Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Đổ Thần thúc không tin sao?"
"Vụ án này đã được định đoạt, phán ta ngồi tù một năm." Ôn Bất Đạo cười nói. "Làm gì có chuyện vào ngục rồi lại bắt đầu sinh ra sóng gió? Lùi lại một bước mà nói, cho dù vụ án thật sự có biến, ở đây đã có Hình Tào có thể tái thẩm, cớ sao phải đi tới Phụng Cam phủ?" Y xua tay cười. "Đừng kể mấy câu chuyện cười như vậy, ta suýt nữa bị ngươi dọa cho giật mình rồi."
Tần Tiêu thở dài nói: "Đổ Thần thúc, ta không hề đùa." Hắn lấy từ trong ngực ra tờ lệnh áp giải đưa cho y.
Nụ cười trên môi Ôn Bất Đạo chợt tắt. Y đưa tay nhận lấy, xem xét tỉ mỉ, trầm mặc một lát, mới trả lại tờ lệnh áp giải cho Tần Tiêu, trầm giọng hỏi: "Chuyện này Nhạc Sơn có biết không?"
"Còn một chuyện nữa, vốn dĩ ta không nên lắm miệng, nhưng...!" Tần Tiêu chần chừ một lúc mới nói tiếp. "Đổ Thần thúc, theo như ta được biết, Kim Câu đổ phường đã thay đổi rất nhiều người, đặc biệt là không ít tâm phúc của ngươi, đều đã bị đuổi khỏi sòng bạc."
Toàn thân Ôn Bất Đạo chấn động. Y lập tức vươn tay túm chặt lấy cổ áo Tần Tiêu, rít lên: "Ngươi nói hươu nói vượn cái gì vậy?"
Tần Tiêu chỉ cười khổ, không lên tiếng.
Ôn Bất Đạo buông lỏng tay, nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp nhăn trên cổ áo Tần Tiêu, lúc này mới đứng dậy đi đến ngồi xuống chiếc ghế bên mép bàn, tựa đăm chiêu suy nghĩ, hồi lâu sau mới hỏi: "Đã bao lâu rồi?"
Tần Tiêu có phần không hiểu, Ôn Bất Đạo liền nở một nụ cười nhạt nhẽo: "Hắn ta tống khứ hết người của ta khỏi sòng bạc, ắt sẽ không nghĩ đến việc để ta ra ngoài. Khoản chi tiêu của ta trong ngục, chắc chắn hắn ta sẽ không đưa cho ngươi." Y liếc mắt nhìn Tần Tiêu. "Từ bao giờ vậy, những khoản chi tiêu đó đều do ngươi tự bỏ tiền túi ra ứng trước?"
Tần Tiêu thầm nghĩ Ôn Bất Đạo ngày thường trông có vẻ không đứng đắn đàng hoàng, thế nhưng mỗi khi gặp chuyện lại trở nên bình tĩnh đến lạ thường.
Vừa biết tâm phúc của mình bị Kiều Nhạc Sơn đuổi khỏi sòng bạc, y là có thể lập tức suy đoán ra mọi uẩn khúc phía sau. Sự sắc sảo nhạy bén này, chẳng trách y có thể chiếm được một vị thế ở Quy thành.
"Kể từ ngày đầu tiên ngươi bước chân vào Giáp Tự giám, bên này chưa từng nhận được của hắn ta lấy một đồng." Tần Tiêu không tiếp tục giấu giếm. "Hắn ta cũng chưa một lần đến đây thăm viếng ngươi."
"Cho nên cái quy củ Giáp Tự giám cấm người nhà tới thăm hỏi, thực chất chỉ là cái cớ để ngươi an ủi ta sao?" Ôn Bất Đạo thở dài một hơi. "Tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?"
Tần Tiêu không trả lời câu hỏi này, chỉ nói: "Đổ Thần thúc, Hình Tào phát lệnh muốn áp giải ngươi tới Phụng Cam phủ, chắc muốn tái thẩm vụ án này. Ngươi phải sớm chuẩn bị chu toàn, nếu có việc gì cần ta làm, ta thấy nằm trong khả năng của mình, nhất định sẽ dốc hết toàn lực."
"Hảo hài tử." Ôn Bất Đạo khẽ mỉm cười, nói. "Nửa năm qua khiến ngươi hao tốn không ít bạc, ngươi cứ ghi nhớ đó, ta sẽ hoàn trả cho ngươi gấp mười lần." Suy ngẫm một lát, y mới nói tiếp. "Có một chuyện, ngươi phải thành thật cho ta biết, không được phép giấu giếm."
"Ngươi nói đi."
"Có phải thê tử của ta vẫn luôn không tới thăm hỏi phải không?" Ôn Bất Đạo xoáy sâu vào ánh mắt Tần Tiêu dò hỏi.
Tần Tiêu chần chừ một chút, rốt cuộc gật gật đầu.
"Hảo hài tử, ngươi giúp ta làm một việc." Ôn Bất Đạo ngẫm nghĩ một lúc mới nói. "Ngươi chuẩn bị cho ta một phần giấy bút, ta muốn viết một bức thư, nếu tiện lợi, ngươi bí mật đưa cho phu nhân nhà ta..." Chợt nhớ ra điều gì, y lắc đầu nói. "Bỏ đi, mang thư từ trong ngục ra ngoài, nhất định sẽ làm liên lụy đến ngươi."
Tần Tiêu đáp: "Đổ Thần thúc, nếu có thể truyền miệng, ngươi nói cho ta biết muốn nhắn gửi lời gì, ta sẽ tìm cơ hội nói lại với phu nhân."
Sắc mặt Ôn Bất Đạo nghiêm nghị, không nói lời nào. Trầm ngâm một lát, y lại nhàn nhạt cười nói: "Đã quyết định muốn tái thẩm, ta nay thân vướng vòng lao lý, cũng vô lực vãn hồi. Tần Tiêu, ngươi cứ đi làm việc của ngươi đi, tự ta sẽ suy tính xem nên ứng phó thế nào."
Trong lòng Tần Tiêu thấu tỏ, Ôn Bất Đạo không nói nhiều với bản thân, chẳng qua là vì e ngại vụ án sẽ rước họa vào thân hắn.
Kỳ thực hắn chẳng hề e sợ chuyện này làm liên lụy đến mình, chỉ lo lắng nếu bản thân can thiệp quá sâu vào vụ án, rất có thể sẽ vạ lây đến Hàn đô úy.
Chân Hầu phủ hãm hại Mạnh Tử Mặc bất thành, nhưng mâu thuẫn giữa hai bên ngày càng trở nên gay gắt. Chân Hầu phủ đối với Hàn Vũ Nông lại càng như hổ đói rình mồi. Nếu vì bản thân mình mà vô tình trao cho Chân Hầu phủ nhược điểm để đối phó với Hàn Vũ Nông, Tần Tiêu vạn lần không thể tha thứ cho chính mình.
Ôn Bất Đạo tuy bề ngoài kiên định bình thản, nhưng Tần Tiêu thừa hiểu trong lòng y lúc này ắt hẳn vô cùng đau khổ.