Hắc Oa

Chương 26. Đả kích liên tục.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cuộc sống đôi khi như vở bi hài kịch, khóc không được, cười không xong, lại vô cùng buồn bực.

Không biết người khác ra sao chứ hai ngày qua Giản Phàm chán nản tới cùng cực rồi, hết chỉ đạo viên, đồn trưởng lại tới mẹ trách mắng, còn mắng ngay trước mặt một đám hiệp cảnh, lăn lộn ở đồn công ăn, cắn răng chịu đựng chuyện thối tha ở nơi này nửa năm, có được chút uy tín, giờ mất hết rồi.

Từ khi nhận đồng lương ở đồn công an, Giản Phàm như đi trên băng mỏng, vừa sợ làm mất mặt mẹ, lại sợ khiến chú khó xử. Tiền lương không cao, hay dở gì là công việc bán chính thức, tốt hơn chạy đi chạy lại bưng bê trong quán. Nói ra, Giản Phàm hâm mộ Phí Béo lắm, cơm đưa tận miệng, không có tiền thì có người cho, không ai cho thì trộm trong nhà.

Nhưng mình không có điều kiện như nhà người ta.

Thành Cương nhìn bản kiểm điểm của đám Hắc Đản, Thán Chuy chép nộp lên, thừa nhận sai lầm của mình, không ngờ được Đài Thủy Tiên khen ngợi, còn cho nghỉ vài ngày.

Thế là làm Giản Phàm gặp khó, xuất phát từ mục đích bảo vệ quyền uy cho chú mình, y không ngại cúi mình một chút, dù sao bị viết kiểm điểm phê bình nhiều tới không đễm xuể nữa. Có điều lần này thấy mình oan ức, viết được hai trăm chữ không sao viết tiếp được ...

Mình sai chỗ nào chứ? Ô Long Trì Khẩu tay không tất sắt, nếu không chạy, có khi chẳng còn cái mạng này rồi. Truy bắt hai tên tội phạm là vì biết nắm chắc rồi mới đi, càng không sai. Dù không phải hiệp cảnh, là thường dân cũng thấy chuyện nghĩa phải hăng hái làm đúng không? Dù không thưởng thì cũng không thể bắt kiểm điểm, không thể coi mình là Đậu Nga mà đổ hết oan ức lên mình.

Nhưng khong viết thì không cách nào ăn nói với chú hai, trong mắt chú, mình luôn là thẳng nhóc cởi truồng chạy ngoài sân, nói thủng trời vẫn là mình sai.

Càng không dám cãi lại mẹ, lên tiếng tranh cãi là mẹ đem chuyện xấu tử nhỏ tới lớn của mình ra làm dẫn chứng, để rồi kết luận: Sai còn dám cãi.

Sống hai mươi mấy năm trời hình như chưa một lần làm đúng.

Không ai hiểu cho mình cả, may còn có cha, chỉ có thể nói với cha thôi, thế nên từ đầu tới cuối, từ lúc nhận nhiệm vụ cắm chốt tới khi quyết định đánh thuốc tội phạm, Giản Phàm kể ra hết với cha.

- Con trai, cha ủng hộ con.

Giản Trung Thực vỗ vai Giản Phàm cổ vũ, nhưng còn chưa kịp cảm động thì cha đã nói thêm:

- Mặc dù ủng hộ con, nhưng cha càng ủng hộ mẹ con, cứ nghe mẹ con an bài đi, cha cũng nghe mẹ con an bài mà, mẹ con không sai được.

Giản Phàm nghẹn lời, ông nội sợ bà nội, cha sợ mẹ, đặc tính di truyền hai đời không thay đổi, Giản Phàm tức tới mức không thèm để ý đến cha nữa.

Giản Phàm thấy mình không sai, nên lần này y phản kháng.

Ngày đầu tiên, không nói chuyện với mẹ, còn cố ý lờ đi.

Ngày thứ hai, phản kháng tác phong bá đạo của chú hai, không nộp kiểm điểm, cũng không đi tới đồn báo danh.

Ngày thứ ba, Giản Phàm thấy phản kháng chẳng có ý nghĩa gì, nhận ra cũng giống như hồi nhỏ, chẳng ai thèm để ý tới sự phản kháng của y. Giống như lúc còn nhỏ, giận dỗi không ăn cơm, cha mẹ kệ, biết y đói sẽ tự kiếm cái ăn.

Cuộc sống không ai để ý tới, chẳng tốt hơn bị giáo huấn là bao.

Ở lỳ trong quán ăn ba ngày, chẳng có chuyện gì xảy ra, chẳng có ai đến tìm.

Bảy giờ sáng ngày hôm đó, Giản Phàm theo thông lệ lái xe đi tới chợ rau, đây là cái chợ tạm chỉ họp mỗi buổi sáng, nằm ngay dưới chân cầu bắc ngang sông Ô Long, vốn ngày xưa là nơi họp chợ phiên, tháng họp hai lần, không chỉ có nông dân mang rau còn rất nhiều loại đồ thủ công khác nữa. Về sau kinh tế dần phát triển, sản phẩm làm bằng tay không so được với máy móc nữa, nên dần còn là chợ rau, tất nhiên cũng có nhiều loại thực phẩm khác, rau vẫn là chủ yếu, xem như là chợ lịch sử, thành quản chẳng dẹp nổi.

