàng bớt đi vài phần thanh lãnh thường ngày và nhiều thêm chút mơ hồ. Nàng chỉ hờ hững liếc Triệu Vân Tự một cái, dường như trước mặt không phải một con người mà chỉ là thứ khiến người ta chán ghét nhưng lại chẳng đáng để bận tâm.
Không cần Thẩm Đinh Hòa lên tiếng thì ánh mắt của Thanh Đại đứng bên cạnh đã lóe lên sát khí.
Vệ Ngạn Hành và Triệu Vân Tự chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, một luồng ánh bạc “vút” qua.
“Phập!”
Chỉ một tiếng khẽ vang lên thì lọn tóc bên tai Triệu Vân Tự đã rơi xuống. Một thanh phi đao mỏng như lá liễu ghim sâu vào cột gỗ phía sau lưng nàng ta, chuôi dao vẫn còn đang rung nhẹ.
Thanh Đại bước lên nửa bước, đứng chắn trước mặt Thẩm Đinh Hòa. Ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt lấy Triệu Vân Tự và Vệ Ngạn Hành. Ánh nhìn ấy giống như đang nhìn hai kẻ đã chết. Khí thế tỏa ra quanh người nàng ấy tuyệt đối không phải thứ một tỳ nữ bình thường có thể có.
Mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt.
Triệu Vân Tự chậm chạp đưa tay sờ bên tai, phát hiện tóc đã bị cắt mất một đoạn, lúc này mới hoàn hồn. Hai chân nàng ta mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ, miệng mở ra mà không thốt nổi lời nào.
Vệ Ngạn Hành tái mặt, vội đỡ lấy Triệu Vân Tự đang run rẩy, liên tục khom người về phía Thẩm Đinh Hòa: “Cô nương thứ tội! Vân Tự nói năng không suy nghĩ, tuyệt đối không có ý mạo phạm! Mong cô nương rộng lòng tha thứ!”
Hắn ta nửa đỡ nửa kéo Triệu Vân Tự, người đã sợ đến ngây ra trở về nhã gian.
Cửa vừa đóng lại, Triệu Vân Tự mới tìm lại được giọng nói, vừa khóc vừa hết lên: “Nàng ta dám làm ta bị thương! Ta sẽ nói với cha ta, bắt hết bọn họ tống vào đại lao! Còn con tỳ nữ kia, ta muốn chặt tay nó!”
Vệ Ngạn Hành đau đầu không thôi, hạ thấp giọng: “Đủ rồi! Nếu không phải ngươi mở miệng sỉ nhục trước thì sao ra nông nỗi này? Hai tỳ nữ kia tuyệt đối không phải người tầm thường, ngươi đừng gây chuyện nữa!”
“Huynh lại đứng về phía nàng ta?” Triệu Vân Tự không thể tin nổi.
“Ta đang giúp ngươi!” Sắc mặt Vệ Ngạn Hành trông rất khó coi.
“Ngươi thật sự cho rằng thân phận thiên kim Tri phủ có thể đè bẹp tất cả mọi người sao? Chủ tớ ba người kia khí độ bất phàm, e rằng lai lịch không hề đơn giản!”
Triệu Vân Tự vừa sợ vừa hận. Nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Vệ Ngạn Hành, nàng ta cũng hiểu thanh phi đao kia không phải chuyện đùa. Chỉ là ngoài miệng vẫn không chịu nhượng bộ:
“Ta mặc kệ! Hôm nay huynh nhất định phải ăn xong bữa này với ta, còn phải... còn phải vẽ cho ta một bức chân dung! Nếu không ta sẽ nói với phụ thân ta rằng huynh cấu kết với người ngoài bắt nạt ta!”
Vệ Ngạn Hành biết rõ tính cách nói được làm được của Triệu Vân Tự. Nếu không đồng ý, nàng ta chắc chắn sẽ không chịu bỏ qua, thậm chí có thể mượn quyền lực của Tri phủ gây phiền phức cho vị cô nương kia.
