Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Đây là chiếc váy anh may cho em sao?"

Phần cổ của chiếc váy được Tạ Dư Thành dùng tấm vải màu trắng cắt may thành kiểu cổ đứng.

"Thiển Thiển, em mau mặc thử vào xem sao."

"Vâng, anh đi ra ngoài trước đi." Lê Thiển đẩy Tạ Dư Thành ra khỏi phòng.

"Xong rồi!" Lê Thiển thay xong bộ váy mới, Tạ Dư Thành đẩy cửa vào.

"Nhìn đẹp không anh?" Lê Thiển xoay một vòng.

"Đẹp lắm!" Tạ Dư Thành gật đầu lia lịa.

Ngày tháng cứ thế lướt qua. Chẳng mấy chốc đã bước sang cuối tháng mười, Nhà nước công bố quyết định khôi phục lại kỳ thi đại học.

Toàn thể thanh niên tri thức đều sục sôi, rốt cuộc bọn họ đã nhìn thấy tia sáng hy vọng được trở lại thành phố.

Có không ít người bắt đầu đi thu mua tài liệu học tập.

Số lượng người muốn thi đại học quả thực quá nhiều, tài liệu học tập cung không đủ cầu. Đến một bộ sách vở tài liệu đã qua tay người khác mà cũng bị đội giá lên tới tận hai mươi đồng.

"Thiển Thiển, em đúng là liệu sự như thần. Một bộ tài liệu học tập này bây giờ trên thị trường lên đến hai mươi đồng, ngay cả loại tài liệu in lẻ từng môn cũng có giá từ ba đến năm đồng một cuốn cơ đấy."

"Thời cơ chín muồi rồi, hôm nay hai đứa mình mang tất cả chỗ tài liệu học tập này ra chợ đen bán thôi. Chúng ta trực tiếp tìm một mối lái lớn đáng tin cậy." Tự mình bán tài liệu học tập tuy có thể kiếm nhiều tiền hơn nhưng mức độ rủi ro cũng lớn.

Thêm nữa là kỳ thi đại học đã cận kề, việc ôn luyện bài vở mới là ưu tiên quan trọng hàng đầu.

"Được, vậy buổi tối anh sẽ chạy ra chợ đen một chuyến."

"Em đi cùng với anh."

Màn đêm buông xuống, Lê Thiển và Tạ Dư Thành bịt kín mặt, đi vào chợ đen. Hai người họ dạo quanh chợ một vòng, phát hiện ra một người đàn ông vừa mới bán xong số tài liệu học tập trên tay.

Ở thời điểm hiện tại, tài liệu học tập chính là mặt hàng khan hiếm, chỉ cần vừa xuất hiện là sẽ có người tranh giành ngay.

Lê Thiển dẫn Tạ Dư Thành tiến nhanh về phía trước: "Xin chào, có muốn bắt tay làm ăn với chúng tôi không?"

"Làm ăn á?" Người đàn ông ngước mắt lên nhìn Lê Thiển và Tạ Dư Thành.

"Trong tay tôi đang có sẵn ba mươi bộ tài liệu học tập, cộng thêm rất nhiều sách tham khảo từng môn nữa." Lê Thiển hạ giọng.

Gã đàn ông kia đã định bỏ đi nhưng vừa nghe thấy lời Lê Thiển nói, anh ta lập tức dừng bước.

Hai người này thực sự có nhiều tài liệu học tập đến thế sao? Vậy thì sao bọn họ lại không tự đem bán, liệu có lừa gạt gì ở đây không nhỉ?

Trong lòng anh ta hơi bất an nhưng lại chẳng nỡ buông bỏ ba mươi bộ tài liệu học tập mà Lê Thiển vừa mới chào hàng.

Nếu những lời cô gái này nói là sự thật thì sao?

Chẳng may bỏ lỡ thì chẳng phải là thiệt thòi hay sao.

"Hai người bọn tôi trước giờ chưa từng buôn bán ở chợ đen. Nếu mang theo số lượng lớn tài liệu học tập tới thì có khi lại bị những người khác nhắm trúng. So với việc kiếm thêm tiền, bọn tôi càng muốn thu tiền về tay một cách an toàn."

"Ra giá đi."

"Anh quả đúng là người sảng khoái. Tôi cũng chẳng cần nhiều, giá chót bảy trăm năm mươi đồng!"