Trung tuần tháng 8 là lúc nước xuống, lòng sông thu hẹp đáng kể vì thế diện tích chợ cũng mở ra, hôm nay không biết ai còn dắt nguyên đàn dê tới bán, lang thang gặm cỏ bên sông.

Giản Phàm là khách quen ở đây rồi, mua bán thuận lợi, chọn những thứ rau mà quán còn thiếu, xe dừng ở cửa chợ, mua bán xong xách túi lớn túi nhỏ đặt lên thùng xe, chợt nhìn thấy một chiếc Toyota đỗ cách đó không xa, sau đó một người đi xuống. Giản Phàm lom khom như trốn nợ quay về chợ.

Không phải ai khác, chính là Phí Sĩ Thanh, mấy ngày không gặp quên mất, thằng béo ngày hôm đó thỉnh giáo mình đi tán gái, sau khi va đầu vào tường thế nào cũng tìm mình tính sổ, nên tránh trước tính sau.

Hỏng, xe còn ở ngoài.

Giản Phàm thầm cười khổ, cái xe bán tải nát của y có quá nửa số người ở huyện thành nhận ra là xe mua rau của Đệ nhất oa, không cách nào trốn được, giả vờ tỉnh bơ rời khỏi chợ, nhìn Phí Sĩ Thanh ngó nghiêng xung quanh đứng đợi trước xe, hơi chột dạ nói lớn:

- Sĩ Thanh, trùng hợp thế? Mày cũng đi mua rau à?

- Sĩ Thanh?

Phí Sĩ Thanh nghe cách xưng hô này mà móc tai liên hồi, chưa bao giờ thằng này xưng hô khách khí với mình như thế:

- Oa ca, mày bị bệnh hay là bị mẹ mày đánh cho ngốc rồi, lịch sự từ khi nào thế?

- Thôi đi, mày không biết tự trọng à, gọi tên mày mà mày còn không chịu, thằng Phế Phẩm.

Giản Phàm chửi luôn, đừng nói Phí Sĩ Thanh không quen, đến y cũng không thoải mái.

- Đúng, đây mới là bản sắc của mày, mày chuyên dựa vào hạ thấp tao để đề cao bản thân.

Phí Sĩ Thanh cười hì hì:

- Có chuyện gì để hôm khác nói, tao phải về quán.

Giản Phảm mở cửa xe định đi:

Phí Sĩ Thanh không nói một lời kéo Giản Phàm xuống, miệng nói luôn:

- Oa ca, tao biết mấy ngày qua mày gặp chuyện không vui, tâm linh mày bị chà đạp, nhưng tao không liên quan mấy thứ đó, mày tránh cái gì?

- Phế Phẩm, mày mà tìm tao thì đảm bảo không có chuyện gì hay ho hết, mày là giai cấp có tiền, nhưng tao còn phải kiếm cơm nuôi miệng. Chúng ta đừng dây dưa ở chuyện nữ nhân nữa được không? Mày thất tình, tao thông cảm, tao an ủi ... Nhưng mày ra đê tự buồn một mình đi, tao bận lắm.

Phí Sĩ Thanh không chịu buông tay:

- Mày nói đúng, tao vì chuyện này mà tới.

- Phế Phẩm à ...

Giản Phàm buông một tiếng thở dài, vỗ mạnh vai thằng béo mấy cái, ném cho một ánh mắt thâm trầm cảm thông giả tạo:

- Tao khuyên mày một câu, mỹ nữ là thuốc chuột, ai dính vào không có kết quả, nghĩ như thế sẽ thấy đỡ hơn thôi. Sau này kiếm được cô gái trông giống mày, cân nặng giống mày, tao sẽ giới thiệu cho ... Thế nhé, tao bận, đi đây ..

Có kinh nghiệm rồi, nếu bị Phí Sĩ Thanh bám dính lấy, e là cả buổi sáng không đủ để nghe nó kể khổ, đành chặn miệng nó trước.

Phí Sĩ Thanh ôm lấy lưng Giản Phàm kéo xuống xe, vật nài:

- Oa ca, Oa ca, huynh đệ là danh hoa có chủ, tới để cám ơn mày đấy.

- Cám ơn tao?

Giản Phàm quay đầu lại nhanh tới mức thiếu chút nữa trẹo cổ, chớp mắt liên hồi hỏi:

- Thật không?

Có chủ ai là chủ? Câu này làm Giản Phảm giật cả mình, đừng nói, đừng nói là ...

- Đương nhiên là thật, buổi sáng tao gọi điện vào di động của mày, mày tạm ngừng hoạt động, gọi tới quán thì cha mày bảo mày đi mua rau, tao đuổi theo vì cám ơn mày.

Phí Sĩ Thanh thành thật nói:

Dùng từ thành thật không đúng lắm, người ta mà béo một cái thì bất kể khóc hay cười, cái mặt luôn có cảm giác đôn hậu thành thật.

- Không thể nào.

Giảm Phàm rút máy ra bấm số, quả nhiên có tin nhắn yêu cầu nộp thêm tiền để được phục vụ tiếp:

- Mẹ nó chứ, bọn công ty di động này sợ người ta biết chúng là gian thương sao, nợ có một đồng mà dừng hoạt động ... À phải, Phế Phẩm, rốt cuộc là sao, cám ơn tao cái gì?