Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Được, anh đi đóng cửa ngay.” Thiển Thiển thật xinh đẹp! Nụ cười trên mặt Tạ Dư Thành chưa từng tắt.
“Qua đây ngồi đi.” Lê Thiển vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh mình, cô đặt cái cốc lên tủ đầu giường.
“Có được không?” Tạ Dư Thành hơi không dám tin.
Anh ngồi xuống bên cạnh Lê Thiển. Tạ Dư Thành vừa ngồi xuống, Lê Thiển đã dùng hai tay nâng mặt anh, đầu cô còn hơi rướn về phía trước. Khoảng cách của hai người thu hẹp lại rất nhiều. Tạ Dư Thành nhìn khuôn mặt phóng đại trước mắt, mặt bỗng chốc đỏ bừng.
Thiển Thiển ghé sát anh thế này để làm gì? Tay Tạ Dư Thành bấu chặt vào vạt áo, anh đỏ mặt không thôi, trong đầu hiện lên vô số khả năng.
Hai tay Lê Thiển chợt dùng sức, cô véo vào hai mảng thịt mềm trên mặt Tạ Dư Thành, dùng sức kéo sang hai bên.
“Tạ Dư Thành, đồ ngốc này, tôi nói cho anh biết nhé! Tôi có thù oán với Hứa An Noãn, Lê Vi Dân và cả Lê An, đặc biệt là Hứa An Noãn, tôi hận không thể đâm cô ta mấy nhát dao. Nếu anh dám giúp bọn họ, cả đời này tôi sẽ không thèm nhìn mặt anh đâu. Vì vậy, nếu bọn họ có lấy danh nghĩa của tôi để tìm anh, nhất là Hứa An Noãn, anh tuyệt đối không được tin. Cả ba người bọn họ đều không muốn tôi sống tốt, sẽ không giúp tôi đâu, anh nghe rõ chưa!”
Thấy mặt Tạ Dư Thành mới véo nhẹ một chút đã đỏ lên, Lê Thiển dừng động tác, cô chuyển thành đỡ lấy khuôn mặt anh.
Lê Thiển lớn tiếng cảnh báo bên tai Tạ Dư Thành: “Anh nghe rõ chưa?”
“Nghe rõ rồi, nghe rõ rồi, anh nhất định sẽ nghe lời em, tuyệt đối không thèm đoái hoài đến ba người bọn họ, càng không tin lời bọn họ nói. Thế nên Thiển Thiển, em đừng có không thèm nhìn mặt anh nhé.”
“Thế còn nghe được.” Lê Thiển thu tay về, lúc thu tay cô còn kiêu kỳ bĩu môi một cái.
“Đúng rồi, anh có muốn cùng tôi xuống nông thôn không?” Lê Thiển hỏi thăm.
“Có được không? Anh có thể cùng Thiển Thiển xuống nông thôn sao? Vậy hai chúng ta hiện giờ là quan hệ gì?” Tạ Dư Thành nắm lấy tay Lê Thiển hỏi đầy mong. Thiển Thiển vậy mà lại mời anh cùng đi xuống nông thôn với cô!
“Tôi đã bị Lê Vi Dân ghi danh rồi, việc tôi xuống nông thôn đã chắc như đinh đóng cột, không thay đổi được. Nếu anh không muốn đi cùng tôi thì thôi vậy.” Lê Thiển thấy Tạ Dư Thành không trả lời ngay, tưởng anh không muốn nên định rút tay về.
“Muốn chứ, muốn chứ! Sao anh lại không muốn được! Anh chỉ muốn biết hiện giờ anh với Thiển Thiển được tính là quan hệ gì thôi.” Tạ Dư Thành cúi đầu, anh có chút thẹn thùng, ánh mắt đầy kỳ vọng nhìn Lê Thiển.
Lê Thiển suy nghĩ một chút, cô mà cùng cái gã Tạ Dư Thành này xuống nông thôn thì chắc chắn không tránh khỏi việc phải sai bảo anh ta, đến lúc đó người khác không biết chừng sẽ bàn tán thế nào. Ở đâu cũng có những kẻ lắm chuyện, nếu có người gán cho cô và Tạ Dư Thành cái mác quan hệ nam nữ bừa bãi thì sao? Nể tình anh chàng này đối xử với mình cũng khá tốt, cứ để anh ta làm đối tượng của mình trước vậy! Đợi khi nào cô gặp được người mình thích thì sẽ đá anh ta đi sau.
“Người yêu, chẳng phải trước đây anh vẫn luôn theo đuổi tôi sao, giờ tôi đồng ý sự theo đuổi của anh rồi đó.”
