Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ngạn Hành ca ca!” Triệu Vân Tự kéo chặt tay áo hắn ta, giọng nói mang theo tủi thân và bất mãn.

“Chúng ta sang bên kia xem đi. Ta không thèm cái tò he đó nữa! Hôm nay là sinh thần của ta, huynh đã hứa với bá mẫu sẽ ở bên ta cả ngày mà.”

Ngoài mặt nàng ta tỏ vẻ tủi thân nhưng trong lòng không biết đã mắng Thẩm Đinh Hòa biết bao nhiêu lần: Không biết hồ ly tinh ở đâu tới, dám quyến rũ Ngạn Hành ca ca!

Vệ Ngạn Hành nhìn bàn tay đang nắm chặt tay áo mình của Triệu Vân Tự, trong mắt thoáng qua một tia chán ghét khó nhận ra, hắn ta khẽ rút tay ra.

“Triệu tiểu thư, nam nữ khác biệt, xin tự trọng.”

Nếu không phải phụ thân hắn ta đang làm việc dưới quyền Triệu Tri phủ, còn bị phụ mẫu trong nhà liên tục gây áp lực thì sao hắn ta có thể đồng ý ra ngoài dạo phố cùng vị thiên kim Tri phủ kiêu căng này chứ?

Đừng nói đến chuyện hôn sự đang bàn bạc, đó căn bản không phải ý nguyện của hắn.

“Ngạn Hành ca ca, ý của hai nhà thế nào huynh cũng biết mà...” Triệu Vân Tự giả vờ như không nghe ra sự xa cách trong lời hắn ta, nàng ta còn muốn tiến lên lôi kéo hắn ta.

Vệ Ngạn Hành nghiêng người tránh đi, giọng càng thêm lạnh nhạt: “Triệu tiểu thư, chẳng phải ngươi còn muốn dùng bữa sao?”

Triệu Vân Tự nén giận rồi gượng cười:

“Đúng vậy, đúng vậy. Tiên Khách Lai đã chuẩn bị sẵn nhã gian rồi, chúng ta mau lên đi.”

Những thứ nàng ta muốn, trước giờ chưa từng có thứ gì không đạt được, Vệ Ngạn Hành cũng không ngoại lệ.

Có những chuyện trên đời, đôi khi lại trùng hợp đến không ngờ.

Khi Triệu Vân Tự kéo Vệ Ngạn Hành, người rõ ràng không mấy tình nguyện bước vào tửu lâu Tiên Khách Lai, chỉ liếc mắt Vệ Ngạn Hành đã nhìn thấy Thẩm Đinh Hòa ngồi bên cửa sổ.

Nàng vẫn chưa tháo mũ rèm, lặng lẽ ngồi một mình nơi góc nhỏ, tách khỏi sự ồn ào xung quanh nhưng lại thu hút ánh nhìn của hắn ta một cách kỳ lạ.

Triệu Vân Tự nhìn theo ánh mắt của Vệ Ngạn Hành, nụ cười trên mặt nàng ta lập tức đông cứng. Móng tay nàng ta âm thầm bấm sâu vào lòng bàn tay.

Lại là nàng ta. Đúng là âm hồn bất tán!

Chưởng quầy tinh mắt, nhận ra Triệu Vân Tự mà vội vàng tiến tới, nở nụ cười niềm nở: “Triệu tiểu thư đại giá quang lâm, mời lên lầu! Nhã gian vẫn luôn giữ sẵn cho người đây ạ!”

Triệu Vân Tự ngẩng cằm, cố ý nâng cao giọng, như muốn cả đại sảnh đều nghe thấy: “Ừm, trước tiên cứ mang một bình Hà Diệp Lộ lên phòng ta, phải nhanh lên đấy.”

Chưởng quầy khựng lại, lộ vẻ khó xử: “Cái này... thật không khéo, Triệu tiểu thư. Hai bình Hà Diệp Lộ cuối cùng hôm nay... vừa mới được vị cô nương ngồi góc kia gọi rồi.”

Ông ta liếc mắt ra hiệu về phía Thẩm Đinh Hòa.

Đúng lúc ấy, tiểu nhị bưng khay gỗ đỏ bước tới, đặt hai bình rượu sứ thanh hoa lên bàn của Thẩm Đinh Hòa.

Ở Tiên Khách Lai, mỗi ngày chỉ bán mười bình Hà Diệp Lộ, đó là quy củ.

Trên mặt Triệu Vân Tự thoáng qua một tia dữ tợn. Nếu là ngày thường, nàng ta đã sai người tới “thương lượng” rồi.

Ở Tịnh Châu này, thứ nàng ta muốn, ai dám không nhường?

Nhưng hôm nay Vệ Ngạn Hành đang ở bên cạnh, nàng ta buộc phải giữ lại vài phần “thục nữ”.

