Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Mày dạy tao tán gái, tao còn chưa cám ơn mày, dưới sự chỉ đạo của mày tao đã thành công làm quen được với Tương mỹ nữ ... Ha ha ha ... Hai ngày qua tao cùng cô ấy xuống nông thôn ... sướng tê người ... Oa ca, mày biết Tương mỹ nữ thân phận ra sao không? Nói ra mày sợ chết khiếp ...
Phí Sĩ Thanh đắc ý nói, không phải tới đòi nợ, mà là tới khoe khoang ..
Không thể nào, làm sao nó thành công được, Giản Phàm hồn siêu phách lạc, tim không hiểu sao cảm giác như rỉ máu, tai ù đặc, đến mình còn không dám mơ tưởng cơ mà:
- Mày, mày, rốt cuộc là sao? Mày tán được cô ấy thật à? Làm sao ... rốt cuộc sao mà được?
- Hả, không phải mày dạy ạ, tao cứ nói, nói điên đảo trời đất, thế là tán được.
Phí Sĩ Thanh hưng phấn tới mất năng lực biểu đạt ngôn ngữ:
- Hai người, hai người đã ...
Giản Phàm liếm cánh môi khô cong, thầm hi vọng thằng này bốc phét:
Phí Sĩ Thanh chưa nghe hết cũng biết Giản Phàm ám chỉ cái gì, xấu hổ nói:
- Chuyện đó, chuyện đó thì chưa xảy ra.
- Xì, mà nghĩ linh tinh cái gì thế, tao biết mày không có bản lĩnh đó.
Giản Phàm nhẹ cả người, vỗ mông, vỗ má thằng béo:
- Ý tao là cô ấy có vỗ mông, vỗ bụng mày không? Tay cô ấy đã tiếp xúc với cái mặt bỉ ổi của mày chưa?
- Làm gì có chuyện đó, tuyệt đối không có, chị Tương là nữ nhân ôn nhu nhất mà tao từng gặp.
Phí Sĩ Thanh mặt đầy hạnh phúc, mắt nhìn xa xăm trên trời như thấy trái tim hồng thật lớn treo lơ lửng ở đó:
- Không phải đêm qua xem AV tới mê muội rồi chứ?
Giản Phàm xua xua tay trước mặt Phí Sĩ Thanh mà thằng béo không nhận ra, vẫn bộ dạng ngu ngốc đó:
- Hỏng rồi, mày trúng bùa mê rồi, mau mau, bảo mẹ mày về quê tìm vị đại tiên ky trừ ma đi. Tao nói này béo, mày đừng xem mấy cái thứ tiểu thuyết ảo tưởng linh tinh trên mạng, càng ảo tưởng nhiều, mày càng thất vọng với hiện thực.
Phí Sĩ Thanh cười thần bí:
- Oa ca, mày thất vọng không có nghĩa cả thiên hạ thất vọng ... Đợi chút, tao lấy thứ này cho mày.
Nói rồi chạy về xe, gõ cửa.
Xe mở ra, người ghế phụ lái cười tủm tỉm đưa Phí Sĩ Thanh cái gì đó.
Nhìn thấy người đó, trong tích tắc Giản Phàm ngây ra, mắt mở mỗi lúc một to, cơ mặt co giật liên hồi, người ngồi cùng xe với Phí Sĩ Thanh chẳng phải Tương Địch Giai thì là ai? Còn vẫy tay với mình, nhưng không đi tới, mà đứng đó đợi Phí Sĩ Thanh.
Cảnh tượng đó như không phải thật, nhưng lại thực sự diễn ra trước mặt Giản Phàm.
Không thể nào, chuyện mà ngay cả mình cũng không dám mơ tưởng, vậy mà Phí Béo làm được rồi? Giản Phàm chấn kinh không nói ra lời, nhìn hai người họ nói cười, lại cùng ngồi cùng xe, hiển nhiên đã vô cùng thân thiết, Giản Phảm miệng đắng chát.
Tương Địch Giai hôm nay mặc bộ đồ thể thao, tóc buộc thành cái đuôi gà đơn giản, thêm phần tươi trẻ khỏe khoắn, tất nhiên xinh đẹp mê đắm lòng người như thế, mới sớm như vậy hai người họ đã đi với nhau, chứng tỏ quan hệ không tầm thường rồi. Giản Phàm hận không thể ngửa mặt lên trời hét thật to.
Nhưng mà hét cái gì?
Phí Sĩ Thanh chạy tới, nhìn Giản Phàm hai mắt như mất đi tiêu cự nhìn mình, lần này tới lượt hắn xua xua bàn tay to lớn trước mặt Giản Phàm, đẩy cằm y lên, cái mặt thiếu điều khắc hai chữ hả hê:
- Oa ca, tao biết mình đang trải qua một tình cảm phức tạp nhất trong đời nam nhân, kinh ngạc, hoài nghi, hối hận ... Đúng rồi, quan trong nhất là ghen tỵ, mày bị lửa ghen tỵ thiêu cháy thành than rồi chứ gì?
- Ghen cái đầu mày, tao mà thèm ghen à?
Giản Phàm sực tỉnh, lớn tiếng che dấu tình cảm thật:
- Không thật sao? Tao tán được mỹ nữ cực phẩm, mày thực sự không ghen tỵ chút nào à?
- Không! Một chút cũng không! Tao dạy mày cơ mà.