Bất đắc dĩ, hắn ta chỉ đành nén lại sự bực bội mà gật đầu đồng ý.
...
Trong nhã gian của Thẩm Đinh Hòa, hai bình Hà Diệp Lộ đã sớm cạn sạch.
Vốn dĩ nàng mua hai bình, định uống một bình, còn một bình thì mang về cho Tạ Diễn Chiêu. Không ngờ... lại uống hết cả rồi.
Men rượu trong người Thẩm Đinh Hòa dần dâng cao. Nàng chống trán, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều đang dần tắt. Mặc cho Thanh Lan và Thanh Đại khuyên nhủ thế nào thì nàng vẫn không chịu đứng dậy về phủ.
“Thái tử phi, bây giờ thật sự không còn sớm nữa.” Thanh Lan lo lắng nói.
Nếu để Thái tử điện hạ biết Thái tử phi không chỉ về trễ mà còn uống rượu đến mức hơi say thì hai người họ bị phạt còn là chuyện nhỏ, chỉ sợ Thái tử phi cũng sẽ bị điện hạ “dạy dỗ”.
Thanh Đại đã bảo trù phòng nấu canh giải rượu, mang tới dỗ dành, nửa ép nửa khuyên nàng uống vài ngụm.
Lại nấn ná thêm một lúc lâu, mãi đến khi đèn hoa đã thắp sáng khắp phố, Thẩm Đinh Hòa mới được hai người dìu ra khỏi Tiên Khách Lai, bước chân có chút loạng choạng.
Vừa ra khỏi cửa lớn, phía sau liền vang lên giọng của Vệ Ngạn Hành: “Cô nương xin dừng bước!”
Vệ Ngạn Hành vội vàng đuổi theo, phía sau là Triệu Vân Tự miễn cưỡng bước theo.
“Cô nương.” Hắn ta chắp tay, giọng điệu chân thành: “Những chuyện lúc trước đều là hiểu lầm, cũng là lỗi của tại hạ. Về phía Triệu tiểu thư... tại hạ đã khuyên giải rồi, nàng ta sẽ không gây phiền phức cho cô nương nữa. Mong cô nương rộng lượng.”
Thanh Lan và Thanh Đại mặt lạnh như băng, chỉ cảm thấy tên thư sinh này vừa cổ hủ vừa lắm chuyện.
Thái tử phi của họ cần gì hắn ta phải đứng ra hòa giải?
Thẩm Đinh Hòa vẫn chưa tỉnh hẳn rượu, phản ứng có chút chậm. Nàng mơ màng ngẩng đầu nhìn Vệ Ngạn Hành, nghiêng đầu khó hiểu: “Ngươi... là ai vậy?”
Chân nàng chao đảo, suýt nữa mất thăng bằng.
Vệ Ngạn Hành theo bản năng đưa tay định đỡ lấy cổ tay nàng.
Tuy nhiên tay hắn ta vừa chạm tới tay áo nàng, một luồng lực mềm mại nhưng không thể kháng cự đã truyền tới, đẩy hắn ta lùi lại.
Tì nữ tên Thanh Đại kia đã chắn ngay phía trước, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao: “Công tử, xin tự trọng.”
Mặt Vệ Ngạn Hành đỏ bừng. Hắn ta đang định mở miệng giải thích thì bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa và bánh xe từ xa vọng lại, nhanh chóng tiến gần rồi dừng trước tửu lâu.
Một luồng áp lực vô hình khiến người ta run sợ lập tức lan ra.
Mọi người nhìn qua nơi phát ra tiếng động.
Rèm xe được vén lên. Một người cúi xuống bước ra, dáng người cao lớn thẳng tắp, mặc cẩm bào màu đen. Dưới ráng chiều cùng ánh đèn, lớp vải gấm phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo thâm trầm.
Dung mạo hắn tuấn mỹ vô song nhưng đôi mắt sâu thẳm, khí thế bức người. Vừa xuất hiện, dường như đã lấn át toàn bộ ánh sáng và âm thanh xung quanh.