Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn cúi đầu, cắn nhẹ lên vai nàng một cái để lại một vòng dấu răng đỏ nhạt. Giọng hắn trầm khàn đến mức gần như không nhận ra: “Nguyên Nguyên đúng là biết cách nắm thóp ta.”

Những nụ hôn dày đặc rơi xuống, từ cổ lần dần xuống trước ngực nàng, lưu luyến nơi mềm mại mà hắn luôn nhớ nhung.

Không biết từ lúc nào y phục đã rối loạn. Màn đỏ buông xuống che khuất cả căn phòng, chỉ còn lại hơi thở dồn dập cùng ánh nến lay động.

Dường như hắn muốn dùng cách này khắc hết lên thân thể nàng toàn bộ cơn ghen, nỗi lo lắng và sợ hãi dâng trào trong đêm nay.

Đến nửa đêm, Thẩm Đinh Hòa đã bị hành hạ đến mức tỉnh cả rượu, chỉ còn lại những tiếng nức nở đứt quãng và lời cầu xin.

Nàng nghẹn ngào, nói từng đoạn: “Phu quân... ta sai rồi... tha cho ta đi... lần sau không dám nữa...”

Chẳng qua chỉ về trễ một chút thôi, mông cũng đã bị đánh rồi, sao còn phải “phạt” nàng nữa.

Tạ Diễn Chiêu lại ôm nàng chặt hơn. Lồng ngực ướt mồ hôi áp vào tấm lưng trơn mịn của nàng. Môi hắn hôn lên làn da mềm sau tai, giọng trầm thấp: “Nguyên Nguyên, ta đã dạy nàng rồi... sai thì phải chịu phạt. Không nhớ lâu, lần sau vẫn sẽ phạm phải.”

Đêm dài đằng đẵng. Sau lớp màn đỏ, hơi nóng quấn quýt không tan, mãi đến khi chân trời dần hiện sắc xanh xám mờ nhạt.

Khi ánh ban mai xuyên qua lớp cửa sổ lụa, đến cả sức nhấc ngón tay Thẩm Đinh Hoà cũng không còn, mềm nhũn nằm gọn trong lòng hắn.

Tạ Diễn Chiêu đã khoác áo đứng dậy, bưng tới một bát cháo ấm, cẩn thận đưa từng muỗng một tới bên môi nàng.

Nàng mơ màng mở mắt, ngoan ngoãn há miệng nuốt xuống. Đôi lúc nuốt chậm, hắn còn kiên nhẫn lau đi vệt cháo nơi khóe môi nàng.

Nam nhân đêm qua như muốn nuốt chửng nàng dường như đã biến mất. Lúc này hắn ôn hòa, động tác dịu dàng.

Chỉ là khi nàng hơi cử động còn cảm nhận được vòng eo và giữa hai chân vẫn còn ê ẩm thì mới chợt nhớ ra những “hình phạt” tối qua dường như vẫn còn dư âm.

Mà đôi tay đang đút cháo cho nàng lúc này, đêm qua cũng từng dùng lực hoàn toàn khác, vuốt qua từng tấc da run rẩy của nàng.

Uống xong bát cháo, Thẩm Đinh Hòa liền ngủ thiếp đi.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, nàng mơ hồ cảm thấy Tạ Diễn Chiêu đang lau rửa cho mình. Động tác của hắn chậm rãi mà dịu dàng, thuốc mỡ mang theo chút mát lạnh dần lan ra, xoa dịu cơn đau nhè nhẹ trên da.

Khi tỉnh lại lần nữa, nàng đã nằm trong xe ngựa.

Thân xe khẽ xóc nảy, ngoài rèm là đồng hoang và núi cao đang dần lùi về phía sau.

Nàng được Tạ Diễn Chiêu ôm vững trong lòng. Cánh tay hắn vòng qua eo nàng, lòng bàn tay đặt trên tấm chăn mỏng phủ bên hông nàng.

Thẩm Đinh Hòa mở mắt. Điều đầu tiên nàng nhìn thấy là chiếc cằm với đường nét rõ ràng của hắn. Ngẩng lên thêm chút nữa, liền bắt gặp ánh mắt hắn đang chăm chú đọc sách.

Một tay hắn cầm tờ giấy đã mở ra, lông mày nhíu chặt, ánh mắt dừng rất lâu ở vài dòng nào đó.

Tình hình Linh Châu không mấy khả quan.

Ngân lượng cứu tế vẫn chưa rõ tung tích. Lâm Nghiêu, người nắm trong tay chứng cứ tham ô của quan viên Linh Châu suốt hai năm qua cũng đã mất tích, hoàn toàn không có tin tức.

Tạ Diễn Chiêu đã sớm truyền thư tới huyện Võ An, lệnh cho Thẩm Thừa Bách tạm thời lo liệu tình hình ở Linh Châu.

