Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 51. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 51

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Y luôn xem Kiều Nhạc Sơn là huynh đệ vào sinh ra tử. Trước lúc vào ngục, y đem Kim Câu đổ phường giao lại cho Kiều Nhạc Sơn quản lý, vốn cứ tưởng phía sau đã yên tâm không cần lo nghĩ.

Thế nhưng những lời Tần Tiêu vừa nói ra, tất nhiên khiến y ngay lập tức phỏng đoán được, đứng đằng sau thao túng vụ án này, chắc chắn có bàn tay can thiệp của Kiều Nhạc Sơn.

Bị chính người huynh đệ mà bản thân tin tưởng nhất đâm sau lưng, nội tâm Ôn Bất Đạo làm sao lại sóng yên biển lặng cho được?

"Đổ Thần thúc, có phải ngươi đang lo lắng cho... phu nhân của ngươi đúng không?" Tần Tiêu thấy sắc mặt y có phần u ám, khẽ giọng cất lời.

Ôn Bất Đạo liếc nhìn Tần Tiêu một cái, thấy gương mặt hắn tràn ngập vẻ ân cần, bèn hiền hòa mỉm cười, khẽ gật đầu: "Nàng chỉ là một phận nữ nhi, tính tình hiền thục. Kiều Nhạc Sơn nếu đã đối xử với ta như vậy, tháng ngày sống của nàng chắc chắn cũng chẳng dễ thở gì, ta chỉ e sợ..." Nói đoạn, y khẽ thở dài một tiếng.

Tần Tiêu ngẫm nghĩ một chút, mới trầm giọng nói: "Đổ Thần thúc, nếu ngươi thật sự không yên tâm, chi bằng cho ta biết chỗ ở của nhà ngươi. Ta sẽ đi xem thử nàng hiện tại sống thế nào. Nếu có cơ hội, ta sẽ đem hoàn cảnh của ngươi thuật lại cho nàng."

Nét mặt Ôn Bất Đạo toát lên vẻ mừng rỡ. Y vội vàng rướn người nắm chặt lấy tay Tần Tiêu, hạ giọng nói: "Hảo hài tử, việc này đành làm phiền ngươi vậy. Ngươi giúp ta đi ngó nghiêng tình hình của nàng một chút, nhưng tuyệt đối đừng nói gì cả. Chỉ cần nàng vạn sự bình an, cõi lòng ta coi như cũng được thanh thản."

Tần Tiêu gật đầu đáp: "Đổ Thần thúc cứ yên tâm, tan ca, ta sẽ lập tức qua đó."

Ngay lúc đó, Ôn Bất Đạo chỉ dẫn cặn kẽ địa chỉ. Chần chừ một thoáng, y mới khẽ nói: "Việc tái thẩm vụ án lần này, thật sự ẩn chứa vô vàn điểm đáng ngờ. Nếu ta... ý ta là giả sử, giả sử ta xảy ra bất trắc gì, ngươi hãy đi tìm một người. Tại Kê Minh nhai có một cửa tiệm quan tài, ngươi gặp chưởng quỹ của tiệm, chỉ cần đem thứ này giao cho hắn là được." Trong lúc nói chuyện, y lấy từ trong ngực ra một viên xúc xắc chìa tới.

Viên xúc xắc này lớn hơn một chút so với xúc xắc bình thường, được đẽo từ khối gỗ màu đen.

Tần Tiêu có phần kinh ngạc. Hắn chẳng ngờ Ôn Bất Đạo lại luôn mang theo một viên xúc xắc bên mình. Nhưng ngẫm lại, y đã được xưng tụng là thần bài, trên người mang theo xúc xắc không phải là chuyện khó hiểu.

Nhưng điều kỳ quái là, mỗi mặt của viên xúc xắc này đều khắc hình năm điểm, rõ ràng không phải loại vật tầm thường.

"Đổ Thần thúc......?"

"Không cần phải hỏi nhiều." Ôn Bất Đạo vẻ mặt trang nghiêm. "Nếu mọi chuyện bình an vô sự, viên xúc xắc này coi như món lễ vật ta tặng cho ngươi. Còn nếu ta xảy ra bất trắc, ngươi hãy làm theo lời ta căn dặn, đi tìm người kia."

Tần Tiêu lắc đầu quả quyết: "Đổ Thần thúc, ngươi yên tâm, ngươi sẽ tuyệt đối không xảy ra chuyện gì đâu."

Ôn Bất Đạo chỉ thoáng mỉm cười. Y đứng thẳng dậy, vỗ vỗ nhẹ lên vai Tần Tiêu, nhưng không nói thêm lời nào nữa.

...

Thời tiết Tây Lăng xưa nay nổi tiếng là õng ẹo như thiếu nữ đến tháng. Mới sáng ra trời còn quang mây tạnh nắng gắt chang chang, thoắt cái đến trưa đã mây đen vần vũ, sấm chớp đùng đùng.

Lúc nhá nhem tối, một tiếng sét xé toạc chân trời, ngay tắp lự, mưa như trút nước trút ào ào xuống nhân gian. Mãi đến lúc trời tối đen như mực, cơn mưa dẫu có phần ngớt đi nhưng vẫn rả rích chẳng chịu tạnh. May thay, Tần Tiêu đã lo xa thủ sẵn áo tơi nón lá trong ngục nên lúc tan ca dứt khoát chẳng lo chịu cảnh ướt lướt thướt như chuột lột.

Rời khỏi nhà giam, Tần Tiêu tạt vào một quán mì quen, xì xụp húp trọn một bát canh dê ngâm bánh bao. Cái bụng sôi réo đã được lấp đầy, mà ngoài kia trời vẫn mưa lâm râm rả rích.

Cái sự dở dở ương ương của thời tiết Tây Lăng chính là ở chỗ này.

Ở trong Quan nội, những cơn mưa rào bất chợt thường đến nhanh mà đi cũng lẹ.

Mưa tạnh là trời lập tức hửng nắng, quang đãng rực rỡ.

Thế nhưng ở Tây Lăng, sau những trận mưa to thác đổ, thường kéo theo những cơn mưa dầm dề dai dẳng cả ngày trời, âu cũng là chuyện thường ở huyện. Đáng nói hơn, cái kiểu thời tiết dở hơi này lại hay chui rúc vào mùa xuân. Ngược lại, đến mùa hè nóng đổ lửa ai cũng ngóng mưa như hạn hán ngóng mưa rào thì có khi ròng rã cả tháng trời ông trời nặn chẳng ra nổi nửa giọt nước.

Dưới làn mưa bụi bay lất phất, đường xá vắng hoe vắng hoắt bóng người.

Tần Tiêu vận áo tơi, đội nón lá sụp che kín mặt, lầm lũi cất bước về phía phía Tây thành.

Con sông nhánh tách ra từ dãy Trường Lĩnh chảy vắt ngang qua Quy thành, được dân tình ưu ái gọi tên là Ngọc Đái hà. Lấy Ngọc Đái hà làm ranh giới, Quy thành bị xẻ làm đôi thành Đông thành và Tây thành.