Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngay sau đó anh ta cảm thấy có một luồng gió tạt thẳng vào mặt. Nhìn thấy nắm đấm đang lao thẳng về phía mình, anh ta hoảng sợ mắt nhắm nghiền.

Khi nắm đấm chỉ còn cách mặt gã mấy phân, Tạ Dư Thành dừng tay. “Không đến lượt anh phán xét cô ấy!”

Nếu không phải vì môi trường chợ đen phức tạp, dễ bị người khác chú ý thì nắm đấm này nhất định đã in dấu lên mặt gã rồi!

Thấy nắm đấm không rơi xuống mặt, gã đàn ông mới dám mở mắt ra, nhưng chân đã bủn rủn nên anh ta ngã bệt xuống đất.

“Đi thôi anh, chúng ta đi tìm người mua khác.” Lê Thiển kéo Tạ Dư Thành bước tiếp.

Đi được một đoạn, một thanh niên bịt mặt vội vã đuổi theo.

Nãy giờ anh ta vẫn đứng gần đó quan sát và nghe được một ít cuộc đối thoại giữa họ.

“Này! Hai đồng chí, trong tay hai người có bao nhiêu bộ tài liệu vậy?” Người thanh niên kia hỏi.

“Anh muốn mua à?”

“Hai người có bao nhiêu tôi mua hết bấy nhiêu, đảm bảo giá cả công bằng.” Người thanh niên hứa hẹn.

“Chúng tôi có ba mươi bộ tài liệu đầy đủ cùng một số sách lẻ các môn, tôi cũng không lấy đắt, giá chốt là 850 mươi tệ.”

“Không thành vấn đề! Vậy làm thế nào tôi lấy được hàng?”

“Tám giờ tối mai, gặp nhau ở ngôi nhà hoang cách đây hai cây số, tiền trao cháo múc.”

“Chốt nhé.”

Sau khi rời khỏi chợ đen, Tạ Dư Thành nhận thấy có người đang bám đuôi mình và Lê Thiển.

“Thiển Thiển, có người đang theo dõi chúng ta.” Tạ Dư Thành nhỏ giọng nói.

“Lát nữa mình đi vào đường nhỏ, chơi trò dẫn rắn rời hang một chuyến.” Đôi mắt Lê Thiển ánh lên vẻ thích thú.

Muốn gây sự với họ thì cũng phải tự soi gương xem mình có bản lĩnh đó không đã.

“Được.”

Tạ Dư Thành bật đèn pin, cả hai rẽ vào một con đường nhỏ tối om. Gã đàn ông đi phía sau cẩn thận ẩn nấp.

Gã muốn xem xem họ đã giấu đống tài liệu kia ở đâu. Lại còn muốn 850 tệ cơ à? Gã sẽ không thèm trả cho họ một xu.

Kẻ đang bám theo chính là gã đàn ông đầu tiên mặc cả với họ ở chợ đen.

Đột nhiên, ánh sáng phía trước vụt tắt.

“Anh làm sao thế hả? Em đã bảo anh trước khi đi phải kiểm tra xem đèn pin có điện không rồi mà! Giờ tối mịt thế này thì đi đứng kiểu gì!” Lê Thiển kéo Tạ Dư Thành nấp sang một bên.

“Anh có cố ý đâu! Em cũng giỏi quá cơ, cái gì cũng bắt anh làm là sao.” Tạ Dư Thành gào lên.

“Anh nói thế là ý gì? Trước khi cưới anh bảo sẽ đối xử tốt với em cơ mà!”

“Hôm nay có trăng, chỗ nào mà chẳng nhìn thấy đường, em đừng có mà khó tính quá.”

Tiếng cãi vã của hai người nhỏ dần. Gã đàn ông sợ mất dấu nên vội vàng chạy lên phía trước.

“Người đâu rồi? Chúng chạy hướng nào rồi?” Nhìn hai ngã rẽ trước mặt, gã đàn ông phân vân không biết chọn lối nào.

Bất thình lình, một cú đá trời giáng vào giữa chân khiến anh ta ngã nhào xuống đất.

“Ái da!”

“Theo dõi bọn tôi à? Định cướp hàng đúng không?” Lê Thiển giẫm mạnh lên tay anh ta, còn cố tình nghiến thêm mấy cái.

“Hai người nói gì thế? Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, nếu còn đánh nữa tôi sẽ báo công an đấy!” Tiếng gã đàn ông rên rỉ dưới đất.

