Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 496. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 221
"Tiểu huynh đệ, chuyến này đa tạ cậu đã ra tay cứu mạng." Thang Kinh Nghĩa chắp tay về phía phía Tần Tiêu: "Thất Sát kiếm phái nằm trên núi Tề Nhạc, nếu có dịp, mời cậu tới Thất Sát kiếm phái làm khách. Ta xin cáo từ trước." Lão quay sang Điền Hồng Ảnh chắp tay: "Các chủ, sau này còn gặp lại!"
Điền Hồng Ảnh khẽ gật đầu, không nói thêm gì.
Thiên Phong đạo trưởng cũng bước tới chắp tay nói: "Tiểu huynh đệ, Điền các chủ, bần đạo cũng phải cáo từ, có duyên ắt gặp lại, xin bảo trọng."
Mọi người đều biết nơi này không tiện lưu lại lâu, lần lượt cáo biệt. Chỉ trong chốc lát, nơi đây chỉ còn lại Tần Tiêu, Đường Dung và Điền Hồng Ảnh.
"Điền các chủ, mắt ngài đã đỡ hơn chưa?" Tần Tiêu lên tiếng hỏi: "Có bất tiện khi đi lại không?"
Điền Hồng Ảnh đáp: "Không sao." Y đeo Thanh sắc cổ kiếm ra sau lưng, đưa mắt nhìn Đoạn Không bảo một cái rồi mới lên tiếng: "Bản thân cậu sau này cũng phải cẩn thận nhiều hơn. Sơn Trung Lão Nhân tuy chưa chắc đã thần thông quảng đại như lời đồn, nhưng chắc chắn cũng chẳng phải kẻ dễ đối phó. Tự thu xếp cho tốt."
Tần Tiêu nghĩ thầm ngài đích thân kết liễu Ni Trát Mục, kẻ đầu tiên Sơn Trung Lão Nhân tìm đến tìm tính sổ e rằng chính là ngài, nhưng ngoài miệng vẫn mỉm cười nói: "Các chủ cũng bảo trọng nhé."
Điền Hồng Ảnh "ừm" một tiếng, quay lưng cất bước đi. Giống như lúc đến, tốc độ không nhanh nhưng bước chân vô cùng vững chãi.
Đợi Điền Hồng Ảnh đi được một đoạn, Tần Tiêu mới chợt nhớ ra điều gì, vỗ trán: "Đúng rồi, quên mất cái tên họ Cổ kia."
"Hắn vẫn còn ở trong địa lao sao?" Đường Dung hỏi.
Tần Tiêu gật đầu: "Nhưng chúng ta không qua đó được đâu. Đám cháy này e là dăm ba canh giờ nữa cũng chưa tắt được. Muốn đến địa lao thì phải băng qua thạch bảo. Đợi lửa tắt chúng ta mới qua đó, không biết phải chờ đến bao giờ. Bọn chim ưng nhất định đã báo tin về cho Sơn Trung Lão Nhân, chúng ta không biết sào huyệt của hắn cách đây bao xa. Nơi này không nên lưu lại lâu, Dung tỷ tỷ, tỷ xem chúng ta nên làm thế nào?"
Đường Dung khẽ nhíu mày liễu, thầm hiểu lời Tần Tiêu nói cực kỳ có lý. Chờ lửa tắt để cứu Cổ Tu Nho, e rằng lửa còn chưa kịp tàn thì viện binh của Sơn Trung Lão Nhân đã kéo tới nơi rồi. Nàng dửng dưng nói: "Hắn bị nhốt trong địa lao, đó là tự làm tự chịu. Nếu may mắn được người ta phát hiện thì coi như mạng hắn lớn, bằng không... cũng là đáng đời."
Tần Tiêu cười tán đồng: "Hạng người đó đáng bị như vậy. Dung tỷ tỷ, chúng ta đi thôi, nơi này không nên lưu lại quá lâu."
Hai người đi qua cầu đá, nó vẫn còn bị buộc ở bên đó.
Tần Tiêu thắt chặt tay nải vải bọc đầy trân bảo, lại dùng dây luồn qua khuyên treo của Huyết Ma đao đeo vào hông, lúc này mới hỏi Đường Dung: "Dung tỷ tỷ, bây giờ chúng ta đi đâu?"
Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc trời sáng, đất trời bao la mịt mù tăm tối.
Đường Dung ngẩng đầu nhìn màn đêm đen kịt, lẩm bẩm: "Ta không biết nữa. Vốn định mang Sơn trung lệnh đến nhờ Ni Trát Mục tương trợ, không ngờ kết cục lại thế này. Nghĩa phụ vẫn nằm trong tay Khất Phục Thiện, ta thật sự không biết phải làm sao bây giờ?" Giọng nàng về cuối nghẹn ngào xót xa.
Tần Tiêu khẽ thở dài, Bạch Chưởng Quỹ bị giam lỏng, Cổ Tu Nho làm phản, Ni Trát Mục từng được Đường Dung gửi gắm bao kỳ vọng cũng rơi vào thảm cảnh kia. Đường Dung dẫu thông tuệ đến mấy, nhưng thân nữ nhi liễu yếu đào tơ phải đối mặt với một cường địch hung hãn như Khất Phục Thiện, trước lực lượng áp đảo tuyệt đối của đối phương, liệu có thể xoay xở được kỳ kế gì.
Gió đêm hiu hiu thổi, Tần Tiêu cân nhắc một lát rồi cất giọng trầm ấm: "Dung tỷ tỷ, kế sách hiện giờ, chỉ còn cách duy nhất thôi."
"Cách gì?"
"Tìm gặp Đại gia Vũ Văn Thừa Triêu." Tần Tiêu nói tiếp: "Kể rõ ngọn ngành sự việc cho y hay. Hai người chúng ta thân cô thế cô, nhất thời không nghĩ ra được diệu kế gì cứu Bạch Chưởng Quỹ. Gặp được Đại gia rồi, mọi người sẽ cùng nhau bàn tính xem bước tiếp theo phải làm gì."
"Vũ Văn Thừa Triêu hiện đang ở đâu?"
"Y phái đệ tới Tây Phong bảo thám thính tin tức trước." Tần Tiêu nói: "Đệ vẫn chưa trở về báo cáo, có lẽ y đang lo đệ xảy ra chuyện gì. Hiện y đang ở đâu, đệ không thể chắc chắn. Có điều đích đến trong chuyến đi này của y chính là Tây Phong bảo. Dung tỷ tỷ, hay là chúng ta cứ đi Tây Phong bảo trước. Đường đến đó cũng mất vài ngày, nói không chừng lúc ấy Đại gia đã tới nơi rồi."
Đường Dung trầm ngâm hồi lâu, rốt cuộc cũng gật đầu đồng tình: "Cũng được, chúng ta đi Tây Phong bảo trước, nếu Vũ Văn Thừa Triêu có thể nghĩ ra đối sách thì hiển nhiên là tốt nhất."
Đã xác định xong phương hướng, hai người không nấn ná thêm, huống hồ nơi đây quả thực không phải chốn an toàn. Tần Tiêu lên nó trước, Đường Dung ngồi phía sau. Hắn vung roi quất vào dây cương, phi nước đại về hướng Tây Bắc.