Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đình, vốn là đơn vị hành chính cơ sở của nước Tần, thường được thiết lập bên cạnh các trục đường chính, trông coi trị an trong phạm vi mười dặm. Đứng đầu là Đình trưởng hay còn gọi là Đình sắc phu, chịu trách nhiệm tuần tra các ấp xã, kiểm soát các hành vi phi pháp, vây bắt trộm cướp... quyền hạn tương tự như trưởng đồn công an ở thời hiện đại.

Dưới quyền Đình trưởng còn có các thuộc viên gọi là Cầu đạo, Đình tốt, được phép mang theo binh khí tiêu chuẩn của quân đội như cung, nỏ, kích, kiếm.

Gặp được “đồng nghiệp” ở thời cổ đại, Hắc Phu lại chẳng có chút vui vẻ nào, bởi lẽ hắn không cảm nhận được thiện ý từ những quân binh này. Chúng hò hét bao vây lấy Hắc Phu và Quý Anh, binh khí chỉ thẳng vào người họ, cách chưa đầy vài thước.

Có người trợ giúp, khí thế của đình trưởng Hồ Dương càng thêm hống hách, hắn ta dùng giọng điệu như thẩm vấn tội phạm mà quát lớn:

“Các ngươi là ngươi ở đâu? Có chứng minh và thông hành không?”

Bình dân bách tính thấp kém hơn quan lại một bậc, Hắc Phu và Quý Anh không còn cách nào khác đành phải lấy ra chứng minh và thông hành để hắn ta kiểm tra.

Đình trưởng Hồ Dương liếc nhìn rồi cười lạnh:

“Té ra chỉ là hai tên Sĩ ngũ nhỏ nhoi lên huyện phục dịch, vậy mà cũng dám chặn đường đối đầu với ta!”

Hắn ta khinh thường hất cằm lên hỏi:

“Đám đạo tặc này thật sự là do các ngươi bắt được sao?”

Quý Anh đáp: “Bẩm đình trưởng, là hai người bọn ta đồng tâm hiệp lực bắt giữ, đang định giải lên huyện thành giao cho quan trên.”

Đình trưởng Hồ Dương đảo mắt liên hồi, sai người lấy ra thẻ tre dài hai thước cùng dây thừng, bày ra bộ dạng bề trên:

“Ta thân là Đình trưởng, truy bắt trộm cướp vốn là chức trách của ta.”

Nói rồi hắn ta chỉ tay vào ba tên trộm cướp đang bị trói chặt bên cạnh:

“Vụ án này xảy ra trong địa phận Đình của ta, theo lý phải do ta thẩm vấn, áp giải. Hai người các ngươi không phải đang vội lên huyện thành phục dịch sao? Mau đi đi, đám cướp này cứ giao cho ta là được...”

Hắc Phu và Quý Anh đưa mắt nhìn nhau, sững sờ trước yêu cầu của Đình trưởng. Quý Anh vội ghé tai Hắc Phu nói nhỏ:

“Tên Đình trưởng Hồ Dương này định cướp công của chúng ta rồi, tuyệt đối đừng đồng ý! Nếu để hắn ta tự mình áp giải đám cướp này lên huyện thành thì hơn hai vạn tiền thưởng kia sẽ chẳng còn liên quan gì đến chúng ta nữa!”

Hắc Phu gật đầu, đồng tình hai tay hai chân.

Chế độ trọng thưởng của nước Tần khiến việc tranh giành thủ cấp, quân công diễn ra vô cùng khốc liệt. Khi còn ở nhà, hắn đã nghe huynh trưởng Trung kể lại không ít chuyện, rằng trên chiến trường, đôi khi chỉ vì tranh một chiếc thủ cấp mà chiến hữu cũng có thể rút đao về phía nhau! Huống hồ là lúc bình thường như bây giờ, tên Đình trưởng kia chắc chắn đang nhắm vào ba tên cướp, nếu nghe theo hắn ta thì món tiền thưởng khổng lồ sắp tới tay sẽ bay mất!

Thế là Hắc Phu chắp tay nói:

“Từ đây lên huyện thành không còn bao xa, bọn ta có thể tự mình áp giải, không dám làm phiền Đình trưởng phải nhọc lòng.”

Quý Anh cũng lớn giọng hùa theo:

“Đúng vậy, mời Đình trưởng hồi phủ cho! Chỉ cần vị thương nhân kia theo bọn ta lên huyện thành làm chứng là đủ rồi.”

“Chuyện này làm gì đến lượt các ngươi quyết định?”

Đình trưởng Hồ Dương sầm mặt, đang định nổi giận thì tên trợ thủ của hắn ta, một gã Cầu đạo vóc dáng thấp bé, tay lăm lăm cung tiễn bỗng đảo mắt, ghé tai hắn ta thì thầm điều gì đó. Lúc này Đình trưởng mới nén giận, đi quanh ba tên cướp một vòng, rồi khinh khỉnh nói:

“Trộm cướp xảo quyệt, võ nghệ cao cường, chỉ dựa vào hai người các ngươi mà cũng chế phục được chúng? Ta không tin!”

Cùng lúc đó tên Cầu đạo lại nháy mắt ra hiệu cho tên thương nhân kia, thương nhân vốn là người vùng Hồ Dương, quen biết với Đình trưởng và Cầu đạo nên lập tức hiểu ý.

Gã kéo Hắc Phu và Quý Anh ra một góc, khuyên bảo:

“Hai vị tráng sĩ, làm người chớ nên quá tham lam. Đình trưởng Hồ Dương nghe tin có cướp đã dẫn theo thuộc hạ từ xa tìm đến, không có công lao cũng có khổ lao, sao có thể để họ đi tay không mà về chứ?”

Hắc Phu lạnh lùng hỏi:

“Vậy giờ muốn thế nào?”

Thương nhân lộ ra vẻ tươi cười:

“Dù sao đám cướp cũng có ba tên, chi bằng chia bớt cho người của Đình xá! Cứ nói là cùng nhau bắt giữ, sao hả?”