Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Ừm.” Nghe Lê Thiển nói có việc giao cho mình, Tạ Dư Thành không dám rề rà, nhanh chóng uống hết nước. Anh đứng dậy: “Thiển Thiển, em có việc gì cần giao cho anh?”
“Hạ đầu thấp xuống chút.” Lê Thiển ngoắc tay, ra hiệu Tạ Dư Thành cúi đầu thấp xuống một chút. Tạ Dư Thành hơi cúi người lại gần Lê Thiển, cô đặt hai tay sát bên tai trái của anh, che tai anh lại.
Lê Thiển nhỏ giọng dặn dò vài câu: “Nghe rõ chưa? Hai chúng ta chia ra hành động, anh đi tố cáo vấn đề tác phong của Lê An, em đi đăng ký cho Hứa An Noãn xuống nông thôn.”
Muốn để cô xuống nông thôn thay Hứa An Noãn à, nằm mơ đi! Giờ chuyện cô xuống nông thôn đã không thể thay đổi được thì đã sao. Cô cũng sẽ không tha cho Hứa An Noãn, cô không sống dễ chịu thì bọn họ cũng đừng hòng yên ổn! Cô phải xuống nông thôn thì cô ta cũng phải đi theo, cô còn muốn tống Hứa An Noãn đến vùng Tây Bắc chịu khổ!
“Thiển Thiển, anh còn phải đăng ký xuống nông thôn nữa! Anh đi cùng em, chúng ta đến xưởng mộc nơi Lê An làm việc để tố cáo vấn đề tác phong của anh ta trước nhé? Anh làm xong nhanh lắm, sẽ không lỡ việc đâu.”
Tạ Dư Thành bịn rịn nắm lấy tay Lê Thiển, anh thật sự không muốn rời xa cô dù chỉ một giây.
“Được rồi, lát nữa ra ngoài chú ý một chút nhé, đừng có động chân động tay, nghe rõ chưa?” Trước khi mở cửa phòng, Lê Thiển còn đặc biệt dặn dò thêm một câu. Cô rút tay mình ra khỏi tay Tạ Dư Thành.
“Được, vậy anh chỉ đứng cạnh em.” Tạ Dư Thành vẫn tỏ ra hớn hở. Anh biết ngay là Thiển Thiển đối xử với anh tốt nhất mà!
Lê Thiển và Tạ Dư Thành cùng đi đến gần xưởng mộc nơi Lê An làm việc, sợ bị người ta phát hiện ra mình, Lê Thiển còn đặc biệt thay một bộ quần áo khác, trên đầu buộc một miếng vải hoa xanh.
“Tạ Dư Thành, anh tự đi qua đó đi, em sợ bị người quen nhìn thấy rồi nhận ra, còn nhớ những gì em vừa nói với anh không?”
“Nhớ rồi, Thiển Thiển, em cứ yên tâm đi, anh sẽ quay lại tìm em nhanh thôi.” Tạ Dư Thành chạy một mạch đến cổng xưởng mộc. Anh phải hành động nhanh lên, nếu không lát nữa văn phòng thanh niên trí thức tan làm thì không hay, anh còn phải cùng Lê Thiển đăng ký xuống nông thôn nữa!
“Đồng chí, anh có việc gì sao? Xưởng của chúng tôi không cho phép ra vào tùy tiện đâu, nếu anh muốn tìm người thì đứng ở cửa đợi một lát, chúng tôi sẽ giúp anh gọi người.” Người của đội bảo vệ chặn Tạ Dư Thành lại.
“Tôi không tìm người, tôi muốn tố cáo, tố cáo Lê An ở bộ phận sản xuất của xưởng mộc các anh có vấn đề về tác phong, anh ta trộm đồ lót của đồng chí nữ! Loại người có vấn đề về tác phong thế này không thể để lại xưởng mộc của chúng ta được. Đừng để vì một con sâu làm rầu nồi canh, nếu các anh không tin thì có thể đi hỏi thăm thử xem! Hàng xóm quanh nhà Lê An đều biết chuyện này cả.”
“Được rồi đồng chí, chuyện anh nói chúng tôi đã nắm được rồi, anh...”
