Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nghe Đông Môn Báo nói vậy, Hắc Phu lập tức ngẩn người.
“Đánh giặc cũng không phải là bước đều mà xông lên, suốt ngày luyện tập đội hình đội ngũ, có ích gì đâu!”
Kiếp trước khi huấn luyện quân sự hồi cấp ba, Hắc Phu cũng từng phàn nàn như thế, mãi đến khi tuổi tác lớn dần, vào học viện cảnh sát, thực sự trải nghiệm đời sống quân ngũ, ý nghĩ này mới dần tan biến. Lúc này nghe Đông Môn Báo nhắc lại, hắn chợt thấy quen thuộc vô cùng.
“Báo huynh đã từng ra chiến trường chưa?” Hắn im lặng hồi lâu, chậm rãi hỏi.
Đông Môn Báo lắc đầu đáp: “Chưa từng, ta đi canh dịch ba lần nhưng chưa từng được gọi ra trận.” Có thể thấy hắn ta vô cùng khao khát việc chinh chiến lập công.
Thế này thì Hắc Phu yên tâm rồi, hắn tuy cũng chưa ra chiến trường nhưng kiếp trước hắn cũng từng mắt thấy tai nghe, phim tài liệu về chiến tranh cũng xem không ít, mấy thứ đó cũng đủ để hắc khoác lác một trận.
Hắc Phu cười rạng rỡ, mời Đông Môn Báo ngồi xuống một khúc gỗ, nói với hắn ta: “Hành quân đánh giặc, khác xa với việc đấu võ một chọi một. Trên chiến trường là cảnh tượng lớn, mấy nghìn người, mấy vạn người, thế như nước dâng, dù võ nghệ cá nhân có cao đến đâu, ở trong biển người cũng không có chỗ mà thi triển. Bốn phương tám hướng đều là giáo mác kiếm kích, tên loạn rơi xuống như mưa, những đòn phòng thủ lúc đánh nhau ngày thường căn bản không dùng được.”
Thấy Đông Môn Báo vẫn không tin, Hắc Phu bèn để hắn ta tưởng tượng ra một cảnh tượng thế này: Bọn họ là một nhóm du hiệp võ nghệ cao cường, cứ thế lộn xộn xông lên chiến trường, định dựa vào lòng dũng mãnh hiếu chiến của mình để đánh giặc.
Lúc này trung quân hạ lệnh chậm rãi tiến lên, truyền đạt bằng chiêng trống và cờ hiệu. Kết quả đám du hiệp lại không biết trống cờ, kẻ thì xông lên phía trước, kẻ thì ngơ ngác đứng tại chỗ. Kết quả những kẻ rời khỏi đại quân xông lên trước bị mưa tên đối phương bắn xuyên tim, kẻ đứng sau thì bị pháp quân quan chặt đầu, những kẻ còn lại vội vàng muốn tiến lên thì bị người của mình chặn đường, cứ thế làm rối loạn trận hình bên mình...
Dẫu cuối cùng có giáp mặt kẻ thù, vì bọn họ ai nấy tự đánh cũng sẽ bị quân địch được rèn luyện kỹ lưỡng chia cắt ra, một người phải cùng lúc đánh với mấy người, mấy chục người, cuối cùng bị băm thành thịt nát. Ngay cả khi may mắn sống sót, thứ đám quân rời rạc như bọn họ phải đối mặt rất có thể là xe chiến do bốn ngựa kéo ầm ầm lao tới và kỵ binh phi qua xung kích.
Phải, những người này gọi là Tề Kỹ Kích, năm đó Tề Mẫn Vương thuê đám “cao thủ võ lâm” xuất thân từ chợ búa Lâm Truy này đi đánh giặc, kết quả trận nào cũng bại, làm cho nước Tề vốn có quốc lực hùng hậu suýt chút nữa thì diệt vong.
Cho nên nhiều năm trước lão Tuân Tử khi đánh giá quân đội các nước mạnh yếu, đã xem Tề Kỹ Kích có võ nghệ cá nhân mạnh nhất là quân đội kém cỏi nhất, là đội quân mất nước.
Sau khi tưởng tượng xong cảnh tượng đó, Đông Môn Báo không khỏi đổ mồ hôi đầy đầu, hắn ta cứ nghĩ lên chiến trường là có thể dựa vào sự dũng mãnh của bản thân mà chém mười mấy cái đầu người như thái rau, hóa ra lại không dễ dàng như vậy?
Hắc Phu lại cười nói: “Thế nên binh dựa vào đâu mà thắng? Dựa vào trị mà thắng! Kỷ luật tốt là điểm khác biệt giữa đám quân tạp nham và đội quân tinh nhuệ. Mà những bài luyện tập đội hình đội ngũ này, chính là thứ mà hai bậc thầy binh pháp Tôn Vũ, Ngô Khởi dày công nghiên cứu ra, ngươi có biết hai vị này là người thế nào không?”
Đông Môn Báo lắc đầu, hai người này tuy từng danh vang đất Sở, nhưng vật đổi sao dời, thời đại đã quá xa xôi, kẻ dân đen nơi thôn dã sao mà biết được. Hắc Phu đành phải kể lại cho hắn ta nghe về sự tích của Tôn, Ngô...
“Người đời thường nói kẻ dẫn bảy vạn quân mà thiên hạ không ai địch nổi là ai? Đáp rằng ấy là Ngô Khởi. Kẻ dẫn ba vạn quân mà thiên hạ không ai địch nổi là ai? Đáp rằng ấy là Vũ Tử! Giờ ngươi đã biết hai vị này lợi hại thế nào chưa?”
“Tôn Ngô đúng là anh hùng! Chỉ hận không thể dốc sức dưới trướng họ!” Đông Môn Báo mở to mắt, rõ ràng vẫn còn chìm đắm trong những câu chuyện về việc Tôn Tử chém sủng phi của Ngô Vương, dùng mấy vạn quân đánh khắp nghìn dặm làm nước Sở khốn đốn. Ngô Khởi giết thê tử cầu làm tướng, trấn thủ Tây Hà, cuối cùng vào Sở biến pháp rồi chết dưới mưa tên.
Hắc Phu nói: “Năm xưa Ngô Khởi chính là dùng Ngụy Võ Tốt được rèn luyện tinh nhuệ, đánh cho nước Tần đại bại. Mãi về sau, nước Tần cũng đem cách luyện binh của Ngô Khởi dùng trong quân đội. Những bài tập này nhìn có vẻ tẻ nhạt, nhưng khi luyện thành, nếu vài trăm người, vài nghìn người đều có thể làm được như lời Ngô Khởi nói: Ngồi nằm có phép tắc, hành quân chỉnh tề, tiến lui có thứ tự, hai cánh quân trái phải như cánh tay nghe theo trung quân chỉ huy, đứng riêng một trận cũng có thể độc lập tác chiến. Khi đó dù đánh đến đâu thì thiên hạ không ai cản nổi đội quân tinh nhuệ như vậy!”
“Hắc Phu biết nhiều thật!” Đông Môn Báo tán thưởng không thôi, nếu nói ngày đầu tiên vật tay hắn ta chỉ phục miệng mà không phục lòng thì sau những lời vừa rồi, hắn ta thực sự bái phục Hắc Phu sát đất.
Nhưng hắn ta lại lộ vẻ nghi ngờ: “Hắc Phu, ngươi mới đi phục dịch lần đầu, cũng chưa từng ra chiến trường, sao lại biết những thứ này.”
“Cái này... thực ra mấy thứ này đều là phụ thân quá cố của ta nói cho ta biết, ông ấy đã từng ra chiến trường nhiều lần.” Hắc Phu lại lôi người phụ thân hờ ra đỡ đạn.
“Đúng là vô lý hết sức!”
Đông Môn Báo hậm hực đấm vào đùi mình nói: “Hắc Phu có người phụ thân tốt thật, đem những gì nhìn thấy, nghe được trên chiến trường dạy hết cho ngươi. Phụ thân ta cũng không ít lần bị gọi đi đánh giặc nhưng lần nào đánh xong về nhà cũng chỉ sầm mặt, không nói một lời mà tìm rượu uống, uống xong là đánh ta thừa sống thiếu chết thôi! Cuối cùng ông ta say rượu trượt chân ngã xuống sông chết đuối coi như xong nợ, lại làm cho một gia đình bậc trung đang yên lành trở nên nghèo túng!”
Xem ra Đông Môn Báo nóng nảy bốc đồng này cũng có quá khứ của riêng mình, nhưng Hắc Phu chỉ vỗ vai hắn ta mà không hỏi sâu thêm.
“Thập trưởng... Ngũ trưởng...”
Tiếng nói lắp bắp vang lên, họ quay đầu lại thì ra là Tiểu Đào cũng đã dậy. Hắc Phu chào hỏi y, đổi lại là nụ cười thật thà của Tiểu Đào, đứa trẻ này là điển hình của thanh niên nông gia, chân chất và tận tụy, chỉ có điều hơi nhát gan.
Lúc này mặt trời đã lên cao, Đông Môn Báo thay đổi hẳn vẻ khinh khỉnh với việc luyện tập ban nãy, chủ động đi đánh thức tất cả những người còn lại, có kẻ hung thần này thúc giục, tốc độ thức dậy của mọi người nhanh hơn hôm qua nhiều.
Hắc Phu khẽ gật đầu, xem ra ngoài Quý Anh ra, hắn lại có thêm một trợ thủ đắc lực, thế là hắn dẫn bọn họ đến bãi tập, công bố kế hoạch luyện tập của mình.
“Buổi tập hôm nay, trước tiên bắt đầu từ việc so vai vế, xếp hàng ngũ!”