Thẩm Đinh Hòa nhìn gương mặt nghiêm nghị của hắn, trong lòng lại thầm dâng lên chút bực bội.

Nàng đột nhiên kéo vạt áo trên vai hắn, cúi xuống cắn mạnh vào phần cơ bắp rắn chắc ấy.

Ánh mắt Tạ Diễn Chiêu khẽ dao động, thoáng qua một tia ý cười.

Hắn đặt lá thư xuống, bàn tay đặt sau đầu nàng, giọng điệu trầm thấp mang theo sự dung túng:

“Cắn nhẹ thôi, Nguyên Nguyên.”

Thẩm Đinh Hòa há miệng ra. Thấy rõ dấu răng in trên da hắn, nàng ủ rũ nói: “Chàng quá đáng lắm.”

Tạ Diễn Chiêu nắm lấy cằm nàng, buộc nàng ngẩng mặt lên.

Hắn nhìn sâu vào mắt nàng. Lớp ôn hòa bên ngoài hơi rút đi, lộ ra chút tối tăm giấu kín.

“Nguyên Nguyên, lần sau nếu còn dính dáng với mấy tên nam nhân lạ mặt kia, hình phạt sẽ còn nặng hơn thế này.”

Tạ Diễn Chiêu rất hay ghen, chuyện này Thẩm Đinh Hòa vẫn luôn biết nhưng nàng chưa bao giờ để tâm.

Kiếp trước nàng lớn lên trong bệnh viện, kinh nghiệm giao tiếp với người khác ít đến đáng thương.

Nàng không hề nhận ra rằng chỉ vì nói vài câu với một nam nhân xa lạ, thậm chí chỉ bị chạm vào tay áo thôi đã vượt xa phạm vi “ghen tuông” thông thường.

Nàng bĩu môi, lần đầu tiên cảm thấy thành thân hình như không tốt lắm.

Trước kia mỗi khi hắn giận, cùng lắm cũng chỉ phạt nàng chép sách luyện chữ. Còn bây giờ thì toàn là những cách “trừng phạt” khiến người ta mềm nhũn cả eo lẫn chân, nàng thật sự chịu không nổi.

Lúc này thân thể nàng vẫn còn ê ẩm, vậy mà hắn lại còn nhéo mặt nàng, hung dữ với nàng.

Thẩm Đinh Hòa không nói gì, chỉ mở to đôi mắt ướt át, đáng thương nhìn hắn.

Ánh mắt ấy còn hiệu quả hơn bất cứ lời nào. Sắc mặt Tạ Diễn Chiêu dịu đi, chút bực bội trong lòng bỗng nhiên tan đi hơn nửa.

Thôi bỏ đi, Nguyên Nguyên của hắn sao lại có lỗi được.

Kẻ sai luôn là những kẻ không biết chừng mực, vọng tưởng chạm vào nàng.

Những con chó hoang đó lúc nào cũng thích nhòm ngó thê tử của người khác.

Cứ xử lý sạch sẽ tất cả bọn chúng là được.

Tạ Diễn Chiêu khẽ thở dài không tiếng động. Hắn cúi đầu, dịu dàng hôn lên môi nàng. Sau đó xoay người nàng lại, để nàng tựa vào ngực mình, rồi đưa lá thư trong tay tới trước mặt nàng.

“Ngày mai sẽ đến Linh Châu. Thẩm Thừa Bách cũng đang ở đó.”

Ánh mắt Thẩm Đinh Hòa lập tức sáng lên: “Thật sao? Tốt quá, cuối cùng cũng được gặp ca ca rồi.”

Nàng nhận lấy bức thư, nhanh chóng lướt qua nội dung. Khi ánh mắt dừng lại ở hai chữ “Lâm Nghiêu”, nàng bỗng khựng lại.

Người này nàng nhớ.

Không xuất thân khoa cử, nhưng lại là người được Tạ Diễn Chiêu đích thân đề bạt.

Năm đó quan trường Linh Châu mục nát khắp nơi, không ai muốn nhúng tay vào vũng nước đục ấy, chỉ có Lâm Nghiêu chủ động xin đi.

Khi đó nàng tình cờ ngủ gật phía sau bình phong trong thư phòng, nghe được cuộc đối thoại giữa hắn ta và Tạ Diễn Chiêu.

Người nọ nói năng điềm tĩnh, mạch lạc rõ ràng, phân tích những tệ nạn tích tụ ở Linh Châu cực kỳ thấu triệt.

Sau khi Lâm Nghiêu rời đi, Tạ Diễn Chiêu ôm nàng trong lòng, còn tỏ ý tán thưởng: “Người này có dũng khí, cũng có mưu lược.”