"Bảy trăm năm mươi đồng, cô hét giá thế này liệu có cao quá không đấy? Phải biết là một bộ bán ngoài hiệu sách Tân Hoa cũng chỉ có hai mươi đồng thôi. Hơn nữa, chỉ một thời gian ngắn nữa là tài liệu học tập mới toanh sẽ được in ấn ra. Đến lúc đó mà đống hàng này bị ứ đọng lại trong tay tôi thì làm sao đây?"

Gã đàn ông thầm tính toán trong lòng, 750 tệ để mua 30 bộ tài liệu ôn thi với khá nhiều sách lẻ các môn, anh ta vẫn lãi không ít.

Nhưng đã làm ăn thì ai chẳng muốn dùng giá thấp nhất để lấy được nhiều hàng, gã vẫn hy vọng ép giá thêm.

“850 tệ.” Lê Thiển liếc nhìn anhta, tưởng cô không biết giá thực tế chắc!

20 là giá ở hiệu sách Tân Hoa, chứ đâu phải giá ở chợ đen. Ở chợ đen, đừng nói là 20, có khi 30 tệ còn bán được ấy chứ.

Nếu gặp người đang cần gấp, 50 tệ cũng được.

Bây giờ ai mà chẳng muốn tham gia thi đại học? Đây chính là cơ hội nghìn năm có một để đổi đời.

“Cô em này, sao em lại tăng giá ngược lên thế? Cả cái chợ đen này chỉ có mình tôi mới trả được mức giá đó thôi, người khác không trả nổi đâu. Thấy hai người thật thà nên tôi mới chốt 750 tệ đấy.” Giọng gã đàn ông lộ vẻ miễn cưỡng.

Cứ như thể Lê Thiển và Tạ Dư Thành đang chiếm hời của anh ta không bằng.

“Nếu đại ca đã không thật lòng muốn làm ăn với chúng tôi thì thôi vậy.” Lê Thiển cười lạnh một tiếng.

Đã được hời còn muốn ra vẻ ban ơn.

“Đi thôi anh.” Lê Thiển kéo Tạ Dư Thành định bỏ đi.

“800! Tôi trả 800 tệ là được chứ gì! Đây là mức giá cao nhất tôi có thể đưa ra rồi đấy. Cô cứ đi hỏi khắp nơi mà xem, làm gì có ai trả cao hơn thế. Ở hiệu sách Tân Hoa một bộ tài liệu đầy đủ cũng chỉ bán có 20 tệ thôi, cô em đã kiếm được bộn tiền rồi còn gì.”

Anh ta thầm mắng bản thân đã nhìn nhầm người, không ngờ lại gặp phải hai kẻ khó nhằn thế này. Biết thế lúc đầu anh ta không mặc cả, cứ chốt luôn 750 tệ có phải tốt không, giờ lại phải tăng thêm 50 tệ nữa.

“Anh thật sự coi tôi là đứa trẻ ba tuổi chắc? Hiệu sách Tân Hoa bán 20 tệ một bộ là thật, nhưng bây giờ hiệu sách làm gì có sách mà bán? Ngay cả sách lẻ từng môn cũng chẳng còn. Một bộ tài liệu đầy đủ thế này ở chợ đen đang cực kỳ đắt hàng, lúc cao điểm bán 50 tệ cũng có người mua đấy.”

“Nếu anh nói hiệu sách sắp in thêm, tài liệu của tôi sớm muộn gì cũng ế, vậy thì anh nhầm to rồi. Sách do hiệu sách in nhanh nhất cũng phải đến giữa tháng sau mới có. Một ngày không có tài liệu là mất đi một ngày ôn tập, bây giờ không biết có bao nhiêu người đang sợ thiếu tài liệu, ôn tập không kịp rồi trượt đại học đâu.

Người muốn mua tài liệu nhiều vô kể! Tôi chẳng lo không bán được!”

Lê Thiển chẳng hề nao núng, tài liệu của cô làm sao mà ế được, khối người đang thèm khát kìa. Đối phương đã không có thành ý thì cô bán cho người khác.

“Cậu cũng không biết dạy bảo vợ mình à, đàn ông con trai mà để phụ nữ cưỡi đầu cưỡi cổ như thế không thấy nghẹt thở sao?” Gã đàn ông thấy Lê Thiển không chịu nghe lời thì quay sang tấn công Tạ Dư Thành.