“Thật sao!” Tạ Dư Thành còn tưởng Lê Thiển sẽ nói là quan hệ bạn bè như trước, không ngờ Lê Thiển lại nói ra hai chữ “người yêu”.
Nghe thấy câu trả lời của Lê Thiển, Tạ Dư Thành đột ngột ngẩng đầu đầy phấn khích, anh nhanh chóng hôn Lê Thiển một cái. Hôn xong, Tạ Dư Thành có chút ngại ngùng cúi đầu, anh thậm chí không dám nhìn Lê Thiển.
Bị hôn trộm, biểu cảm trên mặt Lê Thiển lại chẳng hề thay đổi, cô chạm vào môi mình, môi của Tạ Dư Thành cũng khá mềm, hình như còn hơi ngọt nữa. Ngọt? Anh chàng này không lẽ lén lút ăn kẹo sau lưng cô đấy chứ!
“Tạ Dư Thành, ngẩng đầu lên!” Lê Thiển vừa ra lệnh thì Tạ Dư Thành lập tức ngẩng đầu.
“Thiển Thiển, anh vừa mới...” Tạ Dư Thành còn chưa nói hết câu thì miệng đã bị chặn lại.
“Há miệng ra.” Kẹo chắc chắn là ở trong miệng gã này rồi, hay lắm, trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu phải không? Xem cô xử lý anh ta thế nào!
“Được.” Tạ Dư Thành ôm lấy vai Lê Thiển, anh hơi ngượng ngùng chỉ thốt ra được một từ. Thiển Thiển hôn anh rồi! Thiển Thiển vậy mà lại hôn anh rồi! Trong đầu Tạ Dư Thành bắt đầu nổ tung như pháo hoa.
Lê Thiển ngồi lên người Tạ Dư Thành, cố gắng tìm kiếm trong miệng anh nhưng mãi vẫn không thấy kẹo đâu. Không có kẹo sao lại ngọt thế này? Hay là trước đó Tạ Dư Thành đã ăn kẹo rồi? Không tìm thấy kẹo, Lê Thiển định rút lui, kết quả lại bị Tạ Dư Thành ôm chặt lấy, lần này đến lượt Tạ Dư Thành bắt đầu công thành chiếm đất. Tạ Dư Thành những lúc khác có thể hơi ngốc nghếch, nhưng lúc này anh lại tinh ranh vô cùng!
“Tạ Dư Thành.” Nhận thấy có điều bất thường, Lê Thiển trực tiếp dùng tay véo tai Tạ Dư Thành, bắt anh buông mình ra.
“Anh không biết xấu hổ!” Lê Thiển cúi đầu nhìn thoáng qua, cô dùng tay che mặt mình rồi đứng dậy.
“Thiển Thiển, anh không cố ý đâu, xin lỗi em.” Tạ Dư Thành bắt chéo chân, anh cố gắng kìm nén bản thân.
“Anh tự bình tĩnh một lát đi.” Lê Thiển quay đầu đi, không dám đối mặt với Tạ Dư Thành.
“Được.” Tạ Dư Thành dè dặt liếc nhìn Lê Thiển một cái, thấy cô không còn tức giận nữa, trái tim đang treo lơ lửng của anh mới hạ xuống. Tốt quá rồi, Thiển Thiển không giận.
Một lát sau, Lê Thiển quay đầu lại muốn xem Tạ Dư Thành đã bình tĩnh lại chưa nhưng rõ ràng là chưa. Cô nhìn chằm chằm Tạ Dư Thành hai giây, nhận ra ánh mắt của mình dường như rơi vào nơi không nên nhìn, mặt chợt nóng bừng lên. Cô cầm lấy cái cốc đặt trên tủ đầu giường, đã được một lúc nên nước trong cốc đã nguội rồi, Lê Thiển uống hơn nửa cốc nước.
“Chỗ còn lại anh uống đi.” Lê Thiển đưa cái cốc trong tay cho Tạ Dư Thành.
“Được, cảm ơn Thiển Thiển.” Tạ Dư Thành vui mừng nhận lấy cốc, anh đặc biệt đặt môi mình lên đúng vị trí mà Lê Thiển vừa chạm vào. Tạ Dư Thành cố tình uống rất chậm, thỉnh thoảng lại như vô tình liếc nhìn môi Lê Thiển một cái.
“Uống nước nhanh lên, em còn có việc giao cho anh đi làm đây.” Lê Thiển cảm thấy mặt mình càng nóng hơn. Sao mặt cô lại nóng thế này, lúc trước dù Tạ Dư Thành có nhìn cô chằm chằm, cô cũng đâu có như này!