Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Có lẽ bí quyết gần giống thiền định của Giản Phàm liên quan tới điều từng trải qua, chuyện lưu lại trong ký ức nhập nhòe là những tiếng thở dài, những lời chê bai, những ánh mắt xem thường ... kém thông minh, nghịch ngợm, lười học, chỉ được cái đẹp trai, nhưng chẳng qua chỉ nhận được thêm vài tờ giấy của nữ sinh thời sơ cao trung thôi.
Nhưng trong ký ức cái bếp này chưa bao giờ mơ hồ, cái bếp đất mỗi năm đều phải cạo một lần và mấy cái nồi sắt đen xì xì, cùng với cả khói bếp hai mươi mấy năm chưa bao giờ tắt ...
Giản Phàm nhớ rất nhiều lần, rất nhiều lần trong ký ức mà cảnh tưởng đều rõ ràng. Khi đó Đệ nhất oa còn là nhà một tầng lụp xụp, ở trường học bị giáo viên phạt đứng, đánh nhau với bạn học, không thì cùng Phí béo mải chơi quên cả về nhà, nhất định sẽ bị mẹ véo tai đét mấy cái vào đít hoặc là đá ... Khi ấy bảo vệ mình chỉ có cha, thường cõng y lên lưng, đi về quán, sau đó đặt y lên ghế, bê một bát canh nóng hổi cho y húp.
Mùi vị trong bếp khiến Giản Phàm thấy vô cùng quen thuộc, cái mùi bao nhiêu năm chưa từng thay đổi, khi đó uống hết canh rồi, ngồi ngây bên bếp, nhìn lửa nhảy nhót, nhìn ngồi canh sôi sùng sục, ngửi hương vị hấp dẫn tràn ngập, nhìn khuôn mặt hiền từ của cha thấp thoáng trong ánh lửa bập bùng ở gian bếp nhỏ.
Nhìn mãi, nhìn mãi, có lúc dựa vào cái bếp ấm áp ngủ mất.
Nhìn mãi, nhìn mãi, thoáng cái hai mấy năm đã trôi qua, đứa con trai trong mắt mẹ có hi vọng thành thiên tài, chớp mắt biến thành ... mình.
Cô em gái thi đỗ ĐH sư phạm Bắc Kinh rất có tài văn chương, từng đọc khổng tước nam phi mà xúc động, từng miêu tả anh trai mình: Năm tuổi biết nấu canh, tám tuổi biết dùng dao, mười tuổi cầm thìa lớn, mươi lăm tuổi sáng tạo ra mỹ thực.
Không phải khoe đâu, Giản Phàm cực kỳ có thiên phú ở chuyện nấu nướng, một mặt nào đó y đã vượt qua cha mình.
Thế nhưng mẹ thì kiên quết phản đối con trai cả đời đeo tạp dề, nhìn thấy y ngày càng có khuynh hướng thành đầu bếp, thường xuyên trách móc đổ lỗi cha, cha xưa nay chỉ cười nói: Làm đầu bếp rất tốt, cả đời không đói được.
Đúng là rất tốt, Giản Phàm quay trở lại thực tại, nở một cụ cười.
Cuộc sống xoong nồi bếp núc bình đạm như thế đấy, hôm nay khách khứa vẫn như bình thường, không nhiều không ít, mỗi ngày quán không thiếu khách quen, cũng không thiếu gương mặt mới. Bên trong Đệ nhất oa, trừ món chính là nồi hầm, mười mấy rau trộn sảng khoái, món ăn không nhiều, Giản Trung Thật không phải không biết làm, mà cho rằng tham nhiều nhai không nát, lâu dần chuyên vào món nồi hầm này.
Hôm nay thấy con trai chuẩn bị mấy món lạ, có chút bất ngờ, có điều nghe nói là Phí béo dẫn bạn gái tới, cười vui vẻ.
Tới tận một giờ trưa mới nghe thấy tiếng Phí Sĩ Thanh và Đào Hoa đấu khẩu, Giản Phàm thò đầu qua ô chuyển thức ăn nhìn, bật cười, cái thằng thực sự là giả thần giả quỷ. Hai mỹ nữ đi theo hắn đâu phải ai xa lạ, là người từng bị y cắt xẻo, Tương Địch Giai và Chủ nhiệm Vu! Ba người họ không biết là chui vào ngóc ngách nào ở nông thôn, nên mới nửa ngày mà trông có phần nhếch nhác.
Phí Béo vừa qua cửa đã bảo hai nữ đồng chí rửa mặt rửa tay, mùa hè dù vùng sông núi thì cũng nóng không chịu nổi, làm Phí Béo đứng thôi cũng đã thở.
Chẳng biết Phí Sĩ Thanh dùng biện pháp gì tiếp cận đại tiểu mỹ nữ, nhưng thấy hắn chạy trước chạy xau, vừa làm lái xe, vừa ân cần mời khách lên lầu, Giản Phàm thấy quai quái, lúc này tâm tình y đã điều chỉnh đúng chỗ, nên sự tinh ý thường ngày ở quán ăn thể hiện ra. Phí Béo có vấn đề à? Vì sao hắn tỏ ra ân cần với đại mỹ nữ có thể làm dì mình hơn tiểu mỹ nữ mấy phần.
