Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Gã vừa dứt lời, Quý Anh đã hạ giọng mắng:
“Cái đồ gian thương vong ơn bội nghĩa nhà ngươi! Bọn ta hảo tâm cứu mạng ngươi, ngươi lại muốn giăng bẫy bọn ta. Vừa rồi Hắc Phu huynh đệ liều chết chiến đấu mới bắt được đám cướp, là bản lĩnh thật sự dựa vào đâu phải chia cho kẻ khác? Đừng có nằm mơ!”
Bị Quý Anh mắng xối xả vào mặt, thương nhân biết không thể đứng ra hòa giải nên đành lủi thủi lùi về sau.
Thương nghị không thành, Đình trưởng Hồ Dương cũng lộ ra bộ mặt hung ác, hắn ta phất tay một cái, đám Cầu đạo, Đình tốt cấp dưới lại cầm binh khí ép tới làm cho Quý Anh giật mình kinh hãi:
“Các người muốn làm gì?”
Đình trưởng Hồ Dương lạnh giọng:
“Giao đám cướp này cho ta! Các ngươi tự mình rời đi, bằng không...”
Nói xong hắn ta giơ cao thẻ tre và dây thừng trong tay, rõ ràng là muốn dùng vũ lực để cướp đoạt.
Quý Anh bắt đầu thấy sợ, y quay đầu nhìn Hắc Phu, ngầm hỏi ý chờ Hắc Phu quyết định.
Hắc Phu vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng trong lòng đang không ngừng cân nhắc đối sách.
Trước khi rời nhà, huynh trưởng Trung tính thật thà chất phác đã dặn dò hắn năm lần bảy lượt: Khi ra ngoài phải nhẫn nhịn, đừng có tranh cãi hay tư đấu với người khác, đặc biệt là không được đắc tội với quan lại có tước vị.
Tên Đình trưởng Hồ Dương này tuy chỉ là chức quan nhỏ hưởng chút bổng lộc đủ để mua vài đấu gạo nhưng dù sao cũng là quan viên. Theo luật pháp nước Tần, bá tính mà dám động thủ với quan lại, bất kể có lý hay không đều bị khép tội, một khi đã chịu phạt thì coi như đời này tiêu tan.
Thế nhưng cái bộ dạng hống hách coi trời bằng vung của tên Đình trưởng kia lại khiến Hắc Phu không nuốt trôi cục tức này, cho dù là chắp tay giao nộp đám cướp, hay là chia chác công lao với đám người Đình trưởng, hắn đều không cam lòng.
Phải làm sao đây? Hắc Phu rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Đúng lúc này, hắn chợt thấy trên đường có một cỗ xe ngựa đang thong dong tiến lại. Thân xe sơn hai màu đen đỏ xen kẽ, xe được kéo bởi hai con ngựa, một đen một trắng, chẳng phải chính là xa giá của vị Đại phu cùng đã cùng ở trọ với họ đêm qua sao?
Hai mắt Hắc Phu lập tức sáng lên.
“Nếu thực sự gặp phải oan ức, cách tốt nhất chính là báo quan!” Đây là lời mà huynh trưởng đã lặp đi lặp lại với hắn. Chuyện đến nước này, Hắc Phu cũng chỉ còn cách duy nhất đó thôi.
Hắn lập tức chớp lấy thời cơ, đột ngột tông mạnh phá vỡ vòng vây của đám Cầu đạo, Đình tốt, lao vọt ra ngoài, đứng giữa lòng đường dang rộng hai tay, chặn đứng cỗ xe ngựa kia lại!
Đình trưởng, thương nhân, Quý Anh cùng những người khác đều kinh ngạc trước hành động bất ngờ này, nhất thời không kịp phản ứng.
Tên phu xe cũng không ngờ có kẻ dám cản đường, vội vàng siết chặt dây cương. Cỗ xe ngựa miễn cưỡng dừng lại cách Hắc Phu chỉ vài thước, phu xe mở miệng mắng nhiếc:
“Điêu dân từ đâu tới, lại dám ngang nhiên chặn đường, ngươi có biết đây là xe của ai không hả?”
“Đương nhiên là biết!”
Lúc này Hắc Phu cũng chẳng màng lễ tiết cầu kỳ, ngay giữa con đường đầy bụi bặm mà hành lễ, cao giọng nói lớn:
“Tiểu nhân có oan tình, mong Đại phu đứng ra làm chủ!”
Một lát sau, rèm trúc của xe ngựa chậm rãi vén lên, lộ ra một bàn tay đang cầm thẻ tre, cùng gương mặt của một nam nhân trung niên. Ông ta đầu đội quan cân, mặc trường sam sẫm màu, trên môi có hai hàng ria mép dày hình mũi tên, chân đi giày gấm, đúng chất một vị quan phong thái nho nhã.
Vị quan kia liếc nhìn Hắc Phu một cái, chậm rãi hỏi:
“Ngươi có oan tình gì? Cứ nói ra xem.”
Hắc Phu đáp: “Tiểu nhân là Sĩ ngũ đang trên đường lên huyện thành phục dịch, đêm qua từng cùng Đại phu trú tại quán trọ. Sáng nay cùng đồng hữu lên đường, giữa đường gặp đám cướp định cướp của giết một thương nhân, bèn tiến lên ngăn chặn, bắt giữ được ba tên cướp này đây, đang định giải lên huyện thành giao cho quan phủ, nào ngờ...”
Lúc này đám người Đình trưởng cũng đã chạy tới giữa đường, Hắc Phu liền chỉ tay vào hắn ta mà nói:
“Nào ngờ Đình trưởng Hồ Dương lại muốn giành quyền áp giải hòng chiếm đoạt công lao làm của riêng!”
Nói xong những lời này, tim Hắc Phu đập thình thịch liên hồi. Hắn chỉ hy vọng rằng mình đã không đánh cược sai, vị quan văn Đại phu trước mắt này là một vị quan thanh liêm, hiểu chuyện đúng sai!
“Xin thượng quan minh xét!”
Đình trưởng Hồ Dương vô cùng hoảng loạn, hắn ta nhận ra vị Đại phu trước mặt này, vội vàng quỳ lạy, dập đầu lia lịa:
“Hạ quan chỉ là theo lệ hỏi han một phen, chắc chắn không có ý cướp đoạt công lao! Tên Sĩ ngũ này vu cáo hạ quan!”
Hai bên tranh chấp không thôi, vị Đại phu trên xe ngựa lại chẳng hề vội vã, ông ta một tay cầm thẻ tre, một tay vuốt râu trên môi, ánh mắt chuyển động qua lại giữa Hắc Phu và Đình trưởng, rồi lại nhìn sang những người khác và ba tên cướp đang bị trói chặt dưới đất, rất nhanh đã ra quyết định.
“Ai thật ai giả thì cứ áp giải phạm nhân theo bản quan về huyện thành một chuyến, tự khắc sẽ rõ ràng.”
Cuối cùng, ông ta mới biểu lộ thân phận của mình:
“Vụ án này nằm trong chức trách của ta. Ta chính là Ngục duyện* của huyện An Lục, tên Hỉ!”
*Ngục duyện: Chức quan nhỏ trong nha môn huyện, chuyên phụ trách việc xét hỏi, quản lý tù nhân, ghi chép công văn liên quan đến hình ngục.