“Tôi không còn việc gì nữa, tôi chỉ không chịu nổi loại người như Lê An ở lại trong xưởng mộc, sợ anh ta làm hại người khác. Tố cáo phần tử xấu là việc mà của mỗi người dân đều phải làm, nhà tôi còn có việc, tôi đi trước đây.” Tạ Dư Thành nhanh chóng rời đi.
Sau khi chạy được vài trăm mét, Tạ Dư Thành nhìn thấy Lê Thiển đang đợi mình sau một cây long não.
“Thiển Thiển, đã làm xong việc rồi, chúng ta cùng đi văn phòng thanh niên trí thức thôi.”
“Tạ Dư Thành, em tôi nói trước với anh, việc xuống nông thôn này là do anh tự nguyện đấy nhé, sau này anh có hối hận thì cũng đừng đổ lên đầu em. Còn nữa, nếu người nhà anh không muốn cho anh đi xuống nông thôn mà quay sang trách cứ em, thậm chí nhắm vào em, thì đừng trách em không khách sáo.” Lê Thiển nói rõ những lời mất lòng trước.
“Không đâu, không đâu, có thể ở bên cạnh Thiển Thiển, cùng nhau đi xuống nông thôn là phúc phận tám đời của anh, anh vui mừng còn không kịp nữa là! Còn về phía gia đình anh, Thiển Thiển em cứ yên tâm đi, ý kiến của ba anh không quan trọng, ông nội anh chắc chắn rất sẵn lòng để anh đi xuống nông thôn.”
Anh mà thèm quan tâm đến ý kiến của ông cha ruột đã lấy vợ kế từ lâu ấy à. Ý kiến của ông ta là cái thá gì chứ!
“Đúng rồi, quen nhau lâu vậy mà vẫn chưa biết tình hình nhà anh thế nào? Anh với ba anh quan hệ không tốt sao?” Đồ ngốc Tạ Dư Thành này dù thế nào cũng là đối tượng của cô, không thể để anh ta bị người khác bắt nạt được. Người yêu của mình mà bị người khác bắt nạt thì Lê Thiển cô còn mặt mũi gì nữa.
“Mẹ anh mất từ sớm, chưa đầy năm tháng sau ba anh đã tái hôn, lúc người đàn bà đó vào cửa thì trong bụng đã có con rồi. Đồ ngốc cũng biết được bọn họ chắc chắn đã lén lút qua lại trước khi mẹ anh qua đời. Loại người như vậy không cần cũng được!” Khi nhắc đến ba mình, ánh mắt Tạ Dư Thành không giấu nổi sự chán ghét.
“Đúng là không biết xấu hổ mà!” Lê Thiển nhận xét.
Không ngờ lại có người còn không biết xấu hổ hơn cả đám người Lê Vi Dân. Gã ngốc Tạ Dư Thành này ở nhà chắc hẳn đã chịu không ít thiệt thòi, dám bắt nạt người của cô, bọn họ tính là cái thứ gì chứ!
"Tạ Dư Thành, anh có muốn trả thù không?" Lê Thiển vẫy tay, ra hiệu cho anh ghé tai sát lại gần.
Tạ Dư Thành khom người ngồi xổm xuống. Anh ghé sát tai vào Lê Thiển nghe rõ cô nói.
"Em nói cho anh biết, em là người yêu của anh nên tiền của anh cũng là tiền của em! Em không đời nào chịu để tiền của mình bị người cha, bà mẹ kế cùng đứa em trai trơ trẽn nhà anh tiêu xài đâu nhé.
Trước khi xuống nông thôn, anh phải tìm cách lấy thêm được chút tiền từ cái nhà đó đi! Hơn nữa, anh nhớ phải khóc lóc thật đáng thương trước mặt ông nội và hàng xóm xung quanh, để cho mọi người đều biết bà ta là mẹ kế độc ác, trước mặt thì giả vờ tốt bụng, sau lưng lại giở trò."
Tạ Dư Thành vội gật đầu lia lịa: "Thiển Thiển, em đối xử với anh tốt quá!"
Vui quá đi thôi. Ngoài ông nội ra, giờ đã có thêm Thiển Thiển che chở, yêu thương và giúp anh đòi lại công bằng.
"Được rồi, đừng lề mề nữa, mau đi thôi. Nếu cứ chần chừ thêm là văn phòng thanh niên trí thức tan làm mất." Lê Thiển nói xong thì rảo bước về phía trước.