Giản Phàm kiên quyết lắc đầu:
- Không ghen thì tốt, trưa nay chị Tương về tỉnh thành, tao mời khách ở Đệ nhất oa, đem cái này chế biến cho tao, tao mời mỹ nữ, ha ha ha ... Tao mang hai mỹ nữ tới cái quán nhỏ của mày, không cần thấy vinh hạnh, có điều lấy hết sở trường của mày ra, chớ để người anh em này mất điểm. Mày tán gái bao lần tao phải làm bóng đèn, món nợ này mày phải trả.
Phí Sĩ Thanh nói rồi đưa đồ tới, là hai con ba ba được buộc chặt, là ba ba hoang dã:
- Lại tới nhà tao ăn chực còn sai bảo tao, mày mơ à?
Giản Phàm cố gắng làm ra vẻ bình thường, trong lòng vẫn mang mác nỗi buồn không tên:
- Oa ca, chúng ta là anh em hai mươi năm, tao trả tiền mày không phải chửi mày à? Nói chuyện tiền nong tổn thương tình cảm, hai con ba ba này, một con cho mày coi tiền công được không?
Phí Sĩ Thanh xỏ lá nói, hắn ăn uống ở Đệ nhất oa chưa bao giờ trả tiền:
- Đi đi, trưa mang cái miệng tới ăn là đủ ...
Giản Phàm lúc này chẳng có tâm trạng nhiều lời:
Phí Sĩ Thanh đã tốn công tìm y, tất nhiên là không chịu thôi dễ dàng:
- Mày không hỏi mỹ nữ còn lại là ai à?
- Ai?
Giản Phàm nhớ ra, thằng béo này hôm nay làm y bất ngờ nhiều hơn hai mươi năm cộng lại:
Phí Sĩ Thanh nhe răng:
- Hì hì người anh em, tao gặp vận đào hoa rồi, ha ha ha, tới khi đó mày sẽ biết. Bái bai, bọn tao xuống nông thôn, trưa về.
Nói rồi chạy về xe, đó là xe công của cha hắn ở cục giao thông.
Xe bóp cò, cửa sổ hạ xuống, Tương Địch Giai đang mỉm cười vẫy tay, Giản Phàm máy móc cười lại, ngây ra nhìn Phí Béo đắc ý biến mất trong tầm mắt.
Rất lâu sau Giản Phàm vẫn đứng nguyên tại chỗ.
- Này, đứng ngay ra đó làm cái gì?
Bị một người qua đường va phải, Giản Phàm mới cơ ngác sự tỉnh, ngửa mặt nhìn trời, cười, một nụ cười chẳng miêu tả thành lời, thằng béo có công tác rồi, đoán chừng sắp có xe, có luôn cả bạn gái ... Ôi, đúng là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.
Buồn! Buồn vô hạn ... Đặc biệt là vẻ mặt đắc chí của thằng béo như càng khắc sâu thêm nỗi buồn của Giản Phàm, cúi đầu nhìn mình, đi ủng cao su lấm bùn, cái quần công nhân, áo thun cháo lòng, tay cầm còn ba ba, đứng bên cạnh một cái xe đáng lẽ phải để lại ở thùng rác, làm thế nào so với thằng béo mặc hàng hiệu đi xe sang?
Làm sao so được với người ta cơ chứ?
Mỹ thực trong thiên hạ có ngàn ngàn vạn vạn, một người cả đời chưa chắc đã biết một phần trong đó, mà được ăn qua cũng chỉ là một phần trong một phần đó mà thôi.
Mỹ nữ cũng như vậy.
Giản Phàm đã thấy nhiều mỹ nữ rồi, thấy mỹ nhân ngồi trên xe đắt tiền đi vọt qua trên đường, ví như người đẹp OL bước ra khỏi khách sạn năm sao, hay giống như giai nhân khuynh quốc khuynh thành nào đó khoác tay ông chủ bụng bự.
Biệt thư, xe sang, nhà cao tầng và một cái quán ăn ven đường là hai tầng cấp chênh lệch quá lớn, lớn tới vĩnh viễn không với tới.
Về tới bếp, đặt nồi lên bếp, hai tay cầm quai nồi, Giản Phàm hít sâu một hơi, dần điều chỉnh lại tâm tình.
Mỗi người đều có một phương thức điều tiết riêng, khi tâm tình không tốt, có một số người buông thả chơi bời, ăn uống, mua sắm, hoặc say sưa. Giản Phàm thì khác, mặc dù thích nói cười thích huyên náo, nhưng tính cách kế thừa chút điềm tĩnh của cha, thậm chí có thể nói là có chút an phận, không tranh với đời. Huyên náo được thì cũng bình tĩnh được, thích vào lúc yên tĩnh thể hiện tài nghệ của mình, thích làm ra món ăn ngon, tự mình khoan khoái nếm thử, hoặc là đặt trước mặt khách, cảm thụ niềm vui của khách khi được ăn món ngon, tâm tình vì thế mà tốt lên theo.
Ăn là một loại hưởng thụ, không chỉ mình ăn, nhìn người khác ăn ngon lành cũng là một loại hưởng thụ, cha tán dương hay khách khen ngợi, đều khiến Giản Phàm thỏa mãn hồi lâu.
Mặc dù không hiểu giá trị bản thân là gì, có điều Giản Phàm biết, chỉ khi làm món ăn thì tâm tình mới bình thản, tất cả ghen tỵ, thất vọng, buồn bã, hụt hẫng, mọi cảm xúc xấu đều sẽ tan biến, đạt tới sự tĩnh lặng kỳ diệu.