Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Rất nhanh, mùi ngai ngái đặc trưng bốc lên, chủ quán bưng mâm đồ nướng nóng hổi ra bàn. Anh ăn lấy ăn để, thưởng thức ngon lành.

Đúng lúc này, một đám lưu manh đi vào quán, ngồi ở bàn cách đó không xa. Cả đám khoác áo lông chồn sành điệu. Mặc dù nhiệt độ Cáp Bắc lúc này đã hạ xuống âm hai mươi mấy độ, nhưng người dân vẫn cực kỳ ưa chuộng món nướng vỉa hè. Mùa đông, các quán nướng vỉa hè thường quây thêm bạt nilon dày, bên trong đặt lò sưởi nên rất ấm áp.

Đang nhai ngấu nghiến, anh chợt khựng lại. Anh loáng thoáng nghe đám lưu manh bàn bên nhắc đến băng Độc Xà.

"Ê, tụi mày nghe tin gì chưa, băng Độc Xà vừa phát lệnh truy sát giang hồ, thề lấy mạng mấy thằng ranh con của băng Hoa Thanh đấy."

"Chuyện lớn cỡ đó sao mà không nghe."

"Giờ dân anh chị ở Cáp Bắc ai chả biết."

"Chả hiểu mấy thằng ranh đó chọc ngoáy gì băng Độc Xà, nghe đồn ai lấy được đầu tụi nó sẽ được tiếp quản địa bàn của Bò Cạp."

"Tao không ham hố gì cái địa bàn của Bò Cạp, thứ tao thèm là mấy mối làm ăn của nó cơ."

"Chuẩn mẹ rồi, nếu hốt được đường dây hàng cấm của thằng Bò Cạp thì giàu to."

"Bọn mày có biết băng Độc Xà sắp mở rộng mạng lưới không, dạo này thằng thủ lĩnh đang cắm mặt đàm phán hợp tác với tụi Miến Bắc đấy."

"Thật hay giả đó? Mày hóng đâu ra tin này."

"Đm, tao đã kể bao lần rồi, anh rể tao là tài xế ruột của Ma Tam, tao nghe ông ta nói chứ ai."

Nghe đoạn hội thoại, đôi mắt Lâm Thiên Hoa khẽ híp lại.

Lúc này, một tên tóc vàng hạ giọng thì thầm: "Anh em có dám chơi vố lớn không?"

Đám còn lại nhao nhao hỏi: "Chơi gì?"

Tên tóc vàng đảo mắt dòm chừng xung quanh, hạ giọng nói: "Hôm qua anh rể tao say bí tỉ, ông ta lỡ miệng bảo mỗi lần giao dịch, thằng Ma Tam chỉ mang theo hai ba mống hộ tống, anh em mình phục kích cướp hàng của nó, thấy sao?"

Một gã đầu đinh kích động vỗ đùi: "Vãi nồi, hắc ăn hắc á?"

Tên tóc vàng vội vã chửi: "Con mẹ mày, bé cái mồm thôi."

"Bỏ qua đống hàng đó đáng giá bao nhiêu, anh rể tao tiết lộ Ma Tam lúc nào cũng xách theo ít nhất hai ba trăm vạn tiền mặt!"

"Mẹ kiếp, hai ba trăm vạn! Từng đó mua mạng tao cũng được, tao chơi!"

"Tao cũng chơi, biết đâu anh em mình nhờ vụ này mà đổi đời."

"Phú quý tại thiên, tao theo luôn!"

Một gã rẽ ngôi giữa lo lắng hỏi: "Nhưng mà tin của anh rể mày có chuẩn không? Với lại ông ta có nói chính xác lúc nào thằng Ma Tam giao dịch không?"

Tên tóc vàng vỗ ngực tự tin: "Anh rể tao chuyến nào chả lái xe chở nó đi lấy hàng, tin chuẩn trăm phần trăm, còn thời gian giao dịch thì tao đã moi được rồi."

Từng lời của đám lưu manh lọt thỏm vào tai Lâm Thiên Hoa, trong mắt anh lóe lên một tia sáng sắc lẹm.

________________________________________

Nghe lọt tai những lời của đám lưu manh, Lâm Thiên Hoa liền rút điện thoại, bấm gửi một tin nhắn cho Vương Béo. Rất nhanh, Vương Béo đã phản hồi lại: "Đại ca, bọn em qua ngay."

Cất điện thoại, anh khẽ liếc mắt sang đám lưu manh bàn bên. Bọn chúng vẫn đang say sưa vừa nhậu vừa lên kế hoạch hắc ăn hắc, nào ngờ bản thân đã lọt vào tầm ngắm của Lâm Thiên Hoa.

Hơn ba giờ sáng, nhóm Lâm Thiên Hoa thanh toán rồi rời khỏi quán nướng. Trong quán lúc này chỉ còn lại đúng bàn của đám lưu manh. Tạm biệt nhóm Cao Dương để họ về trường, anh một mình rẽ vào con hẻm nhỏ tối tăm. Trong hẻm có một chiếc xe bánh mì đang nổ máy chờ sẵn.

Anh mở cửa chui tọt vào trong. Bốn người Vương Béo đã ngồi đợi sẵn từ đời nào.

"Đại ca."

"Đại ca," cả bọn đồng thanh chào khi thấy anh.

Chiếc xe bánh mì này là anh mượn của Đao Sẹo, do Dương Khải cầm lái. Thời đó, bằng lái xe chẳng cần học hành thi cử gì, cứ xì tiền ra là mua được dễ như trở bàn tay. Ngày trước ở cô nhi viện hay thiếu người làm, bọn trẻ lớn thường phải phụ việc. Dương Khải đã từng lái xe tải nhỏ giao hàng cho viện nên việc vần vô lăng chiếc xe bánh mì này với cậu ta dễ như ăn kẹo.

"Chuẩn bị đồ nghề hết chưa?" anh hỏi.

Vương Béo lôi ra một chiếc túi du lịch màu đen, bên trong chứa vài thanh đao phay sáng loáng và mấy cuộn dây thừng.

Anh gật gù hài lòng: "Nhìn thấy đám đang nhậu bên quán nướng không? Lát nữa bắt sống hết tụi nó cho anh."

Đang kiểm tra đồ, anh chợt khựng lại khi phát hiện trong túi có một khẩu súng lục. Anh cầm lên kinh ngạc hỏi: "Vãi nồi, kiếm đâu ra hàng nóng thế này?"

Vương Béo nhăn nhở cười: "Em mua ngoài chợ đêm đấy, có mười lăm tệ thôi, súng giả."

Anh săm soi khẩu súng giả trong tay: "Đồ ngon đấy chứ, bằng sắt đàng hoàng, lúc nãy anh còn tưởng hàng thật."

Giang Sâm chồm lên góp lời: "Đại ca, món này chỉ cần độ lại chút đỉnh là bắn được đạn thật như chơi."

Hai anh em họ Giang cực kỳ đam mê mày mò máy móc cơ khí, đồ vật gì vào tay chúng táy máy một hồi cũng chế ra được công năng mới.