Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Phương Viên nghe thấy âm thanh bên trong liền gãi đầu khó hiểu: "Ơ? Sao tiếng động bên trong nghe lạ thế nhỉ, tao nghe mà người cứ nóng ran lên là sao?"
Khung cảnh bên trong lúc này vô cùng cuồng nhiệt.
Người ta thường bảo phụ nữ một khi bị "trị" thì sẽ rất ngoan ngoãn. Câu này áp dụng lên nữ quỷ cũng không sai. Kẻ mới ban nãy còn ra sức chống cự, giờ đây trên mặt chỉ còn lại vẻ đê mê tận hưởng.
________________________________________
Lúc này, oán khí cuồn cuộn quấn lấy Lâm Thiên Hoa và nữ quỷ.
Oán khí trên người cô ta không ngừng luân chuyển vào cơ thể anh. Mỗi lần oán khí truyền qua, anh đều cảm nhận được cơ thể mình đang có sự biến đổi. Nhưng cụ thể thay đổi ở đâu thì anh không diễn tả được, chỉ thấy cơ bắp dường như săn chắc hơn trước.
Liễu Bạch cảm nhận được sự thay đổi của anh thì trong đầu cũng ngập tràn thắc mắc: "Kỳ lạ thật, theo lý mà nói, nó hấp thụ oán khí của nữ quỷ thì phải sản sinh ra linh lực mới đúng chứ."
"Sao oán khí lại bị cơ thể nó hấp thụ hết thế này."
Chuyện này cũng giống như việc một người uống bia mà không bài tiết qua bàng quang mà lại đi thẳng xuống ruột già vậy. Có điều, Lâm Thiên Hoa hiện tại chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến việc đó.
Anh và nữ quỷ đang chìm đắm trong cuộc hoan ái. Từ chỗ chống cự, cô ta giờ đây còn chủ động và cuồng nhiệt hơn cả anh.
Một tiếng sau.
Sau tiếng gầm khẽ của Lâm Thiên Hoa, cuộc vui cuối cùng cũng kết thúc. Anh nằm trần truồng trên giường, cả người tỏa ra làn hắc khí lờ mờ. Dần dần, những tia hắc khí đó lặn hẳn vào cơ thể anh rồi biến mất.
Anh nhận ra, bản thân vừa hoạt động kịch liệt hơn một tiếng đồng hồ mà chẳng hề thấy mệt mỏi chút nào, ngược lại, toàn thân tràn trề sức lực. Anh định bụng làm thêm hiệp nữa, nhưng khi quay sang nhìn nữ quỷ thì ánh mắt bỗng khựng lại.
Cơ thể cô ta đang mờ dần đi, cuối cùng, cô ta nhìn anh bằng ánh mắt chan chứa tình ý, nở một nụ cười mãn nguyện rồi tan biến hoàn toàn.
"Ủa? Nữ quỷ đâu rồi?" anh ngơ ngác hỏi.
Liễu Bạch cười ranh mãnh: "Thằng ranh mày đỉnh thật, hút cạn sạch oán khí của nữ quỷ luôn, đúng là có phong thái của tao năm xưa!"
Nữ quỷ không còn oán khí thì có thể chuyển kiếp đầu thai, đây cũng được xem là một việc công đức.
Lâm Thiên Hoa thòm thèm mặc lại quần áo. Anh nhìn xuống cổ tay, con số đã hiển thị thành '47'. Lúc trở về Cáp Bắc, thọ mạng của anh chỉ còn 28 ngày, giờ chớp mắt đã tăng thêm 19 ngày.
"Sao tự dưng tăng nhiều thọ mạng thế?" anh kinh ngạc.
Liễu Bạch đắc ý: "Chắc chắn là nhờ việc mày song tu với nữ quỷ đấy."
Mắt anh tức thì sáng rực lên. Liễu Bạch huênh hoang tiếp: "Giờ thì mày đã biết làm Xuất mã tiên dòng dõi Liễu tiên sướng cỡ nào chưa."
Anh gật gù đồng tình. Đứng dậy vươn vai một cái, cơ bắp khắp người anh bỗng kêu răng rắc như pháo rang. Anh vuốt ve cơ thể mình, lẩm bẩm: "Sao tôi thấy cơ bắp mình có vẻ to hơn trước thì phải?"
Liễu Bạch giải thích: "Là do đám oán khí đó đã dung nạp hết vào cơ bắp của mày rồi."
"Không phải ông bảo oán khí giúp gia tăng pháp lực sao? Sao giờ lại thành tăng cơ bắp rồi?" anh nhíu mày.
Liễu Bạch im lặng một chốc rồi đáp: "Tao cũng chưa hiểu mô tê gì, không lẽ tao dùng tinh huyết của mình xăm hình cho mày nên làm thay đổi thể chất của mày rồi?"
"Cái quái gì? Kinh nguyệt á? Ông không phải là đực rựa sao? Lấy đâu ra kinh nguyệt?" anh trợn mắt gào lên.
Khụ khụ khụ ——
Liễu Bạch suýt nữa thì ho sặc sụa mà chết.
"Tổ cha mày, tinh huyết tao nói là máu tinh hoa!"
Lúc này anh mới vỡ lẽ. Liễu Bạch lầm bầm chửi: "Vô học đúng là đáng sợ thật," rồi im bặt, chẳng thèm đếm xỉa đến anh nữa.
Anh xem giờ, lẩm bẩm: "Muộn rồi, cũng nên về thôi, ra ngoài lượn một vòng kiếm được tận hai vạn, làm Xuất mã tiên đúng là việc nhẹ lương cao!"
Anh gom âm điệp và mảnh vải vàng trên bàn cất đi, rồi gọi nhóm Cao Dương vào. Cố Thanh đã tỉnh, nhưng cơ thể vẫn còn rất suy nhược.
"Đại ca, giải quyết êm xuôi rồi chứ ạ?" Cao Dương e dè hỏi, nét mặt vẫn còn vương nỗi sợ hãi. Đám còn lại cũng hồi hộp nhìn anh chằm chằm.
Anh giũ giũ mảnh vải vàng trong tay, ung dung đáp: "Xong hết rồi."
Cả đám lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Đám hắc khí trên đỉnh đầu bọn họ cũng đã tan biến. Liễu Bạch bảo chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian là họ sẽ hồi phục.
Vốn dĩ anh định về lại quán bar, nhưng nhóm Cao Dương để tỏ lòng biết ơn, nhất quyết đòi mời anh đi ăn đồ nướng. Anh vừa "cày ải" mệt nhoài nên cũng thấy đói, bèn gật đầu đồng ý.
Sáu người kéo nhau đến một quán đồ nướng vỉa hè. Anh gọi liền một lúc mười xiên cật cừu và mười xiên sụn bò. Nghe thực đơn, nhóm Cao Dương tròn mắt trân trối.
Phương Viên bày ra nụ cười hèn mọn, rướn người hỏi: "Đại ca, đêm nay anh định vắt kiệt sức cô nào hay sao mà bồi bổ kinh thế?" Anh trừng mắt lườm Phương Viên một cái cháy máy.