Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người kia sau khi vào phòng, Hắc Phu nhìn rõ người đó là một gã hán tử ngoài hai mươi tuổi, dưới cằm để râu xòe, trên má trái có ba vết bớt đỏ tươi trông khá giống vằn báo, tóc tai bết bát nước mưa. Người này cũng chẳng giữ kẽ, vung chân đá một cái cho cửa khép lại, miệng vẫn còn rầm rì chửi rủa: “Lũ chúng bây còn ngây ra đó làm gì, mau đưa miếng vải cho lão tử lau người!”

Lúc này Hắc Phu phát hiện, đám người vừa nãy vì kinh động bởi danh tiếng của hắn mà đứng dậy rồi lại ngồi xuống, bây giờ đều đồng loạt đứng lên lần nữa. Đặc biệt là ba người Bình, Khả, Bất Khả có nhà ở thành huyện, càng giống như nô bộc mà đon đả nghênh đón, dâng khăn vải của mình cho gã hán tử kia.

“Đây là Báo, nhà ở trong ấp Đông Môn của huyện thành, mọi người đều gọi hắn ta là Đông Môn Báo, từ nhỏ đã nổi danh dũng mãnh, sau khi kế thừa tước vị Công sĩ của phụ thân, lại càng không ai dám đụng đến hắn ta...” Trệ ghé sát vào nói nhỏ với hai người Hắc Phu, có thể nhìn ra rằng mọi người trong phòng đều có phần sợ hãi Báo.

“Hai kẻ đến muộn kia đã tới rồi sao?”

Lúc này Đông Môn Báo cũng phát hiện có người mới, bước tới liếc nhìn Quý Anh, vẻ mặt đầy khinh miệt, sau đó đôi lông mày rậm của hắn ta nhướng lên, bắt đầu đánh giá Hắc Phu.

Đông Môn Báo quả thực giống như một con báo, ba vết bớt trên mặt rất giống vằn báo, tuy vô cùng cường tráng nhưng hắn ta chỉ cao bảy thước, thấp hơn Hắc Phu nửa cái đầu, vậy mà ánh mắt lại chẳng hề tỏ ra yếu thế. Hắn ta trừng mắt nhìn Hắc Phu vài lần, ánh mắt dừng lại trên búi tóc trên đỉnh đầu Hắc Phu rồi nói: “Ngươi cũng là Công sĩ?”

“Đúng vậy, đây chính là Hắc Phu, người của huyện Vân Mộng, nhờ bắt được cướp mà mới được phong làm Công sĩ hôm nay đấy!” Quý Anh bất bình trước thái độ vô lễ của Đông Môn Báo đối với mình, bèn hậm hực đáp lời.

“Lão tử hỏi ngươi sao?” Đông Môn Báo trợn mắt, bộ dạng vô cùng hung ác, dọa cho Quý Anh phải lùi lại nửa bước.

“Vị Công sĩ này.” Hắc Phu cũng lên tiếng, vẫn điềm nhiên như không: “Chúng ta đều là đồng đội cùng đi phục dịch, cớ sao không nói lời dễ nghe chứ?”

“Ai là đồng đội với đám các ngươi?”

Đông Môn Báo sầm mặt, sải bước đi, nhảy lên tấm đệm rơm, ưỡn ngực, hai tay chống nạnh tuyên bố: “Lão tử đã nói rồi, lần phục dịch này ta sẽ làm Thập trưởng, tất cả các ngươi đều là thuộc hạ của ta!”

Ba người Bình, Khả, Bất Khả vội vàng phụ họa, Tiểu Đào sợ hãi co rút vào góc tường, Trệ và Mẫu im hơi lặng tiếng, ngay cả người lớn tuổi như Triều Bá chỉ dám giận trong bụng chứ không dám nói.

Hắc Phu đã hiểu, Đông Môn Báo này dường như ngay ngày đầu tập trung đã xác lập được quyền lãnh đạo trong phòng, trở thành đại ca của gian phòng này, mọi người đều phải kính nể hắn ta, đợi đến khi hắn làm Thập trưởng thì một tháng tới đây, mọi người càng phải nghe theo sự sai bảo của hắn ta.

Quý Anh là người đầu tiên không phục, y lên tiếng: “Ta nghe bảo chỉ cần người có tước vị Công sĩ đều có thể làm quan quân, Hắc Phu huynh đệ của ta cũng là Công sĩ! Lại còn là lập công thực thụ mà được phong tước.”

“Hắc Phu?”

Đông Môn Báo hiển nhiên đã nghe qua chuyện của Hắc Phu, khí thế của hắn ta hơi thu liễm lại, gật đầu nói: “Hóa ra ngươi chính là Hắc Phu, nếu ngươi thực sự có bản lĩnh như bọn họ nói, ta liền để ngươi làm Ngũ trưởng, thấy thế nào?”

Nào ngờ Hắc Phu lại mỉm cười nói: “Nếu ta nói, ta cũng muốn làm Thập trưởng thì sao?”

“Vậy thì ngươi chính là địch thủ của ta!”

Đông Môn Báo vốn là một thanh niên tính tình nóng nảy, hắn ta sững người một lát, khi phát hiện hảo ý của mình bị từ chối thì nổi trận lôi đình, lập tức chỉ tay vào Hắc Phu nói: “Lại đây lại đây, ngươi và ta so tài một phen, cũng để ta thử xem cái công phu một mình địch ba tên, tay không đoạt đao của ngươi là thật hay giả!”

Vừa nói hắn ta vừa xắn tay áo, hầm hầm bước tới.

Mọi người trong phòng đều hết sức kinh ngạc, Triều Bá ngồi sát tường cũng lắc đầu, đây không biết là lần thứ bao nhiêu ông ấy đi phục dịch rồi, ông ấy chỉ mong bình an vô sự vượt qua, vậy mà đám trẻ tuổi này lại vì chút chuyện nhỏ mà đòi động tay động chân...

Ông ấy đã tính rồi, đợi lát nữa hai người họ đánh nhau, ông ấy sẽ cùng bảy người kia đến chỗ Bách tướng, Truân trưởng báo cáo như vậy mới tránh cho cả thập bị vạ lây.

Hắc Phu không hề đối đầu trực diện với Đông Môn Báo, hắn lùi lại một bước, giơ tay ngăn cản: “Khoan đã!”

Đông Môn Báo lại từng bước ép sát, miệng còn khiêu khích: “Sao nào, sợ rồi hả?”

“Không phải sợ mà là ta đang nghĩ cho ngươi thôi.” Hắc Phu vừa dứt lời, Đông Môn Báo mới dừng bước.

“Ý gì?”

“Chắc là ngươi biết luật pháp nước Tần đúng không? Kẻ có quân công, tùy theo cấp bậc mà thụ tước, nếu tư đấu tranh giành sẽ tùy theo mức độ nặng nhẹ mà bị phạt! Ngươi và ta ẩu đả ở trong phòng này, bất luận ai thắng ai thua, một khi bị phát hiện đều phải chịu sự trừng trị của pháp luật, bị phạt lao dịch khổ sai, còn phải cạo sạch tóc mai, râu ria.”

Hắc Phu sờ sờ cái cằm nhẵn nhụi của mình, cười nói: “Về việc này thì ta không hề hấn gì cả, trái lại là ngươi, chòm râu xòe trên mặt ngươi chắc là nuôi lâu rồi nhỉ? Giờ mà bị cạo sạch hết chắc là tiếc lắm.”