Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 70. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 70

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mộc Dạ Cơ "phi" một tiếng, mắng chửi: "Lão khốn kiếp đó thu nhận ngươi làm đệ tử ư? Lão ta vừa lười biếng vừa khốn nạn, sao có chuyện nhận đồ đệ chứ? Ngươi dám lừa gạt ta, thật sự coi ta dễ bị gạt đến thế sao."

"Ta không lừa sư cô." Tần Tiêu biết chỉ có cách làm cho nàng tin mình là đệ tử của Thẩm Dược Sư, ả điên này mới có khả năng nương tay: "Ta quả thật là đồ đệ của lão, nếu sư cô không tin, khi nào gặp lão cứ hỏi một câu là rõ. Sư cô thử nghĩ xem, nếu... nếu ta không phải là đồ đệ của lão, sao lão lại phái ta đến gặp sư cô chứ?"

"Ồ?" Mộc Dạ Cơ cười gằn: "Không phải ngươi nói lão sai ngươi đến lấy bạc hay sao? Chẳng lẽ lão không biết ta quanh năm suốt tháng trên người chẳng cất giấu đồng bạc nào ư? Có thể thấy ngươi đang mượn danh lão để tìm tới đây."

"Trước kia ta chưa từng gặp sư cô, làm sao biết sư cô quen biết Thẩm Dược Sư? Lại càng không có chuyện mạo danh lão để lừa gạt sư cô." Tần Tiêu gượng cười: "Sư cô tốt của ta, ta quả thật là sư điệt của sư cô, là sự thật hiển nhiên không thể giả được."

Mộc Dạ Cơ thình lình thò một tay ra. Tần Tiêu giật nảy mình nhưng hoàn toàn không cách nào né tránh. Cổ tay chợt bị siết chặt, hắn thầm nghĩ nữ nhân điên khùng này muốn giết người diệt khẩu, bản thân mình lâm vào đại nạn rồi.

Hắn nhắm chặt mắt lại, chỉ cảm thấy nàng nắm lấy cổ tay mình rồi nhanh chóng buông ra. Kế tiếp vang lên giọng của Mộc Dạ Cơ: "Lão thu nhận ngươi làm đồ đệ từ khi nào? Ngược lại thì đã luyện nội công được nửa năm rồi đấy, nhưng đường lối không phải cùng một mạch với Kiếm cốc, mà là công pháp của Đạo gia."

Tần Tiêu sững sờ, vội mở mắt ra.

Luyện nội công nửa năm ư?

Đùa cái gì vậy chứ.

Tần Tiêu thầm nghĩ đêm qua ta mới đoạt được Thái Cổ Ý Khí Quyết, tính gộp lại cũng chỉ mới tu tập có hai lần, trước nay chưa từng đụng đến nội công, vậy mà ngươi dám phán ta đã luyện được nửa năm rồi, quả là ăn nói hàm hồ.

Xem ra võ công của nàng tuy lợi hại, nhưng nhãn lực lại vô cùng kém cỏi.

"Chuyện là thế này, sư phụ mới nhận ta làm đồ đệ chưa được bao lâu, vẫn chưa kịp truyền thụ võ công." Tần Tiêu lúc này tạm gác lại khúc mắc xem mình rốt cuộc đã luyện nội công bao lâu, mở miệng giải thích: "Có thể là lão muốn thử thách ta một thời gian rồi mới dạy dỗ."

Mộc Dạ Cơ bán tín bán nghi, mất kiên nhẫn hối thúc: "Bỏ đi bỏ đi, ngươi nói xem, lão khốn kiếp đó đang ở đâu?"

"Lão khốn kiếp... à không, sư phụ hiện đang ở trong đại ngục Quy thành."

"Đại ngục Quy thành?" Mộc Dạ Cơ ngạc nhiên hỏi: "Lão chui vào đó làm gì?"

Tần Tiêu dè dặt đáp lời: "Sư phụ phạm chút lỗi lầm nhỏ, đánh người ta, sau đó bị tóm tống giam năm tháng, hiện đã ngồi tù được hai tháng rồi."

"Lão bị tống vào ngục giam?" Mộc Dạ Cơ hoảng hốt kêu lên: "Còn bị phán những năm tháng?" Đôi mắt to xinh đẹp mở trân trân tròn xoe như mặt trăng đêm rằm. Rất nhanh, chỉ nghe thấy nàng phá lên cười ha hả, dường như vừa vớt được tin hỉ từ trên trời rơi xuống, ngoài miệng liên tục mắng mỏ: "Ông trời có mắt mà, lão khốn kiếp đó phải chịu chút khổ sở mới đúng, cái này gọi là tự làm tự chịu. Đúng rồi đúng rồi, có dùng hình phạt với lão không? Thứ gì như nước ớt hay ghế cọp đều nên lôi ra dùng hết đi."

Tần Tiêu trong bụng thầm nghi ngờ không biết hai người này có thực sự là sư huynh muội hay không. Dẫu biết sư huynh mình phải ngồi tù, nàng cũng chẳng cần phải vui trên nỗi đau của người khác đến mức này chứ.

Nhưng chẳng bao lâu sau, tiếng cười của Mộc Dạ Cơ đột ngột im bặt. Nàng nhìn chằm chằm Tần Tiêu, chất vấn: "Vậy ngươi là kẻ nào?"

Tần Tiêu á khẩu trong lòng, thầm mắng lăn lộn nãy giờ, tới tận lúc này sư cô mới sực nhớ ra phải hỏi ta là ai. Hắn cũng chẳng buồn giấu giếm: "Ta luôn làm lính ngục trong đại ngục, chỉ là một cai ngục tép riu, có cơ may quen biết sư phụ chốn lao tù. Lão thấy ta làm người đôn hậu, lại thông minh thiên bẩm nên mới thu nạp làm đồ đệ."

"Đôn hậu nỗi gì." Mộc Dạ Cơ mắng xơi xơi: "Vật họp theo loài, kẻ lọt vào mắt xanh của lão khốn kiếp kia liệu có thể là người đôn hậu hay sao? Tự biên tự diễn tự khen mình, đủ thấy ngươi mặt dày vô sỉ đến mức nào. Ngươi chắc chắn là một tên tiểu nhân hám tài háo sắc, hai mặt tráo trở, bỉ ổi đê tiện nên lão mới thấy ngươi cùng một giuộc với mình, thế mới bằng lòng thu nạp làm đồ đệ."

Tần Tiêu cười khổ: "Sư cô nói thế nào thì chính là thế ấy, ta đâu dám phản bác."

"Coi như ngươi biết điều." Mộc Dạ Cơ xòe tay ra: "Đưa hồ lô đây, ta nhấp tạm vài ngụm."

Tần Tiêu lập tức ôm khư khư lấy: "Sư cô, không được đâu."

"Ta đã là sư cô của ngươi rồi, ngươi dám không nghe lời sao?" Mộc Dạ Cơ đắc ý vểnh mặt: "Dám phạm thượng, ta hoàn toàn có quyền thanh lý môn hộ đấy, nói mau, ngươi có đưa hay không?"