Giản Phàm lắc đầu cười, y chẳng nghĩ mấy chuyện này nữa, cho nồi lên bếp đảo qua dầu chuẩn bị nấu nướng, Phí Sĩ Thanh thò đầu vào, vừa ném hành hoa vào vừa cười hỏi:
- Béo này, mày tán tỉnh con gái đã đành, sao tán luôn cả người bằng tuổi mẹ mày thế?
- Ha ha ha, mày biết chủ nhiệm Vu là ai không, tao mong cô ấy là mẹ tao mà chẳng được, tao cười méo miệng luôn chứ đùa à ... Oa ca, mày đẹp trai như thế, tao giới thiệu chủ nhiệm Vu cho mày, biết đâu, hề hề ...
Phí Sĩ Thanh thấy Giản Trung Thậ ở trong sân, ghé tai Giản Phàm thì thầm, vẻ mặt bỉ ổi vô cùng, càng nói hắn vô sỉ thì hắn sẽ càng vui:
- Cút!
Giản Phàm cười mắng, chỉ sợ bị cha nghe thấy:
- Oa ca, hôm nay dựa vào tài nghệ của mày hết đấy, tao bốc phét tài nghệ mày dù đầu bếp đặc cấp quốc gia cũng chưa chưa chắc đã bằng, đừng để lúc quan trọng làm mất điểm.
- Được rồi, không cần mày an bài.
Cái gì chưa nói chứ Phí Sĩ Thanh rất tin tưởng vào tay nghề nấu nướng của thắng bạn:
- Bao lâu nữa thì bắt đầu được?
- Năm phút bắt đầu, mười phút xong hết, mày đừng đứng đây vướng víu chân tay tao nữa.
Giản Phàm chỉ dùng một tay hất được cả cái chảo lớn cực nặng, chỉ nghe xèo một cái, ngọn lửa bùng lên cao quá nửa người, khi đứng bên bếp, lời nói của y luôn ngắn gọn đầy quyền uy:
- Trông vào mày.
Thấy thằng bạn vào trạng thái rồi, Phí Sĩ Thanh yên tâm, nhón một miếng thịt cho vào mồm chạy lên tầng hai tiếp chuyện mỹ nữ đồng hành:
Tài nấu nướng hay tới mấy, sao đáng nhìn bằng mỹ nữ.
Ba phút sau món ăn đầu tiên đặt trên bàn, trời nóng hầm hập, hai nữ đồng chí đang lau mồ hôi, Giản Phàm đưa mắt nhìn, mái tóc mềm mại bới cao ban sáng của Tương Địch Giai giờ đã buông lơi, vài lọn tóc dính bết lên gò má đỏ hây hây hết sức đáng yêu, tản phát làn hơi thanh xuân tươi tắn. Chủ nhiệm Vu ăn mặc luôn có phần chính thức thành thục hơn, mỉm cười chào Giản Phàm, Phí Béo thì đổi tính, ngồi rất ngay ngắn dáng vẻ lịch thiệp, chẳng giống bình thường, món ăn chưa lên tới nơi đã đưa đũa tới.
Lọt vào mắt toàn là cái đĩa chỉ toàn một màu vàng, hư hư thực thực đan xen, bốc khói, hết sức đơn giản.
Chủ nhiệm Vu ngạc nhiên:
- Trứng bác?
Tương Địch Giai cũng rất bất ngờ, hơi nhíu mày, khiến vầng trán thanh tao hiện lên một nếp nhăn mờ mờ, thoáng chút thất vọng, trức bác chẳng phải quá bình thường hay sao?
- Đúng là trứng bác, nhưng không đơn giản chỉ là trứng, để anh Phí giải thích cho mọi người, mời thong thả dùng.
Giản Phàm nho nhã đẩy Phí Béo lên sân khấu, mỉm cười lui ra. Nhân vật chính hôm nay là Phí Sĩ Thanh, Giản Phàm không cướp hào quang của hắn, Phí Sĩ Thanh háy mắt giơ ngón cái khen y nghĩa khí.
Đây là lý do khiến cả hai tuy nhiều lúc như chó với mèo, nhưng càng thân thiết hơn anh em ruột.
Vừa mới lui ra ngoài liền nghe giọng Phí Béo thao thao bất tuyệt:
- Chị Tương, chủ nhiệm Vu, chớ xem thường đĩa trứng bác này, học vấn trong này rất nhiều, nguyên liệu chính là trứng gà nhà, là trứng gà tự kiếm ăn ở quê, dinh dưỡng phong phú, lòng đỏ màu vàng tươi. Phụ liệu là nhộng tằm, phối thêm rau hẹ, vòng ngoài chính là kim châm, cũng là rau hoàng hoa, bốn thứ này đều có màu hoàng kim, mặc dù hòa làm một, nhưng vị khác nhau. Ăn mỗi miếng lại một vị, chưa ăn vào miệng, chưa cảm giác được khác biệt, chỉ có nhai kỹ mới nhận ra, Giản Phàm chế tác, đặt tên là "trứng gà tứ hoàng ", không hay, cái tên quá quê mùa, tôi đặt là "khắp thành toàn là hoàng kim gáp".
Không nhìn thấy người, vẫn nghe thấy tiếng! Phí Béo giọng trầm bổng du dương, xen vào tiếng cười khúc khích cùng lời tán thưởng của mỹ nữ. Giản Phảm ở ngoài nghe thấy cũng mỉm cười.
Có Phí Béo mua vui, bàn cơm này không tẻ nhạt được.