Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 5. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 5

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cửa hầu sâu tựa biển khơi, Tần Tiêu nào biết mặt được mấy người trong Chân Hầu phủ. Nhưng gã nam nhân trước mặt này hắn lại biết, bá tánh Quy thành lén lút gọi gã là quỷ đoạt hồn, xưng danh Quỷ Thủ Tam.

"Theo ta." Quỷ Thủ Tam gằn giọng lạnh nhạt, chẳng buông thêm nửa lời thừa thãi, xoay lưng sải bước vào phủ.

Hàn Vũ Nông hạ giọng dặn dò Tần Tiêu: "Tuyệt đối không được lên tiếng." Vừa bước lên bậc đá, Tần Tiêu bám sát phía sau, cùng rảo bước theo sau Quỷ Thủ Tam tiến vào Hầu phủ.

Hai người bước chân vào phủ đệ, lầm lũi đi theo Quỷ Thủ Tam, xuyên qua hết khoảng sân này đến khoảng sân khác. Phóng tầm mắt ra xa, khắp chốn đều là rường cột chạm trổ hoa văn, mái ngói vút cong đậm nét cổ kính. Tòa dinh cơ rộng lớn này tựa như một mớ bòng bong mê cung, viện nối viện, sảnh nối sảnh. Đã quen nhìn những ngôi nhà đắp bằng đất nện tuềnh toàng trong thành, nay bước chân vào pháo đài này, Tần Tiêu thực sự được mở mang tầm mắt, chỉ cảm thấy cách một bức tường thành cao ngất mà như hai thế giới hoàn toàn tách biệt.

Xuyên qua một vòm cổng hình vòng cung, men theo lối mòn trải đá xanh, cả bọn đặt chân đến trước một mảnh sân. Cửa sân đang để mở toang. Tần Tiêu liếc mắt nhìn lên tấm biển gỗ treo trên vòm cửa, thấy rành rành ba chữ "Linh Hạc hiê?" Hai bên cửa sân, mỗi bên cắm chốt một tên đao khách canh gác. Vừa theo bước Quỷ Thủ Tam vào trong sân, một tiếng kêu thảng thốt đã vang lên: "Đại... đại nhân!"

Hàn Vũ Nông và Tần Tiêu đồng loạt dời mắt về hướng phát ra âm thanh. Giữa khoảng sân rộng rãi lúc này lại có đến bảy tám tên đao khách áo xanh. Vài tên trong số đó đã lăm lăm lưỡi đao sáng loáng trên tay. Giữa vòng vây, một hán tử lực lưỡng đang bị trói gô lại. Tần Tiêu liếc mắt một cái đã nhận ra ngay kẻ đó chính là mã khoái bộ đầu Mạnh Tử Mặc.

Đám đao khách vừa thấy sự xuất hiện của Hàn Vũ Nông, tựa hồ lo sợ y sẽ xông lên cướp người, lập tức có hai tên nhào tới kẹp chặt hai cánh tay đang bị trói giật cánh khuỷu của Mạnh Tử Mặc, toan đè ép y quỳ sụp xuống. Mạnh Tử Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, vùng vẫy thoát ra, trừng mắt ngoảnh lại giận dữ nhìn, lại dọa hai tên kia sợ hãi lùi bước.

Nhìn thấy Mạnh Tử Mặc bị trói gô, Tần Tiêu có phần kinh ngạc. Hàn Vũ Nông cũng khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ bộ dáng trầm tĩnh dị thường, chẳng nói năng gì, sải bước tiến thẳng vào trong nhà.

Không gian bên trong vô cùng rộng rãi và tinh tế. Khoảnh khắc Tần Tiêu vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, một mùi hương kỳ lạ lập tức xộc thẳng vào mũi. Thứ hương thơm này hắn chưa từng ngửi thấy bao giờ. Đối với một kẻ có khứu giác nhạy bén khác thường như hắn, mùi hương này lập tức được khắc sâu vào kho tàng ký ức khứu giác.

Tần Tiêu khẽ nhắm hờ mắt, chun mũi hít một hơi thật khẽ, nhưng nhanh chóng sải bước theo sát Hàn Vũ Nông vào trong.

Trên chiếc bàn kỷ đặt giữa sảnh bày biện ê hề đủ loại trái cây tươi ngon. Tần Tiêu chưa buồn bận tâm những thứ khác, chỉ liếc nhìn mâm trái cây cũng đủ hiểu giá trị của chúng chẳng hề nhỏ. Ít nhất ở các sạp hoa quả Quy thành, bới móc mỏi mắt cũng chẳng tìm mua nổi lấy một quả.

Trên chiếc ghế bành kê cạnh bàn kỷ, một gã thanh niên trạc hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi vận y phục tím đang ngồi xổm. Gã ngửa cổ, nhấc cánh tay lên, dùng hai ngón tay nhón một quả nho ném tọt vào miệng, rồi lập tức ngoảnh mặt sang bên cạnh, nhổ toẹt vỏ nho xuống cái mâm đặt kề đó.

"Thiếu công tử!" Hàn Vũ Nông tiến lên một bước, chắp tay hành lễ.

Gã thanh niên ngẩng đầu lên, gằn giọng lạnh buốt: "Ngươi chạy tới đây làm cái thá gì?"

Tần Tiêu nhận ra ngay kẻ này chính là con trai thứ của Trường Tín hầu - Chân Dục Giang. Khác hẳn với người cha Trường Tín hầu sống khép kín ẩn dật, vị Thiếu công tử này ở Quy thành quả thực là nhân vật tiếng tăm lẫy lừng.

Tính khí Chân Dục Giang cực kỳ phô trương. Trong mắt người nhà họ Chân, Quy thành chính là lãnh thổ của bọn họ, và bá tánh sinh sống ở Quy thành hiển nhiên là thần dân dưới trướng. Thế nên cứ dăm bữa nửa tháng, Chân Dục Giang lại cưỡi con chiến mã cao to, được cả đám hộ vệ tiền hô hậu ủng, diễu hành nghênh ngang dọc phố phường dài dằng dặc, tận hưởng những ánh nhìn kính sợ của dân chúng hai bên đường.

Những kẻ từng diện kiến Trường Tín hầu đếm trên đầu ngón tay, nhưng ở Quy thành, người không biết mặt Chân Dục Giang lại chẳng có mấy ai.

Cách Chân Dục Giang chừng hai bước chân, một hán tử trung niên vận trường sam màu lam, vóc dáng gầy nhom cao lêu nghêu, dưới cằm lún phún vài sợi râu xanh đang đứng chắp tay sau lưng. Đôi mắt gã không ngừng quan sát Hàn Vũ Nông, khóe môi điểm một nụ cười nhạt nhẽo.

Hàn Vũ Nông cất lời: "Nghe nói Mạnh bộ đầu do tối qua vô ý đá chết một con chó của Hầu phủ nên trưa nay đã đích thân đến cửa tạ tội, nhưng cho đến giờ vẫn bặt vô âm tín. Hàn mỗ thân là thượng cấp của y, đến đây mạn phép hỏi thăm xem sự tình ra sao."