Nàng ta hít sâu một hơi, gắng gượng nở nụ cười giả tạo, bước vài bước về phía Thẩm Đinh Hòa. Giọng điệu nghe có vẻ hòa nhã, nhưng câu chữ lại đầy gai nhọn: “Cô nương này chắc là lần đầu tới Tịnh Châu phải không? Hà Diệp Lộ này hiếm có nên ngươi muốn nếm thử cũng là chuyện thường. Bản tiểu thư là thiên kim Tri phủ, trong kho nhà ta còn không ít. Nếu ngươi thích, ta tặng ngươi hai bình cũng chẳng sao.”

Lời nói nghe như rộng lượng nhường nhịn, nhưng thực ra lại ngầm châm chọc đối phương chưa từng thấy thứ tốt, không hiểu quy củ, đồng thời cố ý nhấn mạnh thân phận tôn quý của mình.

Nghe xong, Thẩm Đinh Hòa chỉ cảm thấy... nực cười.

Tri phủ Tịnh Châu hình như tên là Triệu... gì nhỉ?

À, Triệu Nghị. Nàng nhớ ra rồi, cũng chỉ là một kẻ vô tích sự, chẳng ra gì.

Nàng rót một chén rượu, đưa vào dưới mũ rèm nhấp một ngụm rồi thản nhiên nói: “Triệu tiểu thư có thể nói ra những lời như vậy, xem ra gia giáo của Tri phủ cũng chỉ đến thế. Rượu của tiểu thư ta không dám uống, sợ lây.”

“Ngươi!” Triệu Vân Tự không ngờ đối phương lại dám đáp trả thẳng thừng như vậy, nhất thời tức đến mặt đỏ bừng.

Ánh mắt của thực khách xung quanh dần dần tụ lại. Vệ Ngạn Hành cảm thấy vô cùng khó xử, bước lên kéo Triệu Vân Tự, thấp giọng nói: “Đủ rồi, đừng gây chuyện nữa.”

Triệu Vân Tự cũng nhận ra mình thất thố, hung hăng trừng Thẩm Đinh Hòa một cái, miễn cưỡng giữ thể diện rồi kéo Vệ Ngạn Hành lên nhã gian trên lầu hai.

Cảm nhận được những ánh mắt dò xét xung quanh, Thẩm Đinh Hòa khẽ thở dài.

Nàng vốn chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh, ai ngờ lại trở thành tâm điểm chú ý.

“Thanh Lan.” Nàng phân phó: “Đi hỏi chưởng quầy xem trên lầu còn nhã gian nào yên tĩnh không?”

Nhã gian của Tiên Khách Lai có một đoạn lan can chạm khắc nhô ra ngoài. Đứng đó có thể nhìn xuống phố xá bên dưới.

Thẩm Đinh Hòa vào phòng, cuối cùng nàng cũng tháo mũ rèm xuống, tựa người bên lan can, lơ đãng nhìn dòng người xe tấp nập dưới phố.

Một bình Hà Diệp Lộ chẳng mấy chốc đã cạn.

Bình thường nàng luôn bị Tạ Diễn Chiêu quản chặt, hiếm khi được uống thoải mái như vậy. Lúc này men rượu dâng lên, gò má trắng như tuyết nhuộm màu hồng nhạt, đôi mắt cũng mờ sương, càng thêm vài phần kiều mị lười biếng.

Ở phòng bên cạnh, Vệ Ngạn Hành bị Triệu Vân Tự quấn lấy nói chuyện. Hắn ta bực bội trong lòng nên lấy cớ ra ngoài hít thở rồi bước ra lan can.

Chỉ một cái nhìn đã khiến hắn ta sững người.

Vừa rồi chỉ thoáng nhìn đã thấy kinh diễm, giờ không còn lớp che chắn thì mới biết thế nào gọi là tuyệt sắc.

Ánh chiều tà phủ lên người nàng một tầng hào quang dịu nhẹ, dung nhan rực rỡ đến mức cả phố xá phồn hoa phía sau cũng trở thành phông nền mờ nhạt.

Trong đầu hắn ta bỗng hiện lên câu thơ không nhớ đã đọc ở đâu:

“Khuynh quốc khuynh thành, phi hoa phi vụ,

Xuân phong thập lý, độc bộ nhân gian.”

Trước kia hắn ta từng nghĩ đó chỉ là lời phóng đại.

Đến hôm nay mới biết trên đời thật sự có giai nhân như vậy.

“Ngạn Hành ca ca, huynh đang nhìn gì vậy?” Triệu Vân Tự nghi hoặc bước tới. Theo ánh mắt hắn ta nhìn xuống, không ngờ lại thấy một mỹ nhân tuyệt sắc.