“Báo công an à! Anh báo đi, để xem công an có tống cái loại đầu cơ trục lợi như anh vào tù không.” Lê Thiển chẳng chút sợ hãi, đá thêm cho anh ta một phát nữa.

“Trói lại cho em! Bịt miệng, lột sạch quần áo luôn thể!” Lê Thiển quay lưng đi.

“Các người! Hai người định làm gì?” Giọng gã đàn ông bắt đầu hoảng loạn.

“Tôi biết lỗi rồi, bà cô ơi, tôi không dám nữa đâu, thả tôi ra được không?”

“Tôi có tiền, tôi sẽ đưa hết tiền cho hai người!” Lúc thấy Lê Thiển và Tạ Dư Thành đi vào con đường vắng vẻ, anh ta còn nghĩ thầm đúng là tiện ra tay, giờ thì anh ta mới nhận ra mình đang lâm vào đường cùng, không ai cứu nổi.

“Tiền mà cần anh phải đưa à? Chúng tôi tự lấy không được chắc.” Lê Thiển hừ lạnh.

“Ưm ưm ưm ưm ưm!” Miệng anh ta bị Tạ Dư Thành bịt chặt. Tạ Dư Thành trực tiếp xé nát áo, vo thành cục rồi nhét vào mồm anh ta. Dây thừng để trói cũng là tận dụng tại chỗ, dùng chính đống quần áo của anh ta bện lại.

Tạ Dư Thành có kinh nghiệm trói người, kẻ bị trói càng vùng vẫy thì dây thừng sẽ càng thắt chặt hơn.

Gã đàn ông này da dày thịt béo nên bị anh trói nhiều vòng. Sau khi trói xong, Tạ Dư Thành bồi thêm mấy đấm vào mặt gã, lúc nãy ở chợ đen không tiện ra tay, giờ vừa đúng dịp.

Anh đá chiếc áo khoác của anh ta sang một bên, cầm lấy xấp tiền vừa lục được từ túi áo đối phương rồi đến bên cạnh Lê Thiển.

Anh đưa toàn bộ số tiền đó cho cô.

“Đi thôi, hôm nay lại kiếm thêm được một khoản, hai ta đúng là quá giỏi.” Lê Thiển khoác tay Tạ Dư Thành, hai vợ chồng chuẩn bị đi về.

“Ưm... ưm... ưm...!” (Các người đừng đi mà!) Nước mắt gã đàn ông sắp trào ra ngoài.

Sáng sớm hôm sau anh ta mới được người ta phát hiện. Một người đàn ông ở trần, bị trói chặt như bó chả, trên mặt đầy vết thương.

Chuyện này khiến người ta không khỏi nghi ngờ anh ta đã gặp phải chuyện gì, người giúp cởi trói còn bảo sẽ đi báo công an giúp anh ta.

Vừa nghe thấy báo công an, gã đàn ông đã vắt chân lên cổ chạy nhanh hơn bất cứ ai.

Sao ang ta dám để công an điều tra chứ, nếu chuyện anh ta đầu cơ trục lợi bị phát hiện thì coi như tàn đời.

Tại sao tối qua anh ta lại đi chọc vào cặp ôn thần đó cơ chứ?

Giờ thì hay rồi, tài liệu học tập không lấy được, tiền trên người cũng bị cướp sạch.

Sao mình lại thảm thế này!

Đến tối, Lê Thiển và Tạ Dư Thành đến ngôi nhà hoang đã hẹn trước, cả hai đứng bên cạnh hai bao tải tài liệu ôn tập.

Người thanh niên kia đi tới một mình.

“Tôi phải kiểm tra hàng trước đã?”

“Cứ kiểm tra đi.” Lê Thiển và Tạ Dư Thành tránh sang một bên cho anh ta thoải mái xem xét.

Sau khi xác nhận tài liệu không có vấn đề gì, người thanh niên lấy từ trong túi ra 850 tệ đã chuẩn bị sẵn, đưa cho Lê Thiển.

Từ tối qua anh ta đã nhận ra, trong giữa hai vợ chồng này người quyết định mọi việc chính là cô vợ.

Chỉ trong hai ngày, tính cả khoản 'tiền bồi thường' lấy được từ gã đàn ông đêm trước, hai người họ đã kiếm được tròn 1000 tệ.

“Thiển Thiển, em đúng là lợi hại.” Tạ Dư Thành đang bóp chân cho Lê Thiển, hai ngày nay đi bộ hơi nhiều nên chân cô hơi đau.