Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hắc Phu nhận ra rằng sự cưỡng chế tỉ mỉ trong luật lệ của nước Tần dường như không lây lan vào trong quân đội. Việc đứng đội ngũ không dựa theo chiều cao, mà sắp xếp theo tước vị và tuổi tác. Người có tước vị đứng trước, kẻ không có đứng sau, trong đám Sĩ ngũ, người lớn tuổi đứng trước, kẻ nhỏ tuổi đứng sau.
Điều này dẫn đến việc người trong một thập đứng cao thấp không đều, rất mất mỹ quan.
Hôm qua Hắc Phu đã cẩn thận hỏi qua Trần Bách tướng rằng việc điều chỉnh thứ tự sắp xếp đội ngũ có tính là vi phạm quân quy không? Trần Bách tướng nói rằng xếp theo tước vị là quy định của pháp luật, nhưng xếp theo tuổi tác chỉ là thói quen xưa nay, không hề viết vào trong luật lệnh quân quy. Dẫu sao trong thập của họ chỉ có hai Công sĩ, một người đứng đầu một người khóa đuôi, những người còn lại Hắc Phu có thể tùy ý sắp xếp.
Thế là Hắc Phu đánh bạo, bắt đầu điều chỉnh đội ngũ.
“Trệ, ngươi đứng ngay sau ta… Tại sao ư? Dĩ nhiên là vì ngươi lùn nhất, đừng có buồn, biết đâu ăn thêm chút thịt, ngươi còn cao lên được mà.”
“Mẫu, ta biết ngươi muốn đứng cạnh đường huynh của mình, nhưng ngươi cao tám thước, phải ra phía sau đứng, trước mặt Đông Môn Báo đó.”
“Tiểu Đào…” Tìm một vòng, Hắc Phu thấy Tiểu Đào đã đứng sau Trệ, tiểu tử này bề ngoài trong chất phác, lại còn nói lắp nhưng mà thật ra khá thông minh.
“Quý Anh, đúng rồi chính là ngươi đó, đừng có nhìn đông ngó tây, đứng cho hẳn hoi, ra sau lưng Tiểu Đào mà đứng.”
“Triều Bá, ngày thường ông theo tuổi tác mà đứng ở vị trí thứ hai, nay đành chịu thiệt một chút, đứng ở giữa vậy.”
“Bình, Khả, Bất Khả, ba người các ngươi đứng sau Triều bá.”
Cứ như vậy, thứ tự của thập này được xếp từ thấp đến cao, trông thuận mắt hơn nhiều.
Sau khi chỉnh đốn đội ngũ, Hắc Phu cũng có chút tính cưỡng chế nhẹ, lúc này mới hài lòng gật đầu, rồi bước vào phần huấn luyện thứ hai của ngày hôm nay.
Đứng!
“Học đứng sao?”
Vừa mới tuyên bố nội dung tập luyện, Quý Anh suýt chút nữa phì cười thành tiếng: “Hắc Phu huynh đệ, chẳng phải chỉ là đứng thôi sao? Ta ba tuổi đã biết đứng rồi, cái này còn phải học?... Ui da, ngươi đánh ta làm gì?”
Hắc Phu giơ cây gậy trúc trong tay lên, quất một nhát vào Quý Anh đang cười cợt: “Khi ta chưa nói xong, không được ngắt lời, ngoài ra cấm nói cười, đùa giỡn và nhìn đông ngó tây trong hàng ngũ.”
Sau khi khuất phục được Đông Môn Báo vào ngày đầu tiên, Hắc Phu đã tạo dựng được uy tín, vả lại hắn đã nói trước rằng hắn sẽ nghiêm túc chấp hành việc này. Kẻ nào không nghe lệnh, chiếu theo quân quy, vi phạm lần đầu đánh ba roi, tái phạm đánh mười roi, phạm lần thứ ba, Thập trưởng có thể thục thối chi, nghĩa là đánh cho đến chết!
Quý Anh thấy Hắc Phu trở nên nghiêm túc, bèn biết điều ngậm miệng. Những người khác nhìn Đông Môn Báo, thấy hắn ta khác hẳn mọi ngày mà nghe lời Hắc Phu, đương nhiên cũng không dám làm càn.
Hắc Phu nói tiếp: “Ta từng nghe qua một câu, đấng nam nhi đứng giữa đất trời, phải đứng cho thẳng, đi cho ngay!”
Nói xong hắn xoay mặt về hướng về mọi người, làm ra một tư thế đứng nghiêm chuẩn chỉnh rồi mạnh mẽ nói: “Đứng như cây tùng! Như ta đây, chính là cây tùng thẳng trên đỉnh núi!”
Mọi người nhìn chằm chằm Hắc Phu, thấy hắn quả thực đứng thẳng tắp, tinh thần phấn chấn như cây tùng xanh.
Hắc Phu lại chỉ vào dáng đứng xiêu vẹo của đám Quý Anh: “Còn các ngươi, lại giống như cây tùng héo mọc xiên ở lưng chừng núi! Gió thổi một cái là lung la lung lay, còn ra thể thống gì nữa!”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, tuy không cảm thấy đứng như vậy có gì không tốt nhưng không ai có ý kiến khác, dưới sự làm mẫu và sửa đổi của Hắc Phu, họ bắt đầu học lại cách đứng thẳng…
“Gót chân khép lại bằng nhau, mũi chân mở hướng ra ngoài, đúng rồi, chính là như vậy.”
“Hai chân đứng thẳng khép chặt, bụng hơi hóp, ưỡn ngực, hai vai phải bằng, đừng có bên cao bên thấp.”
“Hai tay buông thõng duỗi thẳng, các ngón tay khép lại cong nhẹ tự nhiên, áp sát vào khe quần… À không đúng, là bên hông vạt áo dưới.”
“Ừm, đầu phải ngay, cổ phải thẳng, miệng phải khép, Quý Anh, ngươi đừng có nhe răng cười với ta!”
“Hai mắt nhìn thẳng về phía trước, Bất Khả, ngươi không biết thế nào là nhìn thẳng sao? Lại đây, ngươi nhìn vào mắt ta này…”
Thế là, trong suốt buổi sáng trước giờ ăn, các thập khác đều bắt đầu theo Thập trưởng, Ngũ trưởng của mình luyện tập những buổi tập loạn tùng phèo, cả bãi tập đầy tiếng hô vang không dứt, thật là náo nhiệt, duy chỉ có Quý thập của bọn Hắc Phu là đứng đực tại chỗ không nhúc nhích, bắt đầu tập đứng tư thế quân đội.
Tân Bách tướng cũng đang ở trên đài cao quan sát canh tốt tập luyện, một tên Truân trưởng dưới trướng thấy vậy liền nói: “Bách tướng, cái thập của tên Hắc Phu kia đứng đực tại chỗ đã lâu, hay là đang lười biếng, có cần hạ quan qua đó quở trách một phen không?”
“Không cần đâu.”
Tân Bách tướng lắc đầu, cười lạnh nói:
“Có lẽ hắn đã biết việc luyện binh gian nan thế nào rồi, cái chức Thập trưởng này không dễ làm đâu! Cứ mặc cho hắn làm loạn đi! Ngày mai ta phải dẫn huyện tốt đến đầm Vân Mộng truy quét đám cướp, đâu có thời gian quản những chuyện nhỏ nhặt này. Cứ đợi đến ngày Tuần Đại Tỷ Thí, hắn sẽ mất mặt trước bàn dân thiên hạ! Sau đó cả huyện An Lục sẽ biết cái gọi là tráng sĩ bắt cướp Hắc Phu chẳng qua chỉ là một gã phàm phu thích nói khoác mà thôi! Đến lúc đó, ta sẽ cưỡi ngựa đi phía trước, xem hắn nhảy quanh thành An Lục một vòng!”