Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Nhìn ngươi còn nhỏ tuổi, chắc là lần đầu đến phục dịch, không sao không sao, sau này ta sẽ chiếu cố ngươi nhiều hơn... Xưng hô thế nào?”
“Hắc Phu.” Hắc Phu mỉm cười khẽ đáp.
“Cái gì!” Hắn vừa dứt lời, cả căn phòng đều kinh động, Triều Bá vốn đang cậy mình lớn tuổi mà ngồi xếp bằng, bỗng nhiên đứng phắt dậy, kinh ngạc nhìn Hắc Phu nói: “Ngươi chính là Hắc Phu!”
“Hắc Phu, người đã một mình địch ba tên cướp dữ đó sao?” Trệ và Mẫu cũng kinh ngạc nhìn về phía hắn.
‘Danh tiếng của mình đã truyền đến tận đây rồi sao?’ Hắc Phu có chút thắc mắc, đành phải gật đầu.
“Hôm nay nửa cái huyện thành An Lục đều đang bàn tán về sự tích của ngươi,vừa rồi bọn ta còn đang nhắc đến ngươi đấy.” Hai huynh đệ Khả và Bất Khả tiến lại bắt chuyện với Hắc Phu, lời lẽ đầy vẻ nịnh nọt.
“Ngươi... ngươi... ngươi thật sự có thể, có thể tay không đoạt đao sao?” Tiểu Đào vốn luôn trầm mặc ít nói cũng lên tiếng, hóa ra Tiểu Đào bị tật nói lắp, có điều ánh mắt nhìn về phía Hắc Phu cũng tràn đầy vẻ kính nể.
Lúc này Quý Anh mới đắc ý, lần nữa ngẩng cao đầu nói: “Đó là đương nhiên, Hắc Phu huynh đệ công phu siêu phàm, cộng thêm ta hỗ trợ hắn bắt cướp, nhờ vậy mà hắn còn được phong làm Công sĩ nữa đó!”
“Thật là lợi hại.” Bình quê ở huyện thành cũng nhìn Hắc Phu bằng ánh mắt hâm mộ, thứ Bình để tâm đến chính là tước vị của Hắc Phu.
“Chẳng đáng là bao.” Hắc Phu vẫn rất khiêm tốn, xua xua tay nói: “Chư vị hãy ngồi xuống nói chuyện đi, sau này mọi người đều là đồng đội rồi, Hắc Phu lần đầu phục dịch, mong được chiếu cố nhiều hơn.”
Lúc này mọi người mới nhìn nhau một hồi rồi ngồi xuống lại, nhưng chỉ qua một hai câu nói ngắn ngủi, Hắc Phu đã phán đoán được thái độ của bọn họ đối với hắn.
Trệ và Mẫu là sự hiếu kỳ bình thường, Khả và Bất Khả có chút sợ hãi, có lẽ là sợ Hắc Phu là kẻ hiếu chiến sẽ bắt nạt bọn họ. Bình thì hâm mộ tước vị của Hắc Phu, Tiểu Đào lại là sự sùng bái của người trẻ tuổi đối với dũng sĩ, có lẽ dũng khí một mình địch ba tên cướp của Hắc Phu là thứ mà Tiểu Đào khát khao có được...
Còn về phần Triều Bá kia ư? Nhìn qua giống như một lão già lõi đời, tạm thời chưa rõ toan tính của ông ấy.
Lúc này Hắc Phu mới phát hiện, mười tấm đệm rơm trong phòng đã có tám tấm trải sẵn chăn chiếu đơn sơ, chỉ còn lại hai tấm còn trống, đó đại khái là chỗ dành cho hắn và Quý Anh...
Tính ra thì trong phòng vẫn còn thiếu một người.
“Còn một người nữa đi đâu rồi?” Quý Anh cũng phát hiện ra, y tùy tiện ngồi xuống bên cạnh giường của Trệ, mở miệng hỏi.
“Vị Công sĩ kia đã đi nhà xí rồi.” Trệ dè dặt nói, dường như có chút sợ hãi người kia.
“Nói như vậy, trong gian phòng này đã có hai vị Công sĩ rồi.”
Hắc Phu tận dụng chút ánh sáng cuối cùng trước khi trời tối hẳn, nhìn lướt qua cách ăn mặc của mọi người trong phòng, phát hiện những người còn lại đều là Sĩ ngũ, chỉ là không biết vị Công sĩ kia là hạng người gì, có dễ chung sống hay không.
Đúng lúc này, cánh cửa gỗ bên ngoài bị người ta đá văng ra!
Cơn gió lạnh mang theo chút nước mưa thổi vào trong, ngay sau đó một giọng nói oang oang vang lên:
“Thật xui xẻo, lão tử chỉ đi nhà xí một chút mà cũng bị